Đào của đại ca trường đã đỏ chưa (1)
Trường trung học Du Lâm.
Phòng giáo vụ.
Trước bàn làm việc của chủ nhiệm lớp - thầy Vương, đang đứng hai học sinh. Một tên dáng vẻ bất cần, lười biếng; một tên thì mặt mũi bầm dập, đang nức nở khóc lóc.
Thầy chủ nhiệm thở dài: "Đàm Trạch, em mau xin lỗi Chu Vân Phong đi."
"Cậu ta kém cỏi không bằng người ta thì trách ai, tôi không xin lỗi." Thiếu niên tỏa ra khí chất kiêu ngạo, lạnh lùng.
Thầy chủ nhiệm thở hắt ra. Chẳng trách thầy đau đầu, đứa trẻ tên Đàm Trạch này là "đại ca" của cả trường trung học Du Lâm. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì nhà cậu có tiền.
Cậu là thái tử gia của Tập đoàn Thanh Hải, bố cậu là Đàm Khâm - nhà đầu tư của trường. Vì thế, từ hiệu trưởng cho đến giáo viên, ai cũng phải nể mặt cậu vài phần, dẫn đến việc cậu ngang ngược hoành hành trong trường, chẳng sợ ai.
Thầy chủ nhiệm lại thở dài, xem ra chỉ có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
"Alo, Tổng giám đốc Đàm, cái gì?! Hôm nay ngài muốn đến trường kiểm tra sao?" Thầy chủ nhiệm giật mình bật dậy khỏi ghế, "Vâng, tôi sẽ nói với hiệu trưởng, chúng tôi ra cổng đón ngài ạ."
Nghe đến đó, thần kinh của Đàm Trạch lập tức căng lên, khí thế lạnh lùng, ngang tàng vừa rồi biến mất tăm. Cậu tuy ở trường làm vương làm tướng, trời không sợ đất không sợ, nhưng chỉ sợ duy nhất ông bố mình.
Trước mặt bố, cậu luôn tỏ ra ngoan ngoãn như một chú cừu non. Cậu không dám tưởng tượng, nếu bố biết cậu đánh nhau, bắt nạt bạn học ở trường thì hậu quả sẽ ra sao.
Trán cậu toát mồ hôi lạnh, cái mông của cậu chắc chắn sẽ bị đánh nát mất.
"Cái gì? Không cần nói với hiệu trưởng, ngài đã đến nơi rồi sao?" Giọng thầy chủ nhiệm bỗng cao lên.
Đàm Trạch nghe vậy sắc mặt đại biến. Cái gì? Bố đã đến rồi?
Thầy chủ nhiệm chưa kịp dứt lời, cửa lớn phòng giáo vụ bỗng bị đẩy mạnh ra. Người đàn ông bước vào sở hữu ngũ quan cực phẩm, sắc sảo nhưng không hung ác, khí chất trầm ổn, mặc một chiếc áo khoác măng tô, toàn thân toát lên vẻ quý phái khó che giấu.
"Tổng giám đốc Đàm, sao ngài lại tới đây?" Thầy chủ nhiệm vội vàng đứng dậy đón tiếp.
"Công ty dạo này không bận, tôi đến trường xem thế nào." Giọng người đàn ông trầm thấp, lạnh lẽo.
"Sao con lại ở đây?" Ánh mắt anh liếc sang, nhìn thấy Đàm Trạch đang đứng bên cạnh, lại liếc thấy cậu bạn đang mặt mũi bầm dập kế bên, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
"Bố..." Yết hầu Đàm Trạch trượt lên xuống, cơ thể theo bản năng run rẩy.
"Tát miệng." Đàm Khâm sắc mặt lạnh lùng.
"Cái... cái gì?" Đàm Trạch bàng hoàng ngẩng đầu.
Đây là ở trường học mà, hơn nữa... xung quanh còn có giáo viên khác... chuyện này... sao có thể?
"Hỏi không đáp, tát miệng."
"Tổng giám đốc Đàm, ngài bớt giận, để tôi báo cáo với ngài là được." Thầy chủ nhiệm làm hòa, "Ngài xem, giờ vẫn đang trong giờ học, hay cứ để hai đứa về lớp trước?"
"Đàm Trạch, đừng để ta lặp lại lần thứ ba, con biết hậu quả là gì." Giọng người đàn ông rất hay, nhưng lọt vào tai Đàm Trạch lại như tấm bùa đòi mạng.
Đàm Trạch cắn môi, mất vài giây để xây dựng tâm lý.
Cậu nhắm mắt, "chát" một tiếng, tự tát vào mặt trái mình. Cái tát này không hề nương tay, cậu không dám giở trò khôn vặt trước mặt bố, vì cậu biết hậu quả mình không gánh nổi.
Tiếng tát cực kỳ giòn giã, các giáo viên khác trong phòng đang soạn giáo án đều đồng loạt nhìn sang.
A, nghe danh Tổng giám đốc Đàm dạy con nghiêm khắc đã lâu, không ngờ là thật!
Các giáo viên khác trao đổi ánh mắt hóng hớt, rồi nhanh chóng cúi đầu, liếc trộm về phía Đàm Trạch.
Ngay cả Chu Vân Phong bên cạnh cũng giật mình, sững sờ tại chỗ.
Chỉ một cái tát, mặt Đàm Trạch đã đỏ bừng, không chỉ vì đau mà còn vì xấu hổ. Dù mọi người không lên tiếng, nhưng cậu biết ai cũng đang cười nhạo mình.
Cậu liếc nhìn Đàm Khâm, thấy ông không có ý định dừng lại, cậu cắn môi, nhắm mắt, tiếp tục tát vào mặt.
"Chát—— chát—— chát——"
Một lúc sau, tiếng tát vang dội khắp phòng giáo vụ, mặt Đàm Trạch càng ngày càng đỏ, càng ngày càng sưng.
Thầy chủ nhiệm đứng bên cạnh thực sự không nhìn nổi nữa: "Tổng giám đốc Đàm... ngài xem thế này..."
Đàm Khâm liếc thầy một cái, cuối cùng cũng mở miệng: "Được rồi."
Đàm Trạch nghe thấy hai chữ này như nghe được nhạc tiên, cậu cảm kích nhìn thầy chủ nhiệm.
"Giờ có thể trả lời tử tế chưa?" Giọng Đàm Khâm đầy uy áp.
"Có..." Đàm Trạch lúc này má đã sưng vù, cậu nào dám không đáp.
Nhưng lời đến cửa miệng cậu lại do dự. Cậu biết nếu nói ra, hôm nay cái mông mình chắc chắn không giữ được.
Đàm Khâm lạnh lùng nhìn cậu, cậu co rúm lại, cuối cùng vẫn không dám không nói: "Bố... con... xin lỗi... con đánh nhau với bạn..."
"Nói dối, mày nói dối!"
Chu Vân Phong đứng cạnh nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng, cậu ta nhìn Đàm Khâm lớn tiếng: "Chú ơi không phải vậy đâu, là cậu ấy bắt nạt cháu!"
"Sáng nay Đàm Trạch bắt cháu làm bài tập hộ, cháu không chịu, thế là Đàm Trạch đánh cháu..."
Nghe vậy sắc mặt Đàm Trạch thay đổi, cậu tiến lên một bước định ngăn cản, nếu để Chu Vân Phong nói hết thì hôm nay cậu tiêu đời!
Sắc mặt Đàm Khâm bên cạnh ngày càng trầm xuống, ông liếc mắt nhìn, Đàm Trạch lập tức không dám động đậy.
Đàm Khâm quay lại nhìn Chu Vân Phong: "Cháu nói tiếp đi."
Cuối cùng có người chống lưng, Chu Vân Phong hận thù nhìn Đàm Trạch, lấy hết sức bình sinh nói tiếp: "Cậu ấy không chỉ bắt nạt cháu mà còn bắt nạt các bạn khác, ai không chịu giúp là cậu ấy đánh người, hu hu hu..." Chu Vân Phong càng nói càng tủi thân, cuối cùng khóc nức nở ngay trong phòng giáo vụ.
Xong đời, hoàn toàn xong đời rồi...
Đàm Trạch cúi đầu, không dám nhìn bố.
"Nói dối, không làm bài tập, bắt nạt bạn học... tốt, tốt lắm..."
Giọng Đàm Khâm lúc này lạnh như băng nghìn năm, Đàm Trạch rùng mình một cái, tất nhiên cậu không ngốc đến mức nghĩ bố đang khen mình.
"Bây giờ, cởi quần ra, lộ cái mông trần của con ra."
Đàm Trạch bàng hoàng. Đây là trường học mà, hơn nữa tiếng chuông tan học đã vang lên, chẳng bao lâu nữa phòng giáo vụ sẽ chật kín giáo viên và học sinh, cái này... sao có thể?
Các giáo viên nghe vậy cũng ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc nhìn hai người, Tổng giám đốc Đàm không làm thật đấy chứ?
Mặt Đàm Trạch lúc trắng lúc đỏ, cậu lí nhí cầu xin: "Bố, đây... đây là trường học ạ..." Cậu ấp úng, "Xin bố hãy... giữ chút mặt mũi cho Tiểu Trạch..."
"Phạm lỗi mà còn đòi mặt mũi?" Đàm Khâm không hề nể nang con trai.
"Cái này... Tổng giám đốc Đàm, đây là trường học, chúng tôi không cho phép thể phạt, ngài đừng làm khó chúng tôi..." Thầy chủ nhiệm bên cạnh đã toát mồ hôi hột. Dù thầy cũng không ưa Đàm Trạch, nhưng với tư cách chủ nhiệm, không thể để chuyện này tiếp diễn, thầy vẫn phải hạ mình can thiệp.
"Vậy sao?" Đàm Khâm nghe vậy suy nghĩ một lát, "Vậy thôi bỏ đi."
Thầy chủ nhiệm và Đàm Trạch nghe vậy đều thở phào, nhưng câu tiếp theo của Đàm Khâm khiến cả hai mặt cắt không còn giọt máu.
"Vậy ra cổng trường đi." Giọng Đàm Khâm bình thản như đang bàn chuyện thời tiết hôm nay.
Đàm Trạch như bị sét đánh ngang tai. Người khác có thể thấy khó tin, nhưng cậu thì sợ thật sự. Cậu biết bố cậu nói là làm, đã nói lôi cậu ra cổng trường đánh mông thì chắc chắn sẽ làm.
Cổng trường người qua kẻ lại, cậu không dám tưởng tượng nếu bị lột quần đánh mông ở đó thì sẽ chấn động thế nào. Chắc ngay ngày hôm đó, cái mông trần của cậu sẽ lên khắp các mặt báo, cả thành phố A này đều biết Đàm Trạch bị đánh trần mông ở cổng trường.
Lúc này người trong phòng giáo vụ bắt đầu đông lên, có cả giáo viên tan lớp và học sinh đến hỏi bài.
Đàm Trạch "bụp" một tiếng quỳ xuống, nhanh như chớp lột quần mình ra, kể cả chiếc quần lót trắng bên trong cũng không hề do dự mà cởi bỏ. Cậu thiếu gia kiêu ngạo cứ thế lộ ra hai "bánh bao" trắng muốt quỳ trên đất.
Các giáo viên và học sinh trong phòng đều hít sâu một hơi, trố mắt nhìn. Chuyện... chuyện gì thế này?!
Thế nhưng không một ai ngăn cản. Đàm Trạch ở trường lúc nào cũng vênh váo, không ai là không ghét cậu. Giờ đây thấy cậu quỳ dưới đất với cái mông trần, đúng là hả hê hết biết.
"Xì~ mau nhìn kìa, mông đại ca trắng thế..."
"Không chỉ trắng đâu, nhìn còn to nữa, bình thường chắc không ít lần bị đánh nhỉ..."
"Đừng nói, Đàm Trạch lúc không mặc quần trông cũng khiêu gợi phết..."
Đàm Trạch đương nhiên nghe thấy những lời đó, các bạn thậm chí chẳng thèm hạ thấp giọng. Nhưng lúc này cậu chẳng quản được nhiều như thế, trong đầu chỉ có ý nghĩ không được để bố lôi ra cổng trường đánh mông.
Cậu quỳ gối bò hai bước đến trước mặt Đàm Khâm, hạ eo, vểnh mông trần lên thật cao, miệng nói những lời thỉnh tội: "Xin bố trừng phạt... xin bố trừng phạt con thật mạnh..."
"Ồ? Phạt con ở đâu?" Đàm Khâm nhướng mày.
Đàm Trạch chẳng còn biết xấu hổ là gì: "Xin... xin bố đánh mạnh vào cái mông không ngoan của Tiểu Trạch."
Sợ Đàm Khâm không ra tay, Đàm Trạch nói xong còn cố vểnh cái mông trần lên cao hơn, lắc lắc hai cái, những thớ thịt trắng ngần rung rinh trong không trung: "Xin... xin bố hãy đánh nát mông con đi, con không ngoan, mông con đáng bị đánh nát..."
"Đù..." Cả đám đông như nổ tung.
"Không ngờ đại ca lại là loại người thế này..."
"Kích thích quá đi mất!"
"Nhìn dáng vẻ vừa rồi của cậu ta kìa, lắc mông xin bố trừng phạt, ha ha ha... nhục nhã thật đấy..."
Mặt Đàm Trạch lúc này đã đỏ không thể đỏ hơn. Cậu xấu hổ đến tận cùng, trong lòng chỉ cầu nguyện sự trừng phạt này khiến bố hài lòng.
Ánh mắt cậu lướt qua bàn thầy chủ nhiệm, thấy một cây thước kẻ, thế là nhanh nhẹn bò đến lấy. Cậu quỳ dưới đất, hai tay dâng thước, giọng khẩn khoản: "Xin bố trừng phạt Tiểu Trạch, con không ngoan, xin bố đánh nát cái mông trần của con."
Giọng Đàm Trạch đã thấm đẫm tiếng khóc. Đàm Khâm nhìn đứa con trai quỳ dưới đất với cái mông trần xin phạt, cũng không làm khó cậu nữa, cuối cùng nhận lấy cây thước.
Đàm Trạch thở phào, vội vàng quỳ rạp xuống, vểnh cái mông trần thật cao: "Xin... xin bố hãy đánh thật mạnh vào cái mông trần không nghe lời của con..."
Mọi người xung quanh suýt rơi cả tròng mắt. Đây... họ đâu ngờ Đàm Trạch lại có mặt này.
Thầy chủ nhiệm vội can ngăn: "Tổng giám đốc Đàm, đây là phòng giáo vụ, thế này... thế này không hay lắm..."
Đàm Khâm không nói gì. Đàm Trạch quỳ dưới đất lại sợ hãi, cậu vội vã quỳ thẳng người, nắm lấy vạt áo thầy chủ nhiệm cầu xin: "Thầy ơi, xin thầy... cho em chịu phạt ở phòng giáo vụ thôi ạ..."
Đàm Trạch sắp khóc đến nơi rồi. Cậu không muốn bị lôi ra cổng trường cho mọi người xem. Ở phòng giáo vụ tuy cũng mất mặt, nhưng so với cổng trường thì cậu thừa biết cái nào nhục hơn.
Thầy chủ nhiệm nhìn cảnh này, chuyện này... chuyện này cũng hoang đường quá rồi...
Đàm Trạch kéo vạt áo thầy: "Thầy ơi... em phạm lỗi, xin thầy... xin thầy cho phép em bị đánh trần mông ở đây ạ..."
Thầy chủ nhiệm thực sự chưa bao giờ thấy cảnh này, nhưng nhìn Đàm Khâm mặt không cảm xúc, lại nhìn Đàm Trạch đang quỳ dưới đất, cuối cùng chỉ biết gật đầu: "Được thôi."
Đàm Trạch mừng rỡ: "Cảm ơn thầy." Nói xong, cậu lập tức xoay người, vểnh mông lên thật cao trước mặt Đàm Khâm.
"Xin bố trừng phạt." Đàm Khâm đứng sau lưng cậu, cầm thước gõ nhẹ xuống mặt bàn, như thể không vội vã phạt cậu ngay.
Nhưng Đàm Trạch lại nóng lòng đến toát mồ hôi hột, cậu sốt sắng nói: "Tiểu Trạch phạm lỗi... xin... xin bố trách phạt, xin bố hãy trừng trị thật mạnh, xin... bố hãy đánh nát mông con, đánh cho đến khi con không bao giờ dám phạm lỗi nữa..."
"Đứng dậy, nằm sấp xuống bàn." Đàm Khâm sau lưng cuối cùng cũng định tha cho cậu một lần.
Trái tim đang treo ngược của Đàm Trạch cuối cùng cũng hạ cánh. Bố cuối cùng đã đồng ý phạt mình, cậu lập tức đứng dậy nằm sấp lên bàn.
Trong lúc di chuyển, chiếc quần đã tuột xuống tận mắt cá chân, không chỉ lộ ra hai bánh bao trắng nõn, ngay cả "tiểu đệ" cũng đung đưa theo nhịp. Vừa nằm xuống bàn, mặt cậu đã đỏ như tôm luộc.
Lúc nãy vì mải xin phạt nên quên cả xấu hổ, giờ mới phản ứng lại, mình đang nằm sấp trên bàn với cái mông trần, phía sau là hàng loạt giáo viên và bạn học, chẳng phải họ đều thấy hết rồi sao?
Sự xấu hổ ập về trong tích tắc, cậu cảm thấy mình không còn mặt mũi nào nữa, vùi đầu thật sâu vào cánh tay.
"Ngẩng đầu lên." Hành động này khiến Đàm Khâm khó chịu, "Có bản lĩnh phạm lỗi mà không có bản lĩnh chịu đòn à?"
"Hạ eo xuống, chân tách ra."
"Vâng... bố..." Đàm Trạch vội vàng ngẩng đầu. Hai má sưng đau, nhưng cậu không rảnh mà bận tâm, chỉ sợ làm bố giận.
"Mông, tách ra, vểnh cao lên nữa." Đàm Khâm nói không chút nể nang.
Mặt Đàm Trạch ngày càng đỏ, chỉ mong bố đừng làm nhục cậu nữa. Trước mặt bao nhiêu người mà cứ phải vểnh mông, lắc qua lắc lại, đổi đủ tư thế, cậu chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
"Bố... xin... xin bố đánh mạnh vào cái mông trần không nghe lời của Tiểu Trạch..."
"Chát——"
Cây thước kẻ vung tới, quất mạnh vào mông cậu. Thịt mông trắng nõn bị lõm xuống rồi nhanh chóng đàn hồi, trên chiếc mông trắng trẻo lập tức hằn lên một đường roi đỏ chót.
"Chát—— chát—— chát——"
Rõ ràng chỉ là thước kẻ bình thường, nhưng trong tay Đàm Khâm lại có uy lực kinh người.
Cây thước quất xuống từng đợt, mông Đàm Trạch chuyển từ trắng sang hồng nhạt, rồi dần thành đỏ thẫm, như một quả đào mật chín nẫu, tỏa ra hơi nóng.
Lại thêm một thước nữa, "Ư...". Hai chân cậu gần như không đứng vững.
Cặp mông cậu bốc hơi nóng hổi, đã sưng lên một vòng so với lúc nãy, những thớ thịt đỏ rực nhấp nhô theo nhịp thước.
Mông vốn đã đau không chịu nổi, nhất là khi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của đám học sinh sau lưng.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào mông Đàm Trạch, giọng nói đầy trêu chọc và phấn khích: "Chậc chậc chậc, mông đại ca đỏ lựng kìa, nhìn đẹp thật đấy."
"Cậu ta không phải ngày nào ở nhà cũng bị đánh trần mông thế này đấy chứ?"
"Nói nhảm, tất nhiên rồi, ở trường mà đã trần mông cầu giáo huấn thế này, ở nhà chắc còn mất mặt hơn..."
Thầy chủ nhiệm bên cạnh không nhìn nổi nữa: "Được rồi, đứng đây làm gì, mau về lớp chuẩn bị vào tiết đi."
Nói rồi thầy bắt đầu đuổi người.
Đàm Trạch cuối cùng không kìm được mà bật khóc: "Bố... bố con sai rồi... hu hu hu tha cho Tiểu Trạch đi..."
"Còn mặt mũi cầu xin à?" Sắc mặt Đàm Khâm sau lưng trầm xuống.
Phạm lỗi thì phải chịu phạt, cậu còn mặt mũi nào mà cầu xin.
Đàm Trạch hoảng sợ, cậu biết bố ghét nhất là kiểu vừa chịu phạt vừa cầu xin.
"Bố... con sai rồi, con không dám nữa... bố đánh mạnh con đi..."
Đàm Khâm sau lưng sắc mặt lóe lên, như đang suy tính điều gì.
Ông quay sang hỏi đám học sinh đang bị thầy chủ nhiệm đuổi ra ngoài: "Các em còn ai từng bị Đàm Trạch bắt nạt không?"
Đám học sinh trong phòng giáo vụ nghe vậy lập tức phấn khích. Đây là định làm chủ cho mình sao?
Hơn nửa trong số mười mấy người trong phòng giơ tay, thậm chí cả mấy đứa đang ghé mắt qua cửa sổ nhìn Đàm Trạch chịu đòn cũng giơ tay lên.
"Không ngờ đấy, Đàm Trạch, ở trường cậu cũng 'làm ăn' được nhỉ." Những chữ cuối được nhấn mạnh.
Đàm Trạch nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu, cơ thể run lên bần bật. Cậu nằm sấp trên bàn nức nở. Bình thường ở trường đúng là cậu hay bắt nạt bạn học, nhưng đâu đến mức nhiều người thế này... đông thế này thì cậu bắt nạt sao xuể...
"Các em vừa giơ tay, ai cũng có thể qua dạy dỗ cái mông không nghe lời của Đàm Trạch, coi như là thằng bé xin lỗi các em."
Một lời nói của Đàm Khâm khuấy động cả một vùng nước.
Phòng giáo vụ bùng nổ. Đánh mông trần của đại ca, điều này quá phấn khích! Trước giờ toàn bị Đàm Trạch bắt nạt, không ngờ có ngày được trả thù!
Đàm Trạch sau lưng mặt mày xám xịt, gượng dậy khỏi bàn: "Bố... đừng mà..."
Ở phòng giáo vụ bị đánh trần mông trước mặt mọi người đã đủ nhục rồi, cậu không dám tưởng tượng cảnh mỗi bạn giơ tay lúc nãy đều đến dạy dỗ cái mông mình, từ nay về sau cậu không cách nào ngẩng đầu lên trong trường học được nữa.
"Đừng?" Đàm Khâm lên giọng, "Con muốn bị lột quần đánh ở cổng trường à?"
Đàm Trạch giật bắn người, nước mắt tuôn rơi như mưa, cậu điên cuồng lắc đầu. Không, cậu càng không thể chịu nổi cảnh bị mọi người vây xem ở cổng trường.
"Vậy con nên nói gì?"
Mặt Đàm Trạch lúc này đỏ như gấc, cắn răng chịu nhục nói: "Ư... xin các bạn hãy giúp dạy dỗ cái mông không nghe lời của Tiểu Trạch."
"Ha ha ha, đại ca đúng là không nghe lời thật, có nhà ai mà con cái lại bị mọi người luân phiên đánh mông trong phòng giáo vụ thế này..."
"A, nhục thật đấy, nhưng mà... mình đánh trước!"
"Mình đánh trước! Để mình thử cảm giác sờ mông trần của đại ca xem sao!"
Tiếng cười nói trêu chọc vang lên bên tai, Đàm Trạch chỉ thấy xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong.
"Em trước đi, mỗi đứa mười thước." Đàm Khâm đưa cây thước kẻ cho Chu Vân Phong bên cạnh.
Chu Vân Phong đầy vẻ kích động, cậu phấn khích nhận lấy thước, trên mặt lộ rõ vẻ không đợi nổi.
Vốn tưởng hôm nay mình phải chịu thiệt thòi, không ngờ sự việc lại xoay chuyển 180 độ. Đàm Trạch không ít lần bắt nạt cậu, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội báo thù.
Cậu không khách sáo, bước dài đến sau lưng Đàm Trạch, đầy vẻ hăm hở. Cậu đá vào chân đại ca, ra lệnh: "Tách chân ra."
Đàm Trạch nhục nhã đến không còn gì để nói, từ bao giờ mà Chu Vân Phong cũng có quyền chỉ huy cậu?
Cậu vẫn đứng im, chân không hề có ý định tách ra.
Chu Vân Phong nhướng mày sau lưng, "Chát——" một tiếng, cây thước quất mạnh vào "tiểu hoa" nhạy cảm, khiến cậu hiểu rõ hậu quả của việc không nghe lời.
"A..." Đàm Trạch gào lên. "Tiểu hoa" vốn mềm yếu, cực kỳ nhạy cảm với đau đớn, chỉ một thước đã đỏ sưng lên.
"Tách chân, vểnh mông lên." Chu Vân Phong cố tình làm nhục cậu. Đàm Trạch tất nhiên biết, cậu nằm sấp trên bàn, quay đầu nhìn Đàm Khâm, hy vọng bố có thể thương xót mình.
Ai ngờ Đàm Khâm chẳng có ý định ngăn cản, chỉ thản nhiên nói: "Quên hết quy tắc rồi à?"
Đàm Trạch giật mình: "Không... không dám..."
Cậu quay đầu nằm sấp xuống bàn, nước mắt rơi lã chã. Cậu biết bố sẽ không giúp mình, bố hôm nay nhất định phải cho cậu một bài học nhớ đời.
Cậu vừa khóc vừa cố tách chân ra, vểnh mông lên cao, giọng run rẩy: "Một... đánh tốt lắm... cảm ơn bạn Chu đã dạy dỗ bánh bao không nghe lời của Tiểu Trạch..."
Chu Vân Phong sau lưng nghe vậy càng hưng phấn, cây thước trong tay quất xuống mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Phòng giáo vụ.
Trước bàn làm việc của chủ nhiệm lớp - thầy Vương, đang đứng hai học sinh. Một tên dáng vẻ bất cần, lười biếng; một tên thì mặt mũi bầm dập, đang nức nở khóc lóc.
Thầy chủ nhiệm thở dài: "Đàm Trạch, em mau xin lỗi Chu Vân Phong đi."
"Cậu ta kém cỏi không bằng người ta thì trách ai, tôi không xin lỗi." Thiếu niên tỏa ra khí chất kiêu ngạo, lạnh lùng.
Thầy chủ nhiệm thở hắt ra. Chẳng trách thầy đau đầu, đứa trẻ tên Đàm Trạch này là "đại ca" của cả trường trung học Du Lâm. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì nhà cậu có tiền.
Cậu là thái tử gia của Tập đoàn Thanh Hải, bố cậu là Đàm Khâm - nhà đầu tư của trường. Vì thế, từ hiệu trưởng cho đến giáo viên, ai cũng phải nể mặt cậu vài phần, dẫn đến việc cậu ngang ngược hoành hành trong trường, chẳng sợ ai.
Thầy chủ nhiệm lại thở dài, xem ra chỉ có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
"Alo, Tổng giám đốc Đàm, cái gì?! Hôm nay ngài muốn đến trường kiểm tra sao?" Thầy chủ nhiệm giật mình bật dậy khỏi ghế, "Vâng, tôi sẽ nói với hiệu trưởng, chúng tôi ra cổng đón ngài ạ."
Nghe đến đó, thần kinh của Đàm Trạch lập tức căng lên, khí thế lạnh lùng, ngang tàng vừa rồi biến mất tăm. Cậu tuy ở trường làm vương làm tướng, trời không sợ đất không sợ, nhưng chỉ sợ duy nhất ông bố mình.
Trước mặt bố, cậu luôn tỏ ra ngoan ngoãn như một chú cừu non. Cậu không dám tưởng tượng, nếu bố biết cậu đánh nhau, bắt nạt bạn học ở trường thì hậu quả sẽ ra sao.
Trán cậu toát mồ hôi lạnh, cái mông của cậu chắc chắn sẽ bị đánh nát mất.
"Cái gì? Không cần nói với hiệu trưởng, ngài đã đến nơi rồi sao?" Giọng thầy chủ nhiệm bỗng cao lên.
Đàm Trạch nghe vậy sắc mặt đại biến. Cái gì? Bố đã đến rồi?
Thầy chủ nhiệm chưa kịp dứt lời, cửa lớn phòng giáo vụ bỗng bị đẩy mạnh ra. Người đàn ông bước vào sở hữu ngũ quan cực phẩm, sắc sảo nhưng không hung ác, khí chất trầm ổn, mặc một chiếc áo khoác măng tô, toàn thân toát lên vẻ quý phái khó che giấu.
"Tổng giám đốc Đàm, sao ngài lại tới đây?" Thầy chủ nhiệm vội vàng đứng dậy đón tiếp.
"Công ty dạo này không bận, tôi đến trường xem thế nào." Giọng người đàn ông trầm thấp, lạnh lẽo.
"Sao con lại ở đây?" Ánh mắt anh liếc sang, nhìn thấy Đàm Trạch đang đứng bên cạnh, lại liếc thấy cậu bạn đang mặt mũi bầm dập kế bên, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
"Bố..." Yết hầu Đàm Trạch trượt lên xuống, cơ thể theo bản năng run rẩy.
"Tát miệng." Đàm Khâm sắc mặt lạnh lùng.
"Cái... cái gì?" Đàm Trạch bàng hoàng ngẩng đầu.
Đây là ở trường học mà, hơn nữa... xung quanh còn có giáo viên khác... chuyện này... sao có thể?
"Hỏi không đáp, tát miệng."
"Tổng giám đốc Đàm, ngài bớt giận, để tôi báo cáo với ngài là được." Thầy chủ nhiệm làm hòa, "Ngài xem, giờ vẫn đang trong giờ học, hay cứ để hai đứa về lớp trước?"
"Đàm Trạch, đừng để ta lặp lại lần thứ ba, con biết hậu quả là gì." Giọng người đàn ông rất hay, nhưng lọt vào tai Đàm Trạch lại như tấm bùa đòi mạng.
Đàm Trạch cắn môi, mất vài giây để xây dựng tâm lý.
Cậu nhắm mắt, "chát" một tiếng, tự tát vào mặt trái mình. Cái tát này không hề nương tay, cậu không dám giở trò khôn vặt trước mặt bố, vì cậu biết hậu quả mình không gánh nổi.
Tiếng tát cực kỳ giòn giã, các giáo viên khác trong phòng đang soạn giáo án đều đồng loạt nhìn sang.
A, nghe danh Tổng giám đốc Đàm dạy con nghiêm khắc đã lâu, không ngờ là thật!
Các giáo viên khác trao đổi ánh mắt hóng hớt, rồi nhanh chóng cúi đầu, liếc trộm về phía Đàm Trạch.
Ngay cả Chu Vân Phong bên cạnh cũng giật mình, sững sờ tại chỗ.
Chỉ một cái tát, mặt Đàm Trạch đã đỏ bừng, không chỉ vì đau mà còn vì xấu hổ. Dù mọi người không lên tiếng, nhưng cậu biết ai cũng đang cười nhạo mình.
Cậu liếc nhìn Đàm Khâm, thấy ông không có ý định dừng lại, cậu cắn môi, nhắm mắt, tiếp tục tát vào mặt.
"Chát—— chát—— chát——"
Một lúc sau, tiếng tát vang dội khắp phòng giáo vụ, mặt Đàm Trạch càng ngày càng đỏ, càng ngày càng sưng.
Thầy chủ nhiệm đứng bên cạnh thực sự không nhìn nổi nữa: "Tổng giám đốc Đàm... ngài xem thế này..."
Đàm Khâm liếc thầy một cái, cuối cùng cũng mở miệng: "Được rồi."
Đàm Trạch nghe thấy hai chữ này như nghe được nhạc tiên, cậu cảm kích nhìn thầy chủ nhiệm.
"Giờ có thể trả lời tử tế chưa?" Giọng Đàm Khâm đầy uy áp.
"Có..." Đàm Trạch lúc này má đã sưng vù, cậu nào dám không đáp.
Nhưng lời đến cửa miệng cậu lại do dự. Cậu biết nếu nói ra, hôm nay cái mông mình chắc chắn không giữ được.
Đàm Khâm lạnh lùng nhìn cậu, cậu co rúm lại, cuối cùng vẫn không dám không nói: "Bố... con... xin lỗi... con đánh nhau với bạn..."
"Nói dối, mày nói dối!"
Chu Vân Phong đứng cạnh nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng, cậu ta nhìn Đàm Khâm lớn tiếng: "Chú ơi không phải vậy đâu, là cậu ấy bắt nạt cháu!"
"Sáng nay Đàm Trạch bắt cháu làm bài tập hộ, cháu không chịu, thế là Đàm Trạch đánh cháu..."
Nghe vậy sắc mặt Đàm Trạch thay đổi, cậu tiến lên một bước định ngăn cản, nếu để Chu Vân Phong nói hết thì hôm nay cậu tiêu đời!
Sắc mặt Đàm Khâm bên cạnh ngày càng trầm xuống, ông liếc mắt nhìn, Đàm Trạch lập tức không dám động đậy.
Đàm Khâm quay lại nhìn Chu Vân Phong: "Cháu nói tiếp đi."
Cuối cùng có người chống lưng, Chu Vân Phong hận thù nhìn Đàm Trạch, lấy hết sức bình sinh nói tiếp: "Cậu ấy không chỉ bắt nạt cháu mà còn bắt nạt các bạn khác, ai không chịu giúp là cậu ấy đánh người, hu hu hu..." Chu Vân Phong càng nói càng tủi thân, cuối cùng khóc nức nở ngay trong phòng giáo vụ.
Xong đời, hoàn toàn xong đời rồi...
Đàm Trạch cúi đầu, không dám nhìn bố.
"Nói dối, không làm bài tập, bắt nạt bạn học... tốt, tốt lắm..."
Giọng Đàm Khâm lúc này lạnh như băng nghìn năm, Đàm Trạch rùng mình một cái, tất nhiên cậu không ngốc đến mức nghĩ bố đang khen mình.
"Bây giờ, cởi quần ra, lộ cái mông trần của con ra."
Đàm Trạch bàng hoàng. Đây là trường học mà, hơn nữa tiếng chuông tan học đã vang lên, chẳng bao lâu nữa phòng giáo vụ sẽ chật kín giáo viên và học sinh, cái này... sao có thể?
Các giáo viên nghe vậy cũng ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc nhìn hai người, Tổng giám đốc Đàm không làm thật đấy chứ?
Mặt Đàm Trạch lúc trắng lúc đỏ, cậu lí nhí cầu xin: "Bố, đây... đây là trường học ạ..." Cậu ấp úng, "Xin bố hãy... giữ chút mặt mũi cho Tiểu Trạch..."
"Phạm lỗi mà còn đòi mặt mũi?" Đàm Khâm không hề nể nang con trai.
"Cái này... Tổng giám đốc Đàm, đây là trường học, chúng tôi không cho phép thể phạt, ngài đừng làm khó chúng tôi..." Thầy chủ nhiệm bên cạnh đã toát mồ hôi hột. Dù thầy cũng không ưa Đàm Trạch, nhưng với tư cách chủ nhiệm, không thể để chuyện này tiếp diễn, thầy vẫn phải hạ mình can thiệp.
"Vậy sao?" Đàm Khâm nghe vậy suy nghĩ một lát, "Vậy thôi bỏ đi."
Thầy chủ nhiệm và Đàm Trạch nghe vậy đều thở phào, nhưng câu tiếp theo của Đàm Khâm khiến cả hai mặt cắt không còn giọt máu.
"Vậy ra cổng trường đi." Giọng Đàm Khâm bình thản như đang bàn chuyện thời tiết hôm nay.
Đàm Trạch như bị sét đánh ngang tai. Người khác có thể thấy khó tin, nhưng cậu thì sợ thật sự. Cậu biết bố cậu nói là làm, đã nói lôi cậu ra cổng trường đánh mông thì chắc chắn sẽ làm.
Cổng trường người qua kẻ lại, cậu không dám tưởng tượng nếu bị lột quần đánh mông ở đó thì sẽ chấn động thế nào. Chắc ngay ngày hôm đó, cái mông trần của cậu sẽ lên khắp các mặt báo, cả thành phố A này đều biết Đàm Trạch bị đánh trần mông ở cổng trường.
Lúc này người trong phòng giáo vụ bắt đầu đông lên, có cả giáo viên tan lớp và học sinh đến hỏi bài.
Đàm Trạch "bụp" một tiếng quỳ xuống, nhanh như chớp lột quần mình ra, kể cả chiếc quần lót trắng bên trong cũng không hề do dự mà cởi bỏ. Cậu thiếu gia kiêu ngạo cứ thế lộ ra hai "bánh bao" trắng muốt quỳ trên đất.
Các giáo viên và học sinh trong phòng đều hít sâu một hơi, trố mắt nhìn. Chuyện... chuyện gì thế này?!
Thế nhưng không một ai ngăn cản. Đàm Trạch ở trường lúc nào cũng vênh váo, không ai là không ghét cậu. Giờ đây thấy cậu quỳ dưới đất với cái mông trần, đúng là hả hê hết biết.
"Xì~ mau nhìn kìa, mông đại ca trắng thế..."
"Không chỉ trắng đâu, nhìn còn to nữa, bình thường chắc không ít lần bị đánh nhỉ..."
"Đừng nói, Đàm Trạch lúc không mặc quần trông cũng khiêu gợi phết..."
Đàm Trạch đương nhiên nghe thấy những lời đó, các bạn thậm chí chẳng thèm hạ thấp giọng. Nhưng lúc này cậu chẳng quản được nhiều như thế, trong đầu chỉ có ý nghĩ không được để bố lôi ra cổng trường đánh mông.
Cậu quỳ gối bò hai bước đến trước mặt Đàm Khâm, hạ eo, vểnh mông trần lên thật cao, miệng nói những lời thỉnh tội: "Xin bố trừng phạt... xin bố trừng phạt con thật mạnh..."
"Ồ? Phạt con ở đâu?" Đàm Khâm nhướng mày.
Đàm Trạch chẳng còn biết xấu hổ là gì: "Xin... xin bố đánh mạnh vào cái mông không ngoan của Tiểu Trạch."
Sợ Đàm Khâm không ra tay, Đàm Trạch nói xong còn cố vểnh cái mông trần lên cao hơn, lắc lắc hai cái, những thớ thịt trắng ngần rung rinh trong không trung: "Xin... xin bố hãy đánh nát mông con đi, con không ngoan, mông con đáng bị đánh nát..."
"Đù..." Cả đám đông như nổ tung.
"Không ngờ đại ca lại là loại người thế này..."
"Kích thích quá đi mất!"
"Nhìn dáng vẻ vừa rồi của cậu ta kìa, lắc mông xin bố trừng phạt, ha ha ha... nhục nhã thật đấy..."
Mặt Đàm Trạch lúc này đã đỏ không thể đỏ hơn. Cậu xấu hổ đến tận cùng, trong lòng chỉ cầu nguyện sự trừng phạt này khiến bố hài lòng.
Ánh mắt cậu lướt qua bàn thầy chủ nhiệm, thấy một cây thước kẻ, thế là nhanh nhẹn bò đến lấy. Cậu quỳ dưới đất, hai tay dâng thước, giọng khẩn khoản: "Xin bố trừng phạt Tiểu Trạch, con không ngoan, xin bố đánh nát cái mông trần của con."
Giọng Đàm Trạch đã thấm đẫm tiếng khóc. Đàm Khâm nhìn đứa con trai quỳ dưới đất với cái mông trần xin phạt, cũng không làm khó cậu nữa, cuối cùng nhận lấy cây thước.
Đàm Trạch thở phào, vội vàng quỳ rạp xuống, vểnh cái mông trần thật cao: "Xin... xin bố hãy đánh thật mạnh vào cái mông trần không nghe lời của con..."
Mọi người xung quanh suýt rơi cả tròng mắt. Đây... họ đâu ngờ Đàm Trạch lại có mặt này.
Thầy chủ nhiệm vội can ngăn: "Tổng giám đốc Đàm, đây là phòng giáo vụ, thế này... thế này không hay lắm..."
Đàm Khâm không nói gì. Đàm Trạch quỳ dưới đất lại sợ hãi, cậu vội vã quỳ thẳng người, nắm lấy vạt áo thầy chủ nhiệm cầu xin: "Thầy ơi, xin thầy... cho em chịu phạt ở phòng giáo vụ thôi ạ..."
Đàm Trạch sắp khóc đến nơi rồi. Cậu không muốn bị lôi ra cổng trường cho mọi người xem. Ở phòng giáo vụ tuy cũng mất mặt, nhưng so với cổng trường thì cậu thừa biết cái nào nhục hơn.
Thầy chủ nhiệm nhìn cảnh này, chuyện này... chuyện này cũng hoang đường quá rồi...
Đàm Trạch kéo vạt áo thầy: "Thầy ơi... em phạm lỗi, xin thầy... xin thầy cho phép em bị đánh trần mông ở đây ạ..."
Thầy chủ nhiệm thực sự chưa bao giờ thấy cảnh này, nhưng nhìn Đàm Khâm mặt không cảm xúc, lại nhìn Đàm Trạch đang quỳ dưới đất, cuối cùng chỉ biết gật đầu: "Được thôi."
Đàm Trạch mừng rỡ: "Cảm ơn thầy." Nói xong, cậu lập tức xoay người, vểnh mông lên thật cao trước mặt Đàm Khâm.
"Xin bố trừng phạt." Đàm Khâm đứng sau lưng cậu, cầm thước gõ nhẹ xuống mặt bàn, như thể không vội vã phạt cậu ngay.
Nhưng Đàm Trạch lại nóng lòng đến toát mồ hôi hột, cậu sốt sắng nói: "Tiểu Trạch phạm lỗi... xin... xin bố trách phạt, xin bố hãy trừng trị thật mạnh, xin... bố hãy đánh nát mông con, đánh cho đến khi con không bao giờ dám phạm lỗi nữa..."
"Đứng dậy, nằm sấp xuống bàn." Đàm Khâm sau lưng cuối cùng cũng định tha cho cậu một lần.
Trái tim đang treo ngược của Đàm Trạch cuối cùng cũng hạ cánh. Bố cuối cùng đã đồng ý phạt mình, cậu lập tức đứng dậy nằm sấp lên bàn.
Trong lúc di chuyển, chiếc quần đã tuột xuống tận mắt cá chân, không chỉ lộ ra hai bánh bao trắng nõn, ngay cả "tiểu đệ" cũng đung đưa theo nhịp. Vừa nằm xuống bàn, mặt cậu đã đỏ như tôm luộc.
Lúc nãy vì mải xin phạt nên quên cả xấu hổ, giờ mới phản ứng lại, mình đang nằm sấp trên bàn với cái mông trần, phía sau là hàng loạt giáo viên và bạn học, chẳng phải họ đều thấy hết rồi sao?
Sự xấu hổ ập về trong tích tắc, cậu cảm thấy mình không còn mặt mũi nào nữa, vùi đầu thật sâu vào cánh tay.
"Ngẩng đầu lên." Hành động này khiến Đàm Khâm khó chịu, "Có bản lĩnh phạm lỗi mà không có bản lĩnh chịu đòn à?"
"Hạ eo xuống, chân tách ra."
"Vâng... bố..." Đàm Trạch vội vàng ngẩng đầu. Hai má sưng đau, nhưng cậu không rảnh mà bận tâm, chỉ sợ làm bố giận.
"Mông, tách ra, vểnh cao lên nữa." Đàm Khâm nói không chút nể nang.
Mặt Đàm Trạch ngày càng đỏ, chỉ mong bố đừng làm nhục cậu nữa. Trước mặt bao nhiêu người mà cứ phải vểnh mông, lắc qua lắc lại, đổi đủ tư thế, cậu chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
"Bố... xin... xin bố đánh mạnh vào cái mông trần không nghe lời của Tiểu Trạch..."
"Chát——"
Cây thước kẻ vung tới, quất mạnh vào mông cậu. Thịt mông trắng nõn bị lõm xuống rồi nhanh chóng đàn hồi, trên chiếc mông trắng trẻo lập tức hằn lên một đường roi đỏ chót.
"Chát—— chát—— chát——"
Rõ ràng chỉ là thước kẻ bình thường, nhưng trong tay Đàm Khâm lại có uy lực kinh người.
Cây thước quất xuống từng đợt, mông Đàm Trạch chuyển từ trắng sang hồng nhạt, rồi dần thành đỏ thẫm, như một quả đào mật chín nẫu, tỏa ra hơi nóng.
Lại thêm một thước nữa, "Ư...". Hai chân cậu gần như không đứng vững.
Cặp mông cậu bốc hơi nóng hổi, đã sưng lên một vòng so với lúc nãy, những thớ thịt đỏ rực nhấp nhô theo nhịp thước.
Mông vốn đã đau không chịu nổi, nhất là khi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của đám học sinh sau lưng.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào mông Đàm Trạch, giọng nói đầy trêu chọc và phấn khích: "Chậc chậc chậc, mông đại ca đỏ lựng kìa, nhìn đẹp thật đấy."
"Cậu ta không phải ngày nào ở nhà cũng bị đánh trần mông thế này đấy chứ?"
"Nói nhảm, tất nhiên rồi, ở trường mà đã trần mông cầu giáo huấn thế này, ở nhà chắc còn mất mặt hơn..."
Thầy chủ nhiệm bên cạnh không nhìn nổi nữa: "Được rồi, đứng đây làm gì, mau về lớp chuẩn bị vào tiết đi."
Nói rồi thầy bắt đầu đuổi người.
Đàm Trạch cuối cùng không kìm được mà bật khóc: "Bố... bố con sai rồi... hu hu hu tha cho Tiểu Trạch đi..."
"Còn mặt mũi cầu xin à?" Sắc mặt Đàm Khâm sau lưng trầm xuống.
Phạm lỗi thì phải chịu phạt, cậu còn mặt mũi nào mà cầu xin.
Đàm Trạch hoảng sợ, cậu biết bố ghét nhất là kiểu vừa chịu phạt vừa cầu xin.
"Bố... con sai rồi, con không dám nữa... bố đánh mạnh con đi..."
Đàm Khâm sau lưng sắc mặt lóe lên, như đang suy tính điều gì.
Ông quay sang hỏi đám học sinh đang bị thầy chủ nhiệm đuổi ra ngoài: "Các em còn ai từng bị Đàm Trạch bắt nạt không?"
Đám học sinh trong phòng giáo vụ nghe vậy lập tức phấn khích. Đây là định làm chủ cho mình sao?
Hơn nửa trong số mười mấy người trong phòng giơ tay, thậm chí cả mấy đứa đang ghé mắt qua cửa sổ nhìn Đàm Trạch chịu đòn cũng giơ tay lên.
"Không ngờ đấy, Đàm Trạch, ở trường cậu cũng 'làm ăn' được nhỉ." Những chữ cuối được nhấn mạnh.
Đàm Trạch nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu, cơ thể run lên bần bật. Cậu nằm sấp trên bàn nức nở. Bình thường ở trường đúng là cậu hay bắt nạt bạn học, nhưng đâu đến mức nhiều người thế này... đông thế này thì cậu bắt nạt sao xuể...
"Các em vừa giơ tay, ai cũng có thể qua dạy dỗ cái mông không nghe lời của Đàm Trạch, coi như là thằng bé xin lỗi các em."
Một lời nói của Đàm Khâm khuấy động cả một vùng nước.
Phòng giáo vụ bùng nổ. Đánh mông trần của đại ca, điều này quá phấn khích! Trước giờ toàn bị Đàm Trạch bắt nạt, không ngờ có ngày được trả thù!
Đàm Trạch sau lưng mặt mày xám xịt, gượng dậy khỏi bàn: "Bố... đừng mà..."
Ở phòng giáo vụ bị đánh trần mông trước mặt mọi người đã đủ nhục rồi, cậu không dám tưởng tượng cảnh mỗi bạn giơ tay lúc nãy đều đến dạy dỗ cái mông mình, từ nay về sau cậu không cách nào ngẩng đầu lên trong trường học được nữa.
"Đừng?" Đàm Khâm lên giọng, "Con muốn bị lột quần đánh ở cổng trường à?"
Đàm Trạch giật bắn người, nước mắt tuôn rơi như mưa, cậu điên cuồng lắc đầu. Không, cậu càng không thể chịu nổi cảnh bị mọi người vây xem ở cổng trường.
"Vậy con nên nói gì?"
Mặt Đàm Trạch lúc này đỏ như gấc, cắn răng chịu nhục nói: "Ư... xin các bạn hãy giúp dạy dỗ cái mông không nghe lời của Tiểu Trạch."
"Ha ha ha, đại ca đúng là không nghe lời thật, có nhà ai mà con cái lại bị mọi người luân phiên đánh mông trong phòng giáo vụ thế này..."
"A, nhục thật đấy, nhưng mà... mình đánh trước!"
"Mình đánh trước! Để mình thử cảm giác sờ mông trần của đại ca xem sao!"
Tiếng cười nói trêu chọc vang lên bên tai, Đàm Trạch chỉ thấy xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong.
"Em trước đi, mỗi đứa mười thước." Đàm Khâm đưa cây thước kẻ cho Chu Vân Phong bên cạnh.
Chu Vân Phong đầy vẻ kích động, cậu phấn khích nhận lấy thước, trên mặt lộ rõ vẻ không đợi nổi.
Vốn tưởng hôm nay mình phải chịu thiệt thòi, không ngờ sự việc lại xoay chuyển 180 độ. Đàm Trạch không ít lần bắt nạt cậu, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội báo thù.
Cậu không khách sáo, bước dài đến sau lưng Đàm Trạch, đầy vẻ hăm hở. Cậu đá vào chân đại ca, ra lệnh: "Tách chân ra."
Đàm Trạch nhục nhã đến không còn gì để nói, từ bao giờ mà Chu Vân Phong cũng có quyền chỉ huy cậu?
Cậu vẫn đứng im, chân không hề có ý định tách ra.
Chu Vân Phong nhướng mày sau lưng, "Chát——" một tiếng, cây thước quất mạnh vào "tiểu hoa" nhạy cảm, khiến cậu hiểu rõ hậu quả của việc không nghe lời.
"A..." Đàm Trạch gào lên. "Tiểu hoa" vốn mềm yếu, cực kỳ nhạy cảm với đau đớn, chỉ một thước đã đỏ sưng lên.
"Tách chân, vểnh mông lên." Chu Vân Phong cố tình làm nhục cậu. Đàm Trạch tất nhiên biết, cậu nằm sấp trên bàn, quay đầu nhìn Đàm Khâm, hy vọng bố có thể thương xót mình.
Ai ngờ Đàm Khâm chẳng có ý định ngăn cản, chỉ thản nhiên nói: "Quên hết quy tắc rồi à?"
Đàm Trạch giật mình: "Không... không dám..."
Cậu quay đầu nằm sấp xuống bàn, nước mắt rơi lã chã. Cậu biết bố sẽ không giúp mình, bố hôm nay nhất định phải cho cậu một bài học nhớ đời.
Cậu vừa khóc vừa cố tách chân ra, vểnh mông lên cao, giọng run rẩy: "Một... đánh tốt lắm... cảm ơn bạn Chu đã dạy dỗ bánh bao không nghe lời của Tiểu Trạch..."
Chu Vân Phong sau lưng nghe vậy càng hưng phấn, cây thước trong tay quất xuống mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Comments
Post a Comment