Dám cãi lại à
Sau khi chịu phạt ở văn phòng đã gần một tháng trôi qua, Bành Mộc lâu rồi không bị đánh đòn. Ngạn Trạch Ân cũng hài lòng khi thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn.
"Anh ơi anh ơi anh ơi, em sai rồi anh! Đừng đánh nữa! Anh!" Phòng tuyến cuối cùng của đứa nhỏ bị lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân phá vỡ, đứa nhỏ thực sự chịu không nổi cuối cùng cũng vừa khóc vừa gào lên xin tha. Khi lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân dừng lại, đứa nhỏ đã khóc đến mức thở không ra hơi.
"Sai ở đâu? Anh thấy em chỉ biết đau chứ không biết sai!" Ngạn Trạch Ân nói, lại giáng thêm vài cái vào lỗ nhỏ, đánh đứa nhỏ run lên bần bật.
"Em không nên... không nên cãi lại anh..." Đứa nhỏ nấc nghẹn nói ra lỗi sai, không ngừng hít mũi.
Lúc này Ngạn Trạch Ân mới nhận ra hôm nay mình ra tay thực sự hơi nặng. Cánh mông của đứa nhỏ sưng cao hơn một lóng tay, lỗ hậu cũng bị đánh đến lồi ra, tầng sinh môn bình thường anh luôn cẩn thận tránh né lần này cũng bị vạ lây mà đỏ ửng một mảng.
"Tiểu Mộc..." Ngạn Trạch Ân thoáng chút hối hận, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mông đứa nhỏ cũng khiến cậu giật nảy mình.
"Anh xuống tay nặng quá." Ngạn Trạch Ân xoa xoa cánh mông của đứa nhỏ, Bành Mộc đẫm lệ leo lên vai Ngạn Trạch Ân, vùi đầu vào cổ anh không chịu ngẩng lên.
Ngạn Trạch Ân thở dài, hai chân đứa nhỏ vắt ngang qua đùi anh, mông treo lơ lửng không dám chạm vào. Ngạn Trạch Ân vừa xoa vừa hỏi: "Tiểu Mộc, ấm ức à?"
Đứa nhỏ đang dựa vào người anh gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
"Anh biết, em thấy em thi tốt mà anh vẫn đánh em. Em thi tốt, anh sẽ thực hiện phần thưởng đã hứa. Những câu không nên sai thì anh phải chỉ ra. Nhưng hôm nay chủ yếu là vì tức giận việc em dám cãi lại. Làm sai mà còn dám gây rối, chống đối anh. Những thói xấu này em học ở đâu ra vậy?" Ngạn Trạch Ân vừa dỗ vừa xoa, nói xong lại giáng thêm một cái không nhẹ không nặng vào mông đứa nhỏ.
"Em biết sai rồi, anh phạt em đi..." Đứa nhỏ chủ động đưa mông về phía tay Ngạn Trạch Ân.
"Thực sự muốn bị đánh à?" Ngạn Trạch Ân hơi ngạc nhiên, "Lát nữa còn phải ngồi lên ghế cứng để sửa bài thi đấy nhé."
"Vâng..."
Ngạn Trạch Ân thấy đứa nhỏ đồng ý, giơ tay quất hai cái vào cặp mông nhỏ, nhưng lại bị Bành Mộc ngắt lời.
"Anh... đánh vào bên trong đi..." Đứa nhỏ như thể sợ xấu hổ, lại ôm chặt cổ Ngạn Trạch Ân thêm chút nữa.
"Ngoan." Ngạn Trạch Ân xoa đầu đứa nhỏ như khích lệ. Tư thế này không cần phải cố ý tách cánh mông ra nữa, anh luồn ngón tay xuống lỗ nhỏ, xoa bóp vài cái, rồi chụm các ngón tay lại tát vào huyệt nhỏ.
"Ưm..." Đứa nhỏ tự nguyện chịu đòn vẫn sợ đau. Ngạn Trạch Ân khi đánh không hề nương tay, nhanh chóng đánh đủ mười cái rồi lại bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.
"Anh ơi, sau này em nghe lời..." Đứa nhỏ ôm Ngạn Trạch Ân, lí nhí nói.
Ngạn Trạch Ân cũng chẳng dám hy vọng đứa nhỏ sau này thực sự không bao giờ phạm lỗi nữa. Phải vừa dỗ vừa dỗ dành mới trị được đứa nhỏ, thật sự rất mệt.
Lỗ nhỏ hôm nay bị đánh khá nặng, các nếp gấp quanh hậu môn đều lồi ra, những vệt sưng đỏ vẫn còn đang nóng hổi. Ngạn Trạch Ân xoa bóp nhẹ nhàng, khoảng năm phút sau mới vỗ mông đứa nhỏ: "Được rồi Tiểu Mộc, đến lúc đi sửa bài thi rồi.
Gần đây công ty Ngạn Trạch Ân nhận được một dự án mới, anh dần bận rộn với công việc nên ít khi phân tâm vào việc quản giáo đứa nhỏ.
Chớp mắt đã đến kỳ họp phụ huynh giữa học kỳ của Bành Mộc. Ngạn Trạch Ân với tư cách là anh trai đã đến trường tham dự. Giáo viên chủ nhiệm của Bành Mộc qua lại vài lần cũng đã quen mặt Ngạn Trạch Ân, thấy anh tuổi còn trẻ mà thực sự rất tận tâm với việc học hành và giáo dục của em trai.
Ngạn Trạch Ân cầm phiếu điểm của đứa nhỏ xem từ đầu đến cuối, lại so sánh với bài thi để xem những câu làm sai. Lần này thứ hạng và tổng điểm đều không tệ, chỉ là có hai môn không đạt được mức độ và yêu cầu như trước, lại còn có những câu không đáng sai lại bị sai.
Chớp mắt đã đến kỳ họp phụ huynh giữa học kỳ của Bành Mộc. Ngạn Trạch Ân với tư cách là anh trai đã đến trường tham dự. Giáo viên chủ nhiệm của Bành Mộc qua lại vài lần cũng đã quen mặt Ngạn Trạch Ân, thấy anh tuổi còn trẻ mà thực sự rất tận tâm với việc học hành và giáo dục của em trai.
Ngạn Trạch Ân cầm phiếu điểm của đứa nhỏ xem từ đầu đến cuối, lại so sánh với bài thi để xem những câu làm sai. Lần này thứ hạng và tổng điểm đều không tệ, chỉ là có hai môn không đạt được mức độ và yêu cầu như trước, lại còn có những câu không đáng sai lại bị sai.
Giáo viên chủ nhiệm của Bành Mộc đặc biệt khen ngợi đứa nhỏ, nói rằng Bành Mộc mới chuyển đến nhưng trạng thái học tập rất tuyệt, thành tích tiến bộ cũng rất nhanh. Ngạn Trạch Ân nhìn phiếu điểm đó, có thể hình dung ra vẻ mặt hớn hở vui sướng của đứa nhỏ.
Về đến nhà, đứa nhỏ vẫn đang ở trong phòng chơi game. Cậu có lịch cố định chơi game hai tiếng vào cuối tuần, nghe thấy tiếng mở cửa của Ngạn Trạch Ân liền lao ra, dụi đầu nhỏ vào lòng anh: "Anh ơi, anh từ trường về ạ!"
Ngạn Trạch Ân rất hưởng thụ sự nũng nịu của đứa nhỏ, xoa xoa tóc cậu đáp: "Ừ, anh đi họp phụ huynh cho em đây."
"Lần này em thi tốt đúng không! Anh khen em đi!" Bành Mộc ngẩng cái đầu nhỏ lên đòi thưởng.
"Thứ hạng tổng thể rất tốt, giáo viên các em còn đặc biệt khen ngợi em. Lần này muốn gì nào? Anh đưa em đi ăn món Pháp nhé?"
"Còn phải cộng thêm một ngày đi cắm trại cùng em nữa!"
"Không vấn đề gì." Ngạn Trạch Ân sảng khoái đồng ý. Anh dẫn đứa nhỏ vào phòng, vỗ vỗ đầu cậu dặn dò: "Đi chơi game đi, chơi xong thì đến thư phòng tìm anh."
"Vâng!" Bành Mộc vui mừng hớn hở trở về phòng. Ngạn Trạch Ân nhìn theo bóng lưng khờ khạo của đứa nhỏ mà không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, anh không khỏi mỉm cười thầm. Anh luôn thưởng phạt phân minh, Bành Mộc có vẻ đã vui quá mức mà quên mất chuyện này rồi.
Nửa giờ sau, Bành Mộc gõ cửa thư phòng của Ngạn Trạch Ân. Sau khi nghe tiếng cho phép, cậu đẩy cửa đi vào, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy chiếc thước kẻ để trên bàn làm việc của anh trai.
Đứa nhỏ sững sờ, cẩn thận gọi một tiếng "anh" rồi đứng chôn chân ở cửa, cách Ngạn Trạch Ân xa nhất có thể.
"Qua đây." Ngạn Trạch Ân lấy bài thi của đứa nhỏ trải ra mặt bàn, vẫy tay bảo cậu lại gần. Bành Mộc trống ngực đánh liên hồi, hai bàn tay đan vào nhau đi đến đứng cạnh Ngạn Trạch Ân.
"Câu thứ hai và ý thứ hai của câu thứ tư, anh nhớ là đã giảng cho em câu gốc rồi, đi thi chỉ thay số thôi, tại sao vẫn sai? Còn tiếng Anh nữa, mấy ngữ pháp này cũng là nội dung bài học lần trước, em có nghe giảng nghiêm túc không đấy?" Ngạn Trạch Ân đẩy bài thi về phía đứa nhỏ. Bành Mộc nhìn những câu làm sai bị anh chỉ ra, hai bàn tay nhỏ xoắn lại, giọng bối rối nũng nịu: "Anh ơi, chẳng phải tổng điểm và thứ hạng của em đều khá tốt sao..."
"Hửm?" Ngạn Trạch Ân sầm mặt nhìn đứa nhỏ. Bành Mộc cảm thấy ấm ức chưa từng có, rõ ràng là Ngạn Trạch Ân đang cố tình gây khó dễ. Thi không tốt thì phạt, thi tốt rồi vẫn bị phạt.
Về đến nhà, đứa nhỏ vẫn đang ở trong phòng chơi game. Cậu có lịch cố định chơi game hai tiếng vào cuối tuần, nghe thấy tiếng mở cửa của Ngạn Trạch Ân liền lao ra, dụi đầu nhỏ vào lòng anh: "Anh ơi, anh từ trường về ạ!"
Ngạn Trạch Ân rất hưởng thụ sự nũng nịu của đứa nhỏ, xoa xoa tóc cậu đáp: "Ừ, anh đi họp phụ huynh cho em đây."
"Lần này em thi tốt đúng không! Anh khen em đi!" Bành Mộc ngẩng cái đầu nhỏ lên đòi thưởng.
"Thứ hạng tổng thể rất tốt, giáo viên các em còn đặc biệt khen ngợi em. Lần này muốn gì nào? Anh đưa em đi ăn món Pháp nhé?"
"Còn phải cộng thêm một ngày đi cắm trại cùng em nữa!"
"Không vấn đề gì." Ngạn Trạch Ân sảng khoái đồng ý. Anh dẫn đứa nhỏ vào phòng, vỗ vỗ đầu cậu dặn dò: "Đi chơi game đi, chơi xong thì đến thư phòng tìm anh."
"Vâng!" Bành Mộc vui mừng hớn hở trở về phòng. Ngạn Trạch Ân nhìn theo bóng lưng khờ khạo của đứa nhỏ mà không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, anh không khỏi mỉm cười thầm. Anh luôn thưởng phạt phân minh, Bành Mộc có vẻ đã vui quá mức mà quên mất chuyện này rồi.
Nửa giờ sau, Bành Mộc gõ cửa thư phòng của Ngạn Trạch Ân. Sau khi nghe tiếng cho phép, cậu đẩy cửa đi vào, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy chiếc thước kẻ để trên bàn làm việc của anh trai.
Đứa nhỏ sững sờ, cẩn thận gọi một tiếng "anh" rồi đứng chôn chân ở cửa, cách Ngạn Trạch Ân xa nhất có thể.
"Qua đây." Ngạn Trạch Ân lấy bài thi của đứa nhỏ trải ra mặt bàn, vẫy tay bảo cậu lại gần. Bành Mộc trống ngực đánh liên hồi, hai bàn tay đan vào nhau đi đến đứng cạnh Ngạn Trạch Ân.
"Câu thứ hai và ý thứ hai của câu thứ tư, anh nhớ là đã giảng cho em câu gốc rồi, đi thi chỉ thay số thôi, tại sao vẫn sai? Còn tiếng Anh nữa, mấy ngữ pháp này cũng là nội dung bài học lần trước, em có nghe giảng nghiêm túc không đấy?" Ngạn Trạch Ân đẩy bài thi về phía đứa nhỏ. Bành Mộc nhìn những câu làm sai bị anh chỉ ra, hai bàn tay nhỏ xoắn lại, giọng bối rối nũng nịu: "Anh ơi, chẳng phải tổng điểm và thứ hạng của em đều khá tốt sao..."
"Hửm?" Ngạn Trạch Ân sầm mặt nhìn đứa nhỏ. Bành Mộc cảm thấy ấm ức chưa từng có, rõ ràng là Ngạn Trạch Ân đang cố tình gây khó dễ. Thi không tốt thì phạt, thi tốt rồi vẫn bị phạt.
Bành Mộc bĩu môi nhíu mày, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt đã thay đổi của Ngạn Trạch Ân, tiếp tục cãi lại: "Anh bắt nạt người ta, em thi tốt anh cũng mắng em!"
Ngạn Trạch Ân vốn dĩ chưa tức giận, chỉ là vài câu sai thôi, đánh vài cái là xong, anh cũng sẽ không ra tay nặng. Nhưng Bành Mộc lại cố tình chống đối, Ngạn Trạch Ân dần bị khơi dậy cơn giận. Anh vỗ một cái vào mông đứa nhỏ: "Thi cử không nghiêm túc, loại câu này mà cũng sai! Có phải lâu rồi không đánh nên em dám cãi lại rồi không? Cởi quần ra, chổng mông lên!"
Bành Mộc bị Ngạn Trạch Ân gầm lên thì càng thấy ấm ức hơn, cậu kéo tụt quần xuống, chống hai tay lên bàn, chổng mông chờ thước kẻ của Ngạn Trạch Ân giáng xuống.
"Dám cãi lại à! Dám bảo anh bắt nạt em à! Lâu rồi không đánh em à!" Ngạn Trạch Ân đang trong cơn thịnh nộ, thước kẻ quất xuống vừa nhanh vừa rát, mỗi một cái đều dồn hết sức lực đánh lên mông đứa nhỏ. Đã lâu không nếm mùi bị đánh mông, chỉ mới ba bốn cái là Bành Mộc đã chịu không nổi. Cặp mông trắng nõn bị đánh đến run bần bật, thịt mông bị đánh dẹt lại rồi đàn hồi lên, tiếng "bốp, bốp" giòn giã vang lên không dứt.
Ngạn Trạch Ân vốn dĩ chưa tức giận, chỉ là vài câu sai thôi, đánh vài cái là xong, anh cũng sẽ không ra tay nặng. Nhưng Bành Mộc lại cố tình chống đối, Ngạn Trạch Ân dần bị khơi dậy cơn giận. Anh vỗ một cái vào mông đứa nhỏ: "Thi cử không nghiêm túc, loại câu này mà cũng sai! Có phải lâu rồi không đánh nên em dám cãi lại rồi không? Cởi quần ra, chổng mông lên!"
Bành Mộc bị Ngạn Trạch Ân gầm lên thì càng thấy ấm ức hơn, cậu kéo tụt quần xuống, chống hai tay lên bàn, chổng mông chờ thước kẻ của Ngạn Trạch Ân giáng xuống.
"Dám cãi lại à! Dám bảo anh bắt nạt em à! Lâu rồi không đánh em à!" Ngạn Trạch Ân đang trong cơn thịnh nộ, thước kẻ quất xuống vừa nhanh vừa rát, mỗi một cái đều dồn hết sức lực đánh lên mông đứa nhỏ. Đã lâu không nếm mùi bị đánh mông, chỉ mới ba bốn cái là Bành Mộc đã chịu không nổi. Cặp mông trắng nõn bị đánh đến run bần bật, thịt mông bị đánh dẹt lại rồi đàn hồi lên, tiếng "bốp, bốp" giòn giã vang lên không dứt.
Cảm giác đau rát dần lan tỏa trên mông, chút bướng bỉnh ban đầu của Bành Mộc nhanh chóng bị đánh tan. Đứa nhỏ vì sĩ diện nên không muốn xin tha, thước kẻ phía sau càng quất càng mạnh, đứa nhỏ gần như không trụ nổi, bắt đầu nức nở theo nhịp thước kẻ của Ngạn Trạch Ân.
Quất hơn ba mươi cái, bề mặt mông đứa nhỏ đã chằng chịt vết đỏ, những chỗ nghiêm trọng còn nổi cả lằn đỏ. Cơn giận của Ngạn Trạch Ân cũng dịu đi đôi chút, nhìn vẻ mặt khóc lóc của đứa nhỏ, anh cho cậu một bậc thang xuống: "Nhận lỗi đi!"
Bành Mộc vẫn cứng đầu, chỉ cúi đầu khóc, không nói thêm một lời nào.
"Nhận lỗi!"
Thái độ không chịu nhận lỗi của Bành Mộc đã chọc giận Ngạn Trạch Ân hoàn toàn. Anh bế ngang đứa nhỏ đặt lên đùi mình, đầu gối chèn giữa hai chân cậu, tách đôi cánh mông đang đỏ sưng ra, chụm các ngón tay lại nhắm vào lỗ nhỏ mà đánh mạnh xuống.
"Á!" Đứa nhỏ sợ nhất là bị đánh vào chỗ đó, nơi ấy cũng đã lâu không bị đánh, cơn đau nhói tới càng nhanh hơn. Ngạn Trạch Ân không định chỉ một cái là tha, một tay tách rộng cánh mông, giơ lòng bàn tay tát liên tiếp vào lỗ nhỏ của đứa nhỏ. Vì bị một tay giữ chặt nên ngay cả việc co cơ hậu môn cậu cũng không làm nổi. Lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân đánh không nương tay, đứa nhỏ bị đánh đến gào khóc.
Quất hơn ba mươi cái, bề mặt mông đứa nhỏ đã chằng chịt vết đỏ, những chỗ nghiêm trọng còn nổi cả lằn đỏ. Cơn giận của Ngạn Trạch Ân cũng dịu đi đôi chút, nhìn vẻ mặt khóc lóc của đứa nhỏ, anh cho cậu một bậc thang xuống: "Nhận lỗi đi!"
Bành Mộc vẫn cứng đầu, chỉ cúi đầu khóc, không nói thêm một lời nào.
"Nhận lỗi!"
Thái độ không chịu nhận lỗi của Bành Mộc đã chọc giận Ngạn Trạch Ân hoàn toàn. Anh bế ngang đứa nhỏ đặt lên đùi mình, đầu gối chèn giữa hai chân cậu, tách đôi cánh mông đang đỏ sưng ra, chụm các ngón tay lại nhắm vào lỗ nhỏ mà đánh mạnh xuống.
"Á!" Đứa nhỏ sợ nhất là bị đánh vào chỗ đó, nơi ấy cũng đã lâu không bị đánh, cơn đau nhói tới càng nhanh hơn. Ngạn Trạch Ân không định chỉ một cái là tha, một tay tách rộng cánh mông, giơ lòng bàn tay tát liên tiếp vào lỗ nhỏ của đứa nhỏ. Vì bị một tay giữ chặt nên ngay cả việc co cơ hậu môn cậu cũng không làm nổi. Lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân đánh không nương tay, đứa nhỏ bị đánh đến gào khóc.
Cậu chưa bao giờ bị Ngạn Trạch Ân đánh mạnh như thế, cảm giác đau như muốn xẻ đôi cặp mông ra, lỗ nhỏ nóng rát, vùng quanh hậu môn bị đánh đến sưng vù, co lại cũng đau không chịu nổi. Lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân còn đánh cả vào tầng sinh môn và khe mông, cả vùng kín đều đỏ ửng lên.
"Anh ơi anh ơi anh ơi, em sai rồi anh! Đừng đánh nữa! Anh!" Phòng tuyến cuối cùng của đứa nhỏ bị lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân phá vỡ, đứa nhỏ thực sự chịu không nổi cuối cùng cũng vừa khóc vừa gào lên xin tha. Khi lòng bàn tay của Ngạn Trạch Ân dừng lại, đứa nhỏ đã khóc đến mức thở không ra hơi.
"Sai ở đâu? Anh thấy em chỉ biết đau chứ không biết sai!" Ngạn Trạch Ân nói, lại giáng thêm vài cái vào lỗ nhỏ, đánh đứa nhỏ run lên bần bật.
"Em không nên... không nên cãi lại anh..." Đứa nhỏ nấc nghẹn nói ra lỗi sai, không ngừng hít mũi.
Lúc này Ngạn Trạch Ân mới nhận ra hôm nay mình ra tay thực sự hơi nặng. Cánh mông của đứa nhỏ sưng cao hơn một lóng tay, lỗ hậu cũng bị đánh đến lồi ra, tầng sinh môn bình thường anh luôn cẩn thận tránh né lần này cũng bị vạ lây mà đỏ ửng một mảng.
"Tiểu Mộc..." Ngạn Trạch Ân thoáng chút hối hận, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mông đứa nhỏ cũng khiến cậu giật nảy mình.
"Anh xuống tay nặng quá." Ngạn Trạch Ân xoa xoa cánh mông của đứa nhỏ, Bành Mộc đẫm lệ leo lên vai Ngạn Trạch Ân, vùi đầu vào cổ anh không chịu ngẩng lên.
Ngạn Trạch Ân thở dài, hai chân đứa nhỏ vắt ngang qua đùi anh, mông treo lơ lửng không dám chạm vào. Ngạn Trạch Ân vừa xoa vừa hỏi: "Tiểu Mộc, ấm ức à?"
Đứa nhỏ đang dựa vào người anh gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
"Anh biết, em thấy em thi tốt mà anh vẫn đánh em. Em thi tốt, anh sẽ thực hiện phần thưởng đã hứa. Những câu không nên sai thì anh phải chỉ ra. Nhưng hôm nay chủ yếu là vì tức giận việc em dám cãi lại. Làm sai mà còn dám gây rối, chống đối anh. Những thói xấu này em học ở đâu ra vậy?" Ngạn Trạch Ân vừa dỗ vừa xoa, nói xong lại giáng thêm một cái không nhẹ không nặng vào mông đứa nhỏ.
"Em biết sai rồi, anh phạt em đi..." Đứa nhỏ chủ động đưa mông về phía tay Ngạn Trạch Ân.
"Thực sự muốn bị đánh à?" Ngạn Trạch Ân hơi ngạc nhiên, "Lát nữa còn phải ngồi lên ghế cứng để sửa bài thi đấy nhé."
"Vâng..."
Ngạn Trạch Ân thấy đứa nhỏ đồng ý, giơ tay quất hai cái vào cặp mông nhỏ, nhưng lại bị Bành Mộc ngắt lời.
"Anh... đánh vào bên trong đi..." Đứa nhỏ như thể sợ xấu hổ, lại ôm chặt cổ Ngạn Trạch Ân thêm chút nữa.
"Ngoan." Ngạn Trạch Ân xoa đầu đứa nhỏ như khích lệ. Tư thế này không cần phải cố ý tách cánh mông ra nữa, anh luồn ngón tay xuống lỗ nhỏ, xoa bóp vài cái, rồi chụm các ngón tay lại tát vào huyệt nhỏ.
"Ưm..." Đứa nhỏ tự nguyện chịu đòn vẫn sợ đau. Ngạn Trạch Ân khi đánh không hề nương tay, nhanh chóng đánh đủ mười cái rồi lại bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.
"Anh ơi, sau này em nghe lời..." Đứa nhỏ ôm Ngạn Trạch Ân, lí nhí nói.
Ngạn Trạch Ân cũng chẳng dám hy vọng đứa nhỏ sau này thực sự không bao giờ phạm lỗi nữa. Phải vừa dỗ vừa dỗ dành mới trị được đứa nhỏ, thật sự rất mệt.
Lỗ nhỏ hôm nay bị đánh khá nặng, các nếp gấp quanh hậu môn đều lồi ra, những vệt sưng đỏ vẫn còn đang nóng hổi. Ngạn Trạch Ân xoa bóp nhẹ nhàng, khoảng năm phút sau mới vỗ mông đứa nhỏ: "Được rồi Tiểu Mộc, đến lúc đi sửa bài thi rồi.
Những câu không nên sai thì mỗi câu chép phạt mười lần. Trong lúc đó phải ngồi ngoan trên ghế không được cựa quậy. Nếu còn cựa quậy hoặc không chép cẩn thận, anh sẽ nhét cọng gừng vào lỗ nhỏ của Tiểu Mộc rồi bắt em ngồi lên ghế cao đấy nhé." Ngạn Trạch Ân nghiêm túc dọa đứa nhỏ.
"Biết rồi ạ anh..." Mặt Bành Mộc đỏ bừng, chịu cái mông sưng và lỗ nhỏ sưng tấy đi đến chiếc ghế cứng đã chuẩn bị sẵn cho cậu. Bề mặt mông từ từ chạm xuống, rồi từ từ thả lỏng ngồi xuống. Trọng lượng của cả cơ thể đè lên cặp mông vừa bị đánh, Bành Mộc đau đến hít ngược một hơi. Phải mất một lúc mới thích nghi được, cậu cầm bút, nằm sấp trên bàn chép lại những câu làm sai.
Ngạn Trạch Ân nhìn cặp mông nhỏ của đứa nhỏ tiếp xúc thân mật với chiếc ghế cứng, bị đè đến biến dạng, từng chút màu đỏ từ mông lộ ra, khiến đứa nhỏ vừa đáng thương vừa có chút đáng yêu.
Anh cười khổ lắc đầu.
"Biết rồi ạ anh..." Mặt Bành Mộc đỏ bừng, chịu cái mông sưng và lỗ nhỏ sưng tấy đi đến chiếc ghế cứng đã chuẩn bị sẵn cho cậu. Bề mặt mông từ từ chạm xuống, rồi từ từ thả lỏng ngồi xuống. Trọng lượng của cả cơ thể đè lên cặp mông vừa bị đánh, Bành Mộc đau đến hít ngược một hơi. Phải mất một lúc mới thích nghi được, cậu cầm bút, nằm sấp trên bàn chép lại những câu làm sai.
Ngạn Trạch Ân nhìn cặp mông nhỏ của đứa nhỏ tiếp xúc thân mật với chiếc ghế cứng, bị đè đến biến dạng, từng chút màu đỏ từ mông lộ ra, khiến đứa nhỏ vừa đáng thương vừa có chút đáng yêu.
Anh cười khổ lắc đầu.
Comments
Post a Comment