Bản hợp đồng

Tịnh Giai đẩy cửa, hơi khựng lại trước bầu không khí đặc quánh trong phòng. Trong đám đông, cô thấy Đặng Thiền đang nhìn về phía mình. Ánh mắt hai người gặp nhau, anh ta thản nhiên gật đầu chào, nở nụ cười đầy ẩn ý khiến Tịnh Giai có phần lúng túng. Cô cúi đầu, khép nép tiến về phía bàn chính.


"Anh à... em mới tới," cô cúi đầu, nói khẽ.

Bạch Ly không ngước lên, đôi mắt vẫn dán vào tập tài liệu. Ánh đèn làm nổi bật gương mặt sắc sảo nhưng lạnh lùng của anh. Bạch Ly đẩy tập hồ sơ về phía cô, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lời ít ý nhiều:

"Em thử giải thích đi. "

Ở bên Bạch Ly nhiều năm, thái độ này của anh khiến tim Tịnh Giai rơi lộp bộp, nhìn ra được Bạch Ly đang rất bất mãn.

"Em xin lỗi... Tuần này nhiều việc quá, em làm qua la khâu kiểm tra cuối cùng," Tịnh Giai không dám nhìn lên, cả người mồ hôi lấm tấm.

Bạch Ly chậm rãi ngước lên. Anh ném mạnh tập hồ sơ be bét mà cô đã gửi thẳng cho đối tác lên bàn, cười một tiếng khô khốc.

"Tôi còn tưởng em có thể biện minh điều gì hay ho, hóa ra đúng là cố tình làm cho có!"

Những lỗi vớ vẩn có thể xuê xoa vì Đặng Thiền và anh vốn là bạn bè quen biết. Nhưng điều khiến Bạch Ly nổi giận thật sự là ở trang hiệu lực pháp lý lại có một điều khoản lỗi cực kỳ nghiêm trọng, suýt chút nữa hại bên A lên tòa.

Tịnh Giai biết nặng nhẹ. Cô nhắm mắt, hơi khom người xuống, lòng chỉ mong thành khẩn sẽ nhận được khoan hồng.

"Việc này em sẽ chịu mọi trách nhiệm..."

“Tự em nói được làm được đấy”

Bạch Ly ngắt lời cô, anh đứng dậy, đá mở cửa phòng. Anh không nhìn cô mà chỉ quét mắt qua đám nhân viên, ra hiệu họ ra ngoài.

Tiếng ghế kéo lê và bước chân rời đi của mọi người khiến căn phòng trở nên im lìm vắng lặng. Khi cánh cửa vừa khép lại, Bạch Ly chỉ về phía chiếc bàn trà gỗ mun ở góc phòng, một lời ngắn gọn:

"Qua đó, chống người lên bàn."

Tịnh Giai kinh ngạc lùi lại một bước. Bạch Ly vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, còn Đặng Thiền thì thản nhiên tựa lưng vào ghế, một chân gác hờ lên gối chân kia, nhịp nhịp mũi chân.

Thấy cô vẫn đứng đờ người, Bạch Ly tiến tới túm lấy cổ áo cô, xách thẳng đến cạnh bàn trà. Anh đưa tay ra trước người cô, dứt khoát kéo khóa chiếc váy công sở đang mặc. Chiếc váy tuột xuống tận mắt cá chân.

"Anh Bạch!" Mặt Tịnh Giai trắng bệch rồi ngay lập tức đỏ bừng lên.

Chưa kịp phản ứng, anh đã lột luôn cả quần lót của cô xuống, để lộ cặp mông tròn trịa ngay giữa không khí phòng họp.

Bạch Ly cầm lấy cây mây đặt sẵn trên kệ, vỗ nhẹ lên làn da mềm mại của cô như một lời cảnh báo: "Chổng cao lên. Không được phép nhúc nhích."

Tịnh Giai từng bị anh đánh mông trong phòng riêng, nhưng cô chưa từng nghĩ anh sẽ phạt cô trước mặt bạn bè anh.

"Vút... Chát!"

Bị đánh mông trước mặt người ngoài, cô không dám ngẩng mặt lên, hai tay bám chặt vào thành bàn trà gỗ mun. Roi mây của Bạch Ly còn chưa hạ xuống phát thứ hai, cả người cô đã đỏ au như tôm luộc vì xấu hổ.

"Vút... Chát!" Bạch Ly đánh có kỹ thuật riêng, không dùng hết sức nện xuống mà dùng lực cổ tay, quất xuống là nhấc lên ngay, một lằn đỏ in hằn trên mông. Tiếng roi vang vọng trong phòng họp, từng vệt lằn đỏ trên mông Tịnh Giai ngày càng rõ rệt, chồng chéo lên nhau và sưng vù.

Tập tài liệu vừa bị ném ra được dúi vào tay cô, tiếng Bạch Ly thản nhiên:

"Em cầm lấy, không được khép chân, đọc các điều khoản em đã tự tay viết cho tôi nghe xem."

Anh vừa nói vừa bẻ một bên gốc đùi cô, ép cô phải duy trì tư thế phơi bày đầy nhục nhã. Tịnh Giai run rẩy, những ngón tay yếu ớt bấu chặt lấy mép giấy, giọng run rẩy:

"Về điều khoản... Á! Nhẹ... bồi thường... mức bồi thường vi phạm... Á!! Anh..."

Một câu chưa nói xong, Bạch Ly đã quất liên tiếp ba phát vào bờ mông đang mở rộng của cô. Mỗi phát roi đều đầy lực, quất thẳng vào vùng da nhạy cảm giáp với đùi. Bạch Ly không hề dừng tay, chỉ hơi gật đầu: "Tiếp tục."

Đặng Thiền thong thả nhấp ngụm trà rồi khuyên: "Anh Bạch, dạy bảo vài cái cho nhớ là được rồi. Trẻ con mà, uốn nắn từ từ thôi."

"Họ Đặng kia, cậu không biết sao? Trẻ con tất nhiên phải dạy, mà đã là trẻ con thì phải dùng phương pháp của trẻ con."

Bạch Ly cười nhạt, đùa một câu với anh chàng. Anh tiếp tục quất thêm vài roi đanh thép vào mông Tịnh Giai. Cô nghe rõ vài tiếng cười rộ lên phía sau từ phía Đặng Thiền. Đám bạn nối khố cũng đều là người trong giới nên chẳng có ý can ngăn, ngược lại còn tỏ ra thích thú khi thấy cảnh cô em dâu nhỏ bị lột truồng đánh mông như một đứa trẻ.

"Chát! Chát! Chát!" Bạch Ly quất liên tiếp vào cặp mông đỏ bừng. Người Tịnh Giai nghiêng đi, thân trên đổ xuống, mông nhỏ càng vểnh ra sau. Cô chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức.

“Em xin lỗi Đặng Thiền đi!"

Sau hơn ba mươi roi mây, mông của Tịnh Giai đã đỏ rực, sưng vù lên như trái đào chín. Cô cố nén tiếng nấc, đưa tay định che đi phần thịt đang đau rát thì bị Bạch Ly mắng:

"Tôi cho em che chưa? Bỏ tay ra!"

Váy và quần lót Tịnh Giai đang vướng ở mắt cá chân, nếu quay người lại lúc này, cô chẳng khác nào đang khỏa thân trước mặt người đối diện.

Tịnh Giai nhìn anh van nài, nhưng Bạch Ly vẫn chẳng chút mủi lòng. Anh từ tốn ra lệnh:

"Xoay lại! Hai tay để sau gáy, không được chắn. Nhanh lên!"

Tịnh Giai khóc nghẹn, đành phải lóng ngóng quay người lại đối diện với Đặng Thiền trong tư thế vô cùng nhục nhã. Hai tay cô buộc phải đan sau gáy, phơi bày toàn bộ cơ thể đỏ bừng vì xấu hổ. Cô chỉ dám cúi gầm mặt, lắp bắp:

"Anh Đặng... em... em xin lỗi vì đã làm hỏng việc. Lần sau em không dám... như thế nữa."

"Trẻ con mà, giáo huấn chút là được rồi, biết lỗi rồi đấy." Đặng Thiền lên tiếng, vẻ mặt như đang xem một màn kịch hay.

Bạch Ly nhìn Tịnh Giai, giọng điệu lạnh nhạt: "Cậu đừng nhìn vẻ em ấy khóc lóc, đều do tôi bình thường chiều em ấy quá"

Tịnh Giai nghe vậy thì nước mắt lại trào ra, hai khối thịt mông đau rát đến mức tê dại. Không ai can thiệp, mấy người đàn ông đều đợi vở kịch tiếp diễn. Tịnh Giai bị Bạch Ly kéo lại, bắt cô nằm sấp lên bàn trà một lần nữa, roi mây gõ gõ vào gốc đùi: "Dạng ra."

Tịnh Giai ngại ngùng cúi xuống. Sự chậm chạp của cô khiến Bạch Ly cau mày, anh lại quất thêm mấy roi vào mông cô cho đến khi đôi chân nhỏ tự giác dạng ra hết cỡ, lộ rõ lỗ hậu nhỏ giữa không khí.

"Chỉ đánh mông tôi e là em vẫn chưa chừa được. Lỗ hậu cũng phải dạy dỗ cho hẳn hoi mới nhớ lâu!" Bạch Ly lạnh nhạt nói, tay vỗ mạnh lên miệng cúc hoa đang co rụt vì sợ hãi.

"Anh Bạch!"

Tịnh Giai hai mắt đỏ hoe, lắc lắc đầu nhìn anh.

"Em định làm gì?" Bạch Ly nghiêm nghị mắng, tay cầm một chiếc thước gỗ gõ lên bàn. "Nếu không muốn tôi đánh ở đây, tôi kéo em ra ngoài sảnh cho cả công ty cùng xem."

Tiến không được, lùi không xong, Tịnh Giai nước mắt lã chã, ngoan ngoãn sụp eo nâng mông.

Bạch Ly không chút khách khí, dùng đầu roi gõ mạnh vào đùi cô ra lệnh:

"Dạng chân ra! Dạng rộng thêm nữa! Phơi cái lỗ hậu đáng ăn đòn của em ra đây!"

Tịnh Giai thẹn đến mức toàn thân nóng bừng như phát sốt. Cô có thể cảm nhận ánh mặt phía dưới đang nhìn vào vào nơi tư mật nhất của mình.

"Bốp!"

Lớp thịt non ở khoảnh nhỏ đó yếu ớt vô cùng, nhát đầu rơi xuống đã đỏ rực lên. Tịnh Giai theo bản năng mà nảy bắn lên khỏi mặt bàn, lỗ hậu cũng rụt lại vì đau.

"Thả lỏng ra!" Bạch Ly gằn giọng, bàn tay ấn mạnh lên lưng cô. "Đừng để tôi phải đánh em nhiều hơn trước mặt họ”

Tịnh Giai khóc không thành tiếng, đành phải run rẩy dạng chân ra lần nữa, phơi bày nơi đang sưng tấy để chờ đợi phát roi tiếp theo. Vùng quanh hậu môn nhanh chóng sưng lên, lỗ nhỏ màu nâu nhạt càng quất càng đỏ, khe mông cũng không thoát được, đỏ rực thành một mảng với cánh mông.

Bạch Ly lạnh nhạt giữ chặt cánh mông, những nếp nhăn quanh hậu môn đều được kéo phẳng, nhắm chuẩn vào tâm lỗ hậu đã lộ ra rộng nhất mà đánh liên tiếp hai cái.

"Đứng dậy, ra góc tường đứng úp mặt vào đó, tự dùng tay banh mông ra để lộ lỗ hậu, dám khép lại xem tôi xử em thế nào!"

Bạch Ly quất hơn hai mươi roi mới chịu thu tay. Tịnh Giai đi ra góc tường úp mặt theo lệnh anh. Tiếng cười đùa, trò chuyện của Bạch Ly và Đặng Thiền phía sau vẫn văng vẳng, vài người bạn anh thản nhiên bình phẩm về trận đòn cô vừa nhận. Tịnh Giai cắn chặt môi, cố không bật ra tiếng khóc.

Cô run rẩy đưa tay ra sau, tự mình banh hai cánh mông đã sưng tấy, đỏ rực của mình ra. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc lá và tiếng lật tài liệu, không một ai đoái hoài đến cô, Tịnh Giai một món đồ trang trí bị vứt bỏ ở góc phòng trong tư thế nhục nhã nhất.

Không biết bao lâu sau, tay cô đã mỏi nhừ, những người phía sau cuối cùng cũng nói chuyện xong và cùng đi ra cửa. Đặng Thiền thong thả đi tới, nhìn vào nơi tư mật đang đỏ rực và ướt át của cô, khóe miệng cười cười. Anh ta không chút kiêng dè, đưa bàn tay thô bạo đặt lên chỗ lỗ hậu đang phơi ra của cô, ngón tay còn cố tình nhấn nhẹ một cái vào tâm điểm vừa bị trừng phạt.

"Chà, cô bé bị đánh lỗ hậu đến đỏ au cả rồi nhỉ?" Đặng Thiền bông đùa bằng giọng cợt nhả, một tay xoa nhẹ bờ mông đỏ của cô. "Lần sau làm cho tốt vào, đừng để anh Bạch của em phải nhọc công nữa. Đau lắm đúng không?"

Tịnh Giai bị anh trêu chọc mà không dám né tránh dù chỉ một chút, cô nói trong tiếng nấc: "Em nhớ rồi, em biết lỗi rồi..."

Đặng Thiền ra vẻ thân thiết như người anh lớn trong nhà đang phụ giúp bạn mình dạy dỗ em nhỏ. Anh ta giơ tay, vỗ nhẹ mấy phát mang tính chất nhắc nhở vào lỗ hậu đang sưng đỏ của cô. Tiếng "bạch, bạch" vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, tuy không dùng hết sức nhưng vì đánh trúng vào vùng da đang bị thương nên vẫn khiến Tịnh Giai giật bắn mình.

Cơn đau rát khiến cô suýt chút nữa là bật ra tiếng kêu, mười đầu ngón tay bấu chặt vào mặt tường để giữ vững tư thế. Đặng Thiền chỉ cười xòa, rồi thu tay lại.

Đám người cười nói đi ra khỏi phòng họp, Bạch Ly đi cuối cùng, anh lạnh giọng buông một câu: "Viết một bản kiểm điểm, cùng với phương án sửa lại mang tới văn phòng cho tôi vào ngày mai. Nếu không muốn bị đánh tiếp thì làm việc cho cẩn thận."

Comments

Popular Posts