Hình phạt trong buổi cắm trại

Sau kỳ thi giữa kỳ, Ngạn Trạch Ân đặc biệt dành ra một ngày nghỉ để đi cắm trại cùng đứa nhỏ. Gần đây Bành Mộc mới đi học bơi, huấn luyện viên khen cậu tiến bộ rất nhanh. Bành Mộc có thiên bẩm về môn này nên cứ hay đòi anh trai đưa đi bơi. 

Ngạn Trạch Ân rất vui khi thấy đứa nhỏ yêu thích vận động, lần nào cũng cố gắng sắp xếp thời gian để đi cùng cậu tới hồ bơi. Tuy nhiên, trước buổi cắm trại, anh đã cảnh báo cậu rất nhiều lần rằng không được xuống nước, càng không được rời khỏi tầm mắt của anh để ra bờ sông. "Chết đuối thường là những kẻ biết bơi", hơn nữa Ngạn Trạch Ân thừa hiểu cái trình độ "ba chớp ba nhoáng" mới học vài ngày của đứa nhỏ hoàn toàn không đối phó nổi với môi trường nước hoang dã.

Đứa nhỏ hứa chắc như đinh đóng cột, vui mừng hớn hở cùng Ngạn Trạch Ân đi mua sắm một đống đồ cắm trại. Ngạn Trạch Ân còn mua cả một chiếc lò nướng mới, mặc dù tay nghề nấu nướng của anh chẳng ra sao, nhưng món đồ nướng thì có lẽ anh vẫn xoay xở được.

Cuối tuần, anh lái xe đưa đứa nhỏ đến bờ sông. Đã có rất nhiều người cắm trại ở đó. Đứa nhỏ đòi cùng anh dựng lều, không thèm đọc hướng dẫn sử dụng mà chỉ biết làm loạn, khiến Ngạn Trạch Ân dở khóc dở cười vì càng giúp càng thêm vướng víu. Cứ đà này thì đến tối cũng chưa xong, cuối cùng anh cấm đứa nhỏ không được động tay vào nữa, bảo cậu ngồi yên một chỗ chờ anh làm. 

Bành Mộc tính tình trẻ con, sao ngồi yên được? Thấy anh bận rộn không gọi mình giúp, cậu thấy chán nên nói với Ngạn Trạch Ân một tiếng rồi chạy đi chơi với mấy đứa trẻ khác. Ngạn Trạch Ân cuối cùng cũng được yên tĩnh một chút, trước khi đi còn dặn dò kỹ không được ra bờ sông, tay thì vẫn không ngừng làm việc, cắm cột chống xuống nền cát.

Bận rộn hơn nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng dựng xong lều, Ngạn Trạch Ân mệt muốn đứt hơi. Anh tìm quanh không thấy đứa nhỏ đâu, chắc là đã chạy đi chơi ở đâu đó với mấy đứa trẻ kia rồi. Anh uống ngụm nước chờ cậu tự về, nghỉ ngơi một lát rồi lại đi dựng giá nướng. Nào ngờ dựng được một nửa, phía xa bỗng có tiếng xôn xao, vài người lớn dắt mấy đứa trẻ qua, nói rằng có người bị đuối nước ở bờ sông.

Ngạn Trạch Ân không thấy Bành Mộc đâu thì hoảng hốt ngay lập tức. Anh nhớ mang máng trong số những đứa trẻ mà Bành Mộc nói đi chơi cùng có đứa vừa chạy về báo tin. Anh vội vứt chiếc giá nướng sang một bên rồi chạy như bay về phía đó, hoảng đến mức suýt chút nữa gọi 120. Lều của anh hơi xa bờ sông, đợi đến khi anh chạy tới nơi, đứa trẻ bị đuối nước đã được những người biết bơi vớt lên. Ngạn Trạch Ân nỗ lực nhận diện, may mắn thay đó không phải Bành Mộc.

Nhưng đứa nhỏ đâu rồi? Tâm trạng vừa mới thả lỏng của Ngạn Trạch Ân lại treo ngược lên. Anh men theo bờ sông vội vã tìm kiếm. Lúc nãy gấp quá anh cũng quên không mang theo điện thoại. Cứ thế lòng như lửa đốt tìm kiếm mười mấy phút, cuối cùng mới tìm thấy đứa nhỏ đang ướt sũng sau một tảng đá lớn.

"Anh... anh..." Đứa nhỏ nhìn thấy Ngạn Trạch Ân trước mặt thì hoảng loạn, thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh là biết ngay mình đã bị lộ.

"Chạy đi đâu rồi?" Ngạn Trạch Ân nhìn chằm chằm Bành Mộc, lạnh lùng hỏi.

"Họ nói... không dám xuống sông là đồ nhát gan..."

"Tại sao anh bảo không được đi mà em không nghe?"

"Em sợ..."

Bành Mộc chưa nói hết câu, Ngạn Trạch Ân đã quay đầu bước đi. Đứa nhỏ đành lủi thủi đi theo phía sau. "Tiêu đời rồi", trong đầu Bành Mộc chỉ hiện lên ba chữ này.

Ngạn Trạch Ân đi phía trước rất nhanh, đứa nhỏ phía sau thì sợ hãi giữ khoảng cách. Đến khi về tới khu cắm trại, Ngạn Trạch Ân túm lấy đứa nhỏ ấn xuống đùi mình, nhanh chóng kéo quần cậu ra rồi giáng những cái tát xuống cặp mông trắng mịn đang ưỡn lên.

"Anh ơi!" Bành Mộc vội kêu lên. Cậu biết trận đòn này hôm nay không thể tránh khỏi, nhưng không ngờ Ngạn Trạch Ân không hề giữ chút thể diện nào cho cậu, ngay trước mặt bao nhiêu người mà lột quần cậu ra.

Ngạn Trạch Ân rõ ràng là đang giận lắm, anh ngồi trên ghế thấp, đè chân Bành Mộc xuống dưới một chân mình, đổi tư thế thuận tay hơn để đánh cho hai thớt thịt đó run lên bần bật.

Sự tự tôn bị chà đạp cùng nỗi ấm ức khiến Bành Mộc bật khóc. Cậu không muốn khóc thành tiếng trước mặt mọi người, chỉ biết nằm bò trên đùi anh trai mà rơi nước mắt.

"Em còn dám khóc à? Anh đã bảo bao nhiêu lần là không được ra bờ sông! Em coi lời anh là gió thoảng ngoài tai à!" Ngạn Trạch Ân càng nói càng giận, lực tát cũng càng lúc càng mạnh. Chẳng mấy chốc mông đứa nhỏ đã bị đánh đến đỏ ửng. 

So với nỗi đau thể xác, điều khó chịu đựng hơn chính là ánh mắt của bao nhiêu người xung quanh. Những cái tát của Ngạn Trạch Ân không hề nương tay, âm thanh vang lên giòn giã trên cặp mông trần, nghe vào tai Bành Mộc vô cùng nhục nhã.

"Anh ơi, em sai rồi, đừng... đừng đánh ở đây mà... anh..." Đứa nhỏ thút thít nỗ lực lần cuối, nỗi đau tích tụ trên hai thớt thịt phía sau đã khiến cậu chịu không nổi. Thịt mông căng cứng rồi lại buông lỏng, làm sao cũng không xoa dịu được nỗi đau từ những cái tát mang lại.

Lòng bàn tay Ngạn Trạch Ân quất từ đỉnh mông xuống chỗ tiếp giáp với đùi, cuối cùng ép đứa nhỏ phải bật ra tiếng khóc nghẹn ngào. Đòn roi không nương tay, đánh thẳng vào thịt mông đến mức bàn tay Ngạn Trạch Ân cũng tê rần. Khi anh dừng lại, hai bên mông đứa nhỏ đã chi chít vết bàn tay, vừa đỏ vừa sưng, chạm nhẹ thôi cũng nóng rát.

"Anh..." Đứa nhỏ vừa đau vừa xấu hổ, mặt nóng bừng lên, níu gấu quần Ngạn Trạch Ân cầu xin.

"Tự nói đi, nên phạt thế nào?" Ngạn Trạch Ân cơn giận vẫn chưa nguôi, mặc kệ những ánh mắt xung quanh đang nhìn tới, anh xoa lên cặp mông sưng đỏ của đứa nhỏ, lạnh lùng hỏi.

"Đánh... đánh mông..." Đứa nhỏ khó khăn lắm mới nặn ra được lời thú tội đáng xấu hổ, liền bị Ngạn Trạch Ân giáng một cái tát vào đỉnh mông, "Chỉ đánh mông thôi à?"

"Anh... cầu xin anh... đừng..." Bành Mộc biết Ngạn Trạch Ân muốn mình nói gì. Trước mặt bao nhiêu người thế này thật sự khó mở lời, hơn nữa cậu thực sự không muốn bị đánh vào chỗ đó.

"Em không nói, anh có thể đợi. Đợi thêm vài giây thì cộng thêm vài cái." Ngạn Trạch Ân nói, tay vẫn không ngừng tát lên cặp mông đang sưng đỏ của đứa nhỏ.

"Anh... có thể không đánh ở đây không..."

"Năm giây." Ngạn Trạch Ân lạnh lùng đếm, bàn tay vẫn quất lên cặp mông đang dần chuyển sang màu đỏ sẫm.

"Đánh... đánh vào bên trong... anh..."

"Mười giây." Ngạn Trạch Ân rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.

"Nên đánh hậu môn, đánh hậu môn... anh..." Bành Mộc cuối cùng cũng chịu không nổi, nói xong liền bật khóc. Cảm giác nhục nhã to lớn gần như nhấn chìm cậu.

"Đánh bao nhiêu?"

"Đánh hai... ba... ba mươi có được không..."

"Bốn mươi cái, nợ cũ nợ mới về nhà tính sau." Giọng Ngạn Trạch Ân lạnh lùng, quyết định cho đứa nhỏ một bài học nhớ đời.

"Anh... có thể đừng ở đây không... đừng ở đây đánh, anh... cầu xin anh..." Đứa nhỏ cởi truồng nằm bò trên đùi anh trai chịu đòn, quần bị kéo xuống tận mắt cá chân, bị đánh đến nước mắt nước mũi giàn giụa không ngừng cầu xin. Với Bành Mộc, chỉ nghĩ đến hình ảnh này thôi đã thấy nhục nhã tột cùng, giờ lại phải chịu hình phạt này ở ngoài trời trước mặt biết bao nhiêu người, điều này vượt xa giới hạn chịu đựng của cậu.

Ngạn Trạch Ân thấy đứa nhỏ khóc đến mức thảm thương như vậy cũng có chút dao động. Anh nâng chân đang đè lên hai chân cậu, chen vào giữa hai chân Bành Mộc, kéo cổ chân một bên chân ra, đầu gối ép vào trong, lỗ huyệt của đứa nhỏ cứ thế lộ ra.

"Anh! Anh đừng mà..." Bành Mộc khóc càng dữ hơn, rõ ràng là Ngạn Trạch Ân muốn động thủ ngay tại đây.

"Trước tiên đánh đến khi đỏ lên, còn lại về lều rồi xử lý sau." Ngạn Trạch Ân nhìn quanh không thấy dụng cụ nào phù hợp, vạch cánh mông của đứa nhỏ ra, chụm ngón tay nhắm thẳng vào hậu môn mà liên tiếp tát xuống.

Cảm giác đau đớn và nhục nhã tột cùng ập tới. Cảm giác đau đớn quen thuộc khi bị tát vào hậu môn trong hoàn cảnh này càng khó chấp nhận hơn. Những cái tát của Ngạn Trạch Ân dường như còn nghiêm khắc hơn vài lần trước. Ngón tay như một chiếc gậy cao su, quất mạnh vào cửa huyệt và vùng quanh hậu môn. Dù không đến mức sưng lên ngay lập tức, nhưng nỗi đau nhức nhối ấy thật sự khó mà chấp nhận nổi.

Bành Mộc chỉ mong chỗ đó của mình nhanh chóng đỏ lên, cậu không muốn bị tát vào hậu môn dưới ánh nhìn của mọi người thêm một giây nào nữa.

"Bốp! Bốp bốp!" Âm thanh tát vào cửa huyệt không vang dội như đánh vào mông, nhưng cũng đủ khiến đứa nhỏ xấu hổ vô cùng. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì bị đánh, ngũ quan vặn vẹo vì đau đớn và tủi hổ. Đến khi chỗ đó cuối cùng cũng hơi đỏ lên, Ngạn Trạch Ân mới dừng tay.

Lỗ hậu đỏ ửng đồng nhất, lỗ nhỏ màu nâu nhạt cùng các nếp gấp xung quanh đều được nhuộm một màu đỏ nhạt. Một người đàn ông trông giống như phụ huynh nhìn tới với vẻ tò mò. Ngạn Trạch Ân nhận ra ông ta, người vừa xuống nước cứu người lúc nãy chính là ông ta, chắc cũng là phụ huynh của đứa trẻ nghịch ngợm nào đó.

"Xem ra chỉ đánh mông không có tác dụng." Nhìn đứa nhỏ đang nằm phục tùng trên đùi anh trai, người đàn ông gật đầu đầy thu hoạch.

"Kkhông đánh nát cái mông của thằng nhóc này thì nó sẽ không bao giờ nhớ đời!" Ngạn Trạch Ân vừa là dọa vừa là nói giận, bế ngang đứa nhỏ đi vào trong lều. 

"Anh..." Đứa nhỏ bị Ngạn Trạch Ân ném lên tấm đệm mềm trải trong lều, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh trai một cách đáng thương, hy vọng có thể giảm bớt vài cái đòn đau.

"Quỳ chổng mông lên, tự dùng tay vạch mông ra." Ngạn Trạch Ân tìm quanh trong lều, cuối cùng tìm được một chiếc xiên sắt. Nó vừa mua ở siêu thị vẫn chưa bóc tem, vốn dùng để nướng thịt, không ngờ lại được tận dụng vào việc đánh con.

Bành Mộc lau nước mắt, quỳ xuống, vạch cánh mông ra, chủ động để lộ cái lỗ nhỏ đang cần bị trừng trị. Cậu lén nhìn thứ trong tay Ngạn Trạch Ân, nhỏ dài, nếu quất vào chỗ yếu ớt kia thì nỗi đau chắc chắn sẽ không tầm thường. Bành Mộc run lên bần bật, chờ đợi hình phạt giáng xuống.

"Bốp! Bốp bốp!" Ngạn Trạch Ân tìm góc độ, dựng đứng chiếc xiên sắt quất vào khe mông đứa nhỏ. Thứ đó có độ đàn hồi cực tốt, quất vào thịt thì uy lực rất lớn. Cửa huyệt của đứa nhỏ vốn đã bị đánh đỏ, chưa đến năm cái đã từ màu đỏ nhạt chuyển thành đỏ sẫm.

"Anh ơi, em sai rồi, em sai rồi, nhẹ chút đi..." Trong lều chỉ còn hai người, Bành Mộc cuối cùng cũng chịu mở miệng xin tha. Thứ đó quất vào cửa huyệt như muốn xẻ đôi cái mông của cậu ra, nỗi đau nóng rát cháy bỏng lan tỏa trong khe mông, mỗi một cái quất xuống lại làm màu sắc sâu thêm một chút.

"Nhẹ chút? Em có biết lỗi của mình chưa?" Ngạn Trạch Ân nói rồi lại quất thêm vài cái tàn nhẫn, khiến đứa nhỏ kêu thảm thiết không thôi.

Đợi đến khi khe mông cũng bị đánh sưng lên, Ngạn Trạch Ân lấy ra một quả trứng rung từ trong ba lô, bôi trơn rồi nhét vào hậu huyệt đứa nhỏ.

"Anh ơi, đừng..." Bành Mộc sợ hãi co rút hậu huyệt, bị Ngạn Trạch Ân quất mạnh vài cái mới buộc phải thả lỏng. Cậu không tài nào hiểu nổi tại sao anh lại mang thứ này đi cắm trại. 

Ngạn Trạch Ân là tiện tay nhét vào túi, ngày đó mua đồ nhiều quá nên chất hết trong nhà, không để ý nên nhét chung vào. Lúc nãy dọn lều mới phát hiện ra, không ngờ lại dùng tới được.

"Ưm!" Quả trứng rung được đưa vào cơ thể bắt đầu rung lên trong huyệt, Bành Mộc lập tức mềm nhũn đôi chân. Ngạn Trạch Ân bảo cậu khép chân lại, rồi thay cho đứa nhỏ bộ quần áo khô ráo, lắc lắc chiếc điều khiển từ xa trong tay: "Từ giờ cho đến lúc về nhà, em sẽ phải đeo thứ này như một hình phạt. Bây giờ ra ngoài, lấy mì Ý trong ba lô ra đây.

....

Hết

Comments

Popular Posts