“Dịu dàng” nuôi dưỡng
Cô bé nằm sấp trên ghế sofa, váy bị vén lên, quần lót tuột xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông đỏ rực vô cùng nổi bật.
Lần thứ ba khó khăn ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, cô bé run rẩy lên tiếng: "Anh ơi, đến giờ rồi ạ..."
Căn phòng không lớn, âm thanh từ phòng khách có thể nghe thấy rõ trong phòng làm việc, vả lại trong nhà cũng chỉ có hai anh em. Tuần này, anh trai đón cô em gái ở ký túc xá về nhà sớm một ngày. Vì công việc vẫn còn dang dở, vừa về đến nhà anh đã đánh cho cô hai mươi cái tát mông để "làm nóng", rồi bắt cô quỳ chổng mông lên để tự kiểm điểm. Anh trai thì vào phòng làm việc xử lý nốt phần còn lại. Hai mươi phút trôi qua, anh gập máy tính lại, vừa vặn nghe thấy giọng nói mềm mỏng của em gái.
Anh trai bước ra khỏi phòng làm việc, khá hài lòng với thái độ của em gái: lưng ưỡn xuống, mông chổng cao, hai chân tách ra, tư thế vẫn chưa hề biến dạng.
"Đồng Đồng tự nói xem, em sai ở đâu?" Anh trai nói chuyện vô cùng dịu dàng, vẻ ngoài lại nho nhã ôn hòa, học vấn và tu dưỡng đều thuộc hàng thượng thừa. Bất cứ ai gặp anh hay tiếp xúc với anh đều cảm thấy như được tắm gió xuân. Ngay cả những bạn học khi cùng cô em gái đi học về nhìn thấy anh trai cũng không ngớt lời khen: "Đồng Đồng, anh trai cậu đẹp trai quá! Anh ấy lại còn tốt bụng đích thân tới đón cậu, Đồng Đồng cậu thật hạnh phúc!"
Khi đó, anh trai đứng ở cổng trường, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nụ cười lịch thiệp đưa tay về phía cô: "Đồng Đồng, anh đến đón em về nhà."
Ai mà ngờ được, người anh trai dịu dàng như vậy mà lúc đánh người lại "ra tay" tàn nhẫn đến thế!
Nhậm Đồng lén nhìn anh trai một cái, cung kính trả lời: "Anh ơi em sai rồi, em không nên uống nhiều rượu như vậy."
"Bé cưng, em cũng biết giới hạn của anh là gì mà. Bình thường chiều chuộng em thế nào cũng được, nhưng riêng chuyện uống rượu thì không. Em là con gái lại ở bên ngoài một mình, không có anh đi cùng mà em dám uống nhiều đến thế sao? Nếu không phải thầy chủ nhiệm tìm đến anh và báo là buổi sáng hôm sau em không đến lớp, thì anh thực sự không biết Đồng Đồng nhà mình bây giờ lại "lợi hại" đến thế."
"Anh ơi... là sinh nhật bạn em, họ cứ khích tướng rồi lại ồn ào cổ vũ, em mới..." Giọng Nhậm Đồng càng lúc càng nhỏ. Cô cũng biết đây chẳng phải là lời giải thích hợp lý, nhưng "thành khẩn thì được khoan hồng, chống cự thì bị nghiêm trị", thay vì tìm cớ chi bằng cứ ngoan ngoãn nhận lỗi. Nhậm Đồng nhanh chóng nhận ra điều đó, lí nhí xin lỗi anh: "Anh ơi em xin lỗi, lần sau em không dám nữa đâu."
"Đã biết sai rồi, vậy chúng ta nói đến chuyện phạt thế nào." Anh trai giơ tay quất nhẹ một cái lên cặp mông đỏ ửng của Đồng Đồng, lực đánh không nặng không nhẹ, nhưng ý cảnh cáo thì rất rõ ràng, "Sai lầm lần này của bé cưng quá nghiêm trọng. Đã không quản được cái miệng ở trên thì anh đành phải phạt cái miệng nhỏ ở dưới thôi."
Nhậm Đồng hoảng sợ nhìn anh trai. "Cái miệng nhỏ ở dưới" – cô chưa kịp phản ứng lại thì bàn tay anh đã lần theo khe mông chạm tới nơi đó, ngón tay anh chạm vào tiểu huyệt đang ẩn giấu bên trong. Nhậm Đồng lúc này mới hiểu ra, anh trai là muốn phạt vào tiểu huyệt của cô.
Chỗ đó cô chưa từng bị đánh bao giờ, nỗi đau khi bị đánh vào mông đã khó lòng chịu đựng nổi, giờ lại bị phạt vào chỗ ấy, Đồng Đồng không dám tưởng tượng nổi sẽ thế nào.
"Anh ơi..." Nhậm Đồng nghẹn ngào, "Có thể không đánh chỗ đó không ạ? Anh đánh mông em đi, bao nhiêu cái cũng được."
"Đương nhiên là cũng phải đánh mông rồi, Đồng Đồng, phạm lỗi thì phải chịu phạt, đúng không nào?" Anh trai xoa đầu cô, mái tóc của thiếu nữ thơm tho mềm mại lướt qua lòng bàn tay anh. Hành động của anh vừa là an ủi vừa là cảnh cáo: phạm lỗi phải chịu hậu quả, lời anh trai nói chưa bao giờ rút lại.
"Anh trai có thể nhẹ tay một chút không... đánh ít thôi... em sợ lắm." Giọng thiếu nữ run rẩy, đáy mắt đọng nước, cô ngước mắt nhìn anh đầy van nài.
"Lúc chịu phạt mà còn dám mặc cả với anh sao? Anh chiều em quá rồi nên bây giờ em càng lúc càng không ra thể thống gì! Ưỡn lưng xuống, quỳ quỳ chổng mông cao lên!" Cơn giận của anh trai lập tức bùng phát, đứa nhỏ này nếu không quản thật chặt thì đúng là sẽ làm loạn mất.
Cô em gái bị phản ứng của anh làm cho sợ hãi, vội vã chổng cao mông quỳ lại tư thế cũ. Nhưng chờ mãi chẳng thấy anh động thủ, cô lén quay đầu lại nhìn, đúng lúc thấy anh đang cầm một chiếc roi mây đen nhánh đứng sau lưng mình, đang quan sát cặp mông trần của cô.
Chiếc roi mây đó là hàng đặt riêng, đầu roi là hình vuông nhỏ dẹt, vô cùng thích hợp để "dạy dỗ" tiểu huyệt mà không làm hỏng, lại có thể chăm sóc tận tình đến mọi ngóc ngách. Anh trai vốn không nỡ đánh vào nơi nhạy cảm ấy của em gái, nên từ lúc mua về chưa từng dùng đến. Nhưng lần này lỗi của cô quá nghiêm trọng, không chỉ uống say mà còn trốn tiết học buổi sáng hôm sau. Anh lướt tay dọc theo thân roi, nghĩ thầm: em gái bình thường rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng thỉnh thoảng lại nảy sinh mấy cái tâm tư nhỏ, phải kịp thời chấn chỉnh. Đã đến lúc cho em gái một bài học rồi.
"Đồng Đồng, tự vạch mông ra, anh muốn nhìn thấy rõ tiểu huyệt." Anh trai không muốn cô quá sợ hãi, trẻ con dù sao cũng cần dạy dỗ, đe dọa không phải là cách tốt nhất, nên anh bình tâm nói.
Cô em gái xấu hổ đến mức mặt và tai đỏ bừng lên. Lời anh nói quá trực tiếp, nhưng cô không dám chậm trễ, đưa tay ra sau, những ngón tay trắng ngần chạm vào cặp mông đỏ ửng như quả đào. Cảm giác nóng lạnh đan xen khiến cô rụt tay lại, rồi lại vội vã đặt lên, nén đau vạch ra, để lộ tiểu huyệt e ấp bên trong.
Nơi đó chưa từng bị dạy dỗ, tiểu huyệt và kẽ mông vẫn còn nguyên màu da thịt, trắng nõn mềm mại, xúc cảm cực tốt. Anh trai đưa tay lướt qua, lập tức khiến cô em gái run rẩy.
"Bé cưng thả lỏng đi, vạch tiếp ra, bây giờ vẫn chưa đủ lớn." Giọng anh không lớn, dịu dàng kiên nhẫn. Nhậm Đồng đành phải tiếp tục vạch kẽ mông ra, cho đến khi tiểu huyệt hoàn toàn lộ rõ, khe mông bị kéo căng đến mức từ đỏ chuyển sang trắng. Lúc này anh trai mới hài lòng đứng thẳng dậy, đưa phần da nhỏ ở đầu roi mây chạm vào nơi mật địa đang bày ra trước mắt.
"Bé cưng, anh bây giờ định làm gì?"
Cơ thể cô em gái run lên, giọng nói nhỏ như muỗi kêu, khó khăn thốt ra: "Anh định phạt em..."
"Phạt ở đâu?"
Không có tiếng trả lời, vì cô không cách nào thốt ra được. Thấy cô đỏ mặt im lặng, một lúc sau anh trai khẽ thở dài, thu roi mây lại, rồi đột ngột, hạ tay quất xuống.
"Ối! Anh!" Nhậm Đồng kinh hô. Đôi bàn tay ngọc ngà của anh trai lại như bàn tay sắt, không chút khách khí quất liên tiếp. Cặp mông vừa bị đánh lúc nãy lập tức hiện lên những dấu tay đỏ rậm. Cặp mông nhỏ nhắn non nớt bị đánh đến mức thịt da rung động. Cô em gái đang độ tuổi trăng tròn, vóc dáng yêu kiều, thế nhưng trước vẻ đẹp ấy, anh trai vẫn không hề nao núng, chuyên tâm dạy dỗ cặp mông không nghe lời trong tay mình.
"Anh ơi, anh định đánh vào tiểu huyệt của em!" Cô vột vàng trả lời câu hỏi ban nãy. Ngay lúc ấy, bàn tay anh trai cũng dừng lại.
"Thả lỏng, anh chỉ đánh hai mươi cái thôi, nhưng nếu đánh vào lúc tiểu huyệt co lại thì không tính đâu nhé." Đầu roi mây nhẹ nhàng điểm vào đó. Nhậm Đồng cố thả lỏng tiểu huyệt đang co rút lại. Khi nếp gấp giãn ra, anh trai nhìn chuẩn thời cơ, chiếc roi mây "chát" một tiếng dứt khoát giáng xuống đúng tâm hoa.
Cô em gái bị đánh đến ngẩn người, tiểu huyệt chưa bao giờ bị đối xử như thế, vì đau đớn mà vội co lại. Phải mất hai ba giây, cô mới bật ra tiếng thét.
Đau quá.
"Anh ơi! Không đánh nữa, không đánh nữa đâu, hu hu." Cô em gái vỡ tư thế, nằm bẹp trên sofa ôm mông khóc lóc.
"Đồng Đồng không nghe lời thế này, xem ra phải phạt thêm rồi..." Anh trai sầm mặt, quất nhẹ roi mây vào mu bàn tay cô, "Đặt đúng tư thế đi, đừng để anh phải trói em."
"Anh ơi..." Vừa nghe thấy anh trai thực sự giận dữ muốn trói mình, Nhậm Đồng vội vàng vào lại tư thế, vạch khe mông nâng cao lên, "Anh đừng trói em..."
"Anh không muốn thấy bé cưng làm hỏng tư thế nữa, nếu không hôm nay sẽ thực sự đánh cho tiểu huyệt của em sưng vù lên đấy." Anh trai nói xong, không cho cô cơ hội thở dốc, lại giơ chiếc roi mây lên, hung hăng quất liên tiếp vào tâm hoa. Cô em gái thét lên, trong đầu chỉ còn cảm giác đau đớn. Vì quá sợ câu "đánh cho sưng vù", lý trí còn sót lại của cô đều dùng để vạch rộng mông ra. Tiểu huyệt bị đánh đến co rút liên hồi, đỏ sưng lên trông thấy. Giọng nói của anh trai vẫn luôn nhắc nhở bên tai:
"Không được co lại, phải vạch ra!"
"Chổng cao lên! Vạch nữa ra!"
"Để lộ tiểu huyệt ra! Không được co lại!"
Không biết bao lâu sau, anh trai mới dừng tay. Tiểu huyệt bị đánh sưng vù phía sau vẫn còn co giật đau đớn. Cô em gái nức nở, nước mắt nước mồ hôi đầm đìa cả gương mặt.
Anh trai lúc này ngồi xổm xuống trước mặt cô, lấy khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau sạch mồ hôi và nước mắt trên mặt em gái, rồi hôn nhẹ lên má cô: "Bé cưng."
"Anh ơi..." Nghe thấy thế, cô em gái lại thấy tủi thân. Từ nhỏ đến lớn đã bao giờ chịu trận đòn roi thế này đâu, tiểu huyệt đau đến mức như không phải là của mình nữa.
"Bé cưng rất ngoan, hôm nay chúng ta phạt xong rồi."
"Anh ơi, em không bao giờ dám nữa ạ." Em gái đã được dạy dỗ một trận ra trò, nũng nịu xin lỗi anh, lại chui vào lòng anh làm nũng đòi an ủi, vỗ về.
Hết.
Lần thứ ba khó khăn ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, cô bé run rẩy lên tiếng: "Anh ơi, đến giờ rồi ạ..."
Căn phòng không lớn, âm thanh từ phòng khách có thể nghe thấy rõ trong phòng làm việc, vả lại trong nhà cũng chỉ có hai anh em. Tuần này, anh trai đón cô em gái ở ký túc xá về nhà sớm một ngày. Vì công việc vẫn còn dang dở, vừa về đến nhà anh đã đánh cho cô hai mươi cái tát mông để "làm nóng", rồi bắt cô quỳ chổng mông lên để tự kiểm điểm. Anh trai thì vào phòng làm việc xử lý nốt phần còn lại. Hai mươi phút trôi qua, anh gập máy tính lại, vừa vặn nghe thấy giọng nói mềm mỏng của em gái.
Anh trai bước ra khỏi phòng làm việc, khá hài lòng với thái độ của em gái: lưng ưỡn xuống, mông chổng cao, hai chân tách ra, tư thế vẫn chưa hề biến dạng.
"Đồng Đồng tự nói xem, em sai ở đâu?" Anh trai nói chuyện vô cùng dịu dàng, vẻ ngoài lại nho nhã ôn hòa, học vấn và tu dưỡng đều thuộc hàng thượng thừa. Bất cứ ai gặp anh hay tiếp xúc với anh đều cảm thấy như được tắm gió xuân. Ngay cả những bạn học khi cùng cô em gái đi học về nhìn thấy anh trai cũng không ngớt lời khen: "Đồng Đồng, anh trai cậu đẹp trai quá! Anh ấy lại còn tốt bụng đích thân tới đón cậu, Đồng Đồng cậu thật hạnh phúc!"
Khi đó, anh trai đứng ở cổng trường, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nụ cười lịch thiệp đưa tay về phía cô: "Đồng Đồng, anh đến đón em về nhà."
Ai mà ngờ được, người anh trai dịu dàng như vậy mà lúc đánh người lại "ra tay" tàn nhẫn đến thế!
Nhậm Đồng lén nhìn anh trai một cái, cung kính trả lời: "Anh ơi em sai rồi, em không nên uống nhiều rượu như vậy."
"Bé cưng, em cũng biết giới hạn của anh là gì mà. Bình thường chiều chuộng em thế nào cũng được, nhưng riêng chuyện uống rượu thì không. Em là con gái lại ở bên ngoài một mình, không có anh đi cùng mà em dám uống nhiều đến thế sao? Nếu không phải thầy chủ nhiệm tìm đến anh và báo là buổi sáng hôm sau em không đến lớp, thì anh thực sự không biết Đồng Đồng nhà mình bây giờ lại "lợi hại" đến thế."
"Anh ơi... là sinh nhật bạn em, họ cứ khích tướng rồi lại ồn ào cổ vũ, em mới..." Giọng Nhậm Đồng càng lúc càng nhỏ. Cô cũng biết đây chẳng phải là lời giải thích hợp lý, nhưng "thành khẩn thì được khoan hồng, chống cự thì bị nghiêm trị", thay vì tìm cớ chi bằng cứ ngoan ngoãn nhận lỗi. Nhậm Đồng nhanh chóng nhận ra điều đó, lí nhí xin lỗi anh: "Anh ơi em xin lỗi, lần sau em không dám nữa đâu."
"Đã biết sai rồi, vậy chúng ta nói đến chuyện phạt thế nào." Anh trai giơ tay quất nhẹ một cái lên cặp mông đỏ ửng của Đồng Đồng, lực đánh không nặng không nhẹ, nhưng ý cảnh cáo thì rất rõ ràng, "Sai lầm lần này của bé cưng quá nghiêm trọng. Đã không quản được cái miệng ở trên thì anh đành phải phạt cái miệng nhỏ ở dưới thôi."
Nhậm Đồng hoảng sợ nhìn anh trai. "Cái miệng nhỏ ở dưới" – cô chưa kịp phản ứng lại thì bàn tay anh đã lần theo khe mông chạm tới nơi đó, ngón tay anh chạm vào tiểu huyệt đang ẩn giấu bên trong. Nhậm Đồng lúc này mới hiểu ra, anh trai là muốn phạt vào tiểu huyệt của cô.
Chỗ đó cô chưa từng bị đánh bao giờ, nỗi đau khi bị đánh vào mông đã khó lòng chịu đựng nổi, giờ lại bị phạt vào chỗ ấy, Đồng Đồng không dám tưởng tượng nổi sẽ thế nào.
"Anh ơi..." Nhậm Đồng nghẹn ngào, "Có thể không đánh chỗ đó không ạ? Anh đánh mông em đi, bao nhiêu cái cũng được."
"Đương nhiên là cũng phải đánh mông rồi, Đồng Đồng, phạm lỗi thì phải chịu phạt, đúng không nào?" Anh trai xoa đầu cô, mái tóc của thiếu nữ thơm tho mềm mại lướt qua lòng bàn tay anh. Hành động của anh vừa là an ủi vừa là cảnh cáo: phạm lỗi phải chịu hậu quả, lời anh trai nói chưa bao giờ rút lại.
"Anh trai có thể nhẹ tay một chút không... đánh ít thôi... em sợ lắm." Giọng thiếu nữ run rẩy, đáy mắt đọng nước, cô ngước mắt nhìn anh đầy van nài.
"Lúc chịu phạt mà còn dám mặc cả với anh sao? Anh chiều em quá rồi nên bây giờ em càng lúc càng không ra thể thống gì! Ưỡn lưng xuống, quỳ quỳ chổng mông cao lên!" Cơn giận của anh trai lập tức bùng phát, đứa nhỏ này nếu không quản thật chặt thì đúng là sẽ làm loạn mất.
Cô em gái bị phản ứng của anh làm cho sợ hãi, vội vã chổng cao mông quỳ lại tư thế cũ. Nhưng chờ mãi chẳng thấy anh động thủ, cô lén quay đầu lại nhìn, đúng lúc thấy anh đang cầm một chiếc roi mây đen nhánh đứng sau lưng mình, đang quan sát cặp mông trần của cô.
Chiếc roi mây đó là hàng đặt riêng, đầu roi là hình vuông nhỏ dẹt, vô cùng thích hợp để "dạy dỗ" tiểu huyệt mà không làm hỏng, lại có thể chăm sóc tận tình đến mọi ngóc ngách. Anh trai vốn không nỡ đánh vào nơi nhạy cảm ấy của em gái, nên từ lúc mua về chưa từng dùng đến. Nhưng lần này lỗi của cô quá nghiêm trọng, không chỉ uống say mà còn trốn tiết học buổi sáng hôm sau. Anh lướt tay dọc theo thân roi, nghĩ thầm: em gái bình thường rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng thỉnh thoảng lại nảy sinh mấy cái tâm tư nhỏ, phải kịp thời chấn chỉnh. Đã đến lúc cho em gái một bài học rồi.
"Đồng Đồng, tự vạch mông ra, anh muốn nhìn thấy rõ tiểu huyệt." Anh trai không muốn cô quá sợ hãi, trẻ con dù sao cũng cần dạy dỗ, đe dọa không phải là cách tốt nhất, nên anh bình tâm nói.
Cô em gái xấu hổ đến mức mặt và tai đỏ bừng lên. Lời anh nói quá trực tiếp, nhưng cô không dám chậm trễ, đưa tay ra sau, những ngón tay trắng ngần chạm vào cặp mông đỏ ửng như quả đào. Cảm giác nóng lạnh đan xen khiến cô rụt tay lại, rồi lại vội vã đặt lên, nén đau vạch ra, để lộ tiểu huyệt e ấp bên trong.
Nơi đó chưa từng bị dạy dỗ, tiểu huyệt và kẽ mông vẫn còn nguyên màu da thịt, trắng nõn mềm mại, xúc cảm cực tốt. Anh trai đưa tay lướt qua, lập tức khiến cô em gái run rẩy.
"Bé cưng thả lỏng đi, vạch tiếp ra, bây giờ vẫn chưa đủ lớn." Giọng anh không lớn, dịu dàng kiên nhẫn. Nhậm Đồng đành phải tiếp tục vạch kẽ mông ra, cho đến khi tiểu huyệt hoàn toàn lộ rõ, khe mông bị kéo căng đến mức từ đỏ chuyển sang trắng. Lúc này anh trai mới hài lòng đứng thẳng dậy, đưa phần da nhỏ ở đầu roi mây chạm vào nơi mật địa đang bày ra trước mắt.
"Bé cưng, anh bây giờ định làm gì?"
Cơ thể cô em gái run lên, giọng nói nhỏ như muỗi kêu, khó khăn thốt ra: "Anh định phạt em..."
"Phạt ở đâu?"
Không có tiếng trả lời, vì cô không cách nào thốt ra được. Thấy cô đỏ mặt im lặng, một lúc sau anh trai khẽ thở dài, thu roi mây lại, rồi đột ngột, hạ tay quất xuống.
"Ối! Anh!" Nhậm Đồng kinh hô. Đôi bàn tay ngọc ngà của anh trai lại như bàn tay sắt, không chút khách khí quất liên tiếp. Cặp mông vừa bị đánh lúc nãy lập tức hiện lên những dấu tay đỏ rậm. Cặp mông nhỏ nhắn non nớt bị đánh đến mức thịt da rung động. Cô em gái đang độ tuổi trăng tròn, vóc dáng yêu kiều, thế nhưng trước vẻ đẹp ấy, anh trai vẫn không hề nao núng, chuyên tâm dạy dỗ cặp mông không nghe lời trong tay mình.
"Anh ơi, anh định đánh vào tiểu huyệt của em!" Cô vột vàng trả lời câu hỏi ban nãy. Ngay lúc ấy, bàn tay anh trai cũng dừng lại.
"Thả lỏng, anh chỉ đánh hai mươi cái thôi, nhưng nếu đánh vào lúc tiểu huyệt co lại thì không tính đâu nhé." Đầu roi mây nhẹ nhàng điểm vào đó. Nhậm Đồng cố thả lỏng tiểu huyệt đang co rút lại. Khi nếp gấp giãn ra, anh trai nhìn chuẩn thời cơ, chiếc roi mây "chát" một tiếng dứt khoát giáng xuống đúng tâm hoa.
Cô em gái bị đánh đến ngẩn người, tiểu huyệt chưa bao giờ bị đối xử như thế, vì đau đớn mà vội co lại. Phải mất hai ba giây, cô mới bật ra tiếng thét.
Đau quá.
"Anh ơi! Không đánh nữa, không đánh nữa đâu, hu hu." Cô em gái vỡ tư thế, nằm bẹp trên sofa ôm mông khóc lóc.
"Đồng Đồng không nghe lời thế này, xem ra phải phạt thêm rồi..." Anh trai sầm mặt, quất nhẹ roi mây vào mu bàn tay cô, "Đặt đúng tư thế đi, đừng để anh phải trói em."
"Anh ơi..." Vừa nghe thấy anh trai thực sự giận dữ muốn trói mình, Nhậm Đồng vội vàng vào lại tư thế, vạch khe mông nâng cao lên, "Anh đừng trói em..."
"Anh không muốn thấy bé cưng làm hỏng tư thế nữa, nếu không hôm nay sẽ thực sự đánh cho tiểu huyệt của em sưng vù lên đấy." Anh trai nói xong, không cho cô cơ hội thở dốc, lại giơ chiếc roi mây lên, hung hăng quất liên tiếp vào tâm hoa. Cô em gái thét lên, trong đầu chỉ còn cảm giác đau đớn. Vì quá sợ câu "đánh cho sưng vù", lý trí còn sót lại của cô đều dùng để vạch rộng mông ra. Tiểu huyệt bị đánh đến co rút liên hồi, đỏ sưng lên trông thấy. Giọng nói của anh trai vẫn luôn nhắc nhở bên tai:
"Không được co lại, phải vạch ra!"
"Chổng cao lên! Vạch nữa ra!"
"Để lộ tiểu huyệt ra! Không được co lại!"
Không biết bao lâu sau, anh trai mới dừng tay. Tiểu huyệt bị đánh sưng vù phía sau vẫn còn co giật đau đớn. Cô em gái nức nở, nước mắt nước mồ hôi đầm đìa cả gương mặt.
Anh trai lúc này ngồi xổm xuống trước mặt cô, lấy khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau sạch mồ hôi và nước mắt trên mặt em gái, rồi hôn nhẹ lên má cô: "Bé cưng."
"Anh ơi..." Nghe thấy thế, cô em gái lại thấy tủi thân. Từ nhỏ đến lớn đã bao giờ chịu trận đòn roi thế này đâu, tiểu huyệt đau đến mức như không phải là của mình nữa.
"Bé cưng rất ngoan, hôm nay chúng ta phạt xong rồi."
"Anh ơi, em không bao giờ dám nữa ạ." Em gái đã được dạy dỗ một trận ra trò, nũng nịu xin lỗi anh, lại chui vào lòng anh làm nũng đòi an ủi, vỗ về.
Hết.
Comments
Post a Comment