Học bá bị đánh mông (2)
Sau sự việc lần đó, Hứa Thiên Chu và Khương Giang trở nên thân thiết hơn.
Cha mẹ Hứa Thiên Chu thường xuyên đi công tác, cậu thường xuyên về nhà mà không có cơm ăn. Chú Khương biết chuyện, nên luôn nhiệt tình mời Hứa Thiên Chu đến nhà dùng bữa tối.
Mặc dù Hứa Thiên Chu không học giỏi bằng Khương Giang, nhưng chú Khương rất quý mến cậu, cũng không hề ngăn cản việc cậu chơi cùng con gái mình. Hứa Thiên Chu tan học là thường xuyên tìm Khương Giang trò chuyện, và Khương Giang cuối cùng cũng có được một người bạn.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua, đến kỳ thi thử đầu tiên của năm lớp chín, Khương Giang đột nhiên làm bài rất tệ.
Thực ra cũng không hẳn là tệ, bài thi của Khương Giang làm hoàn hảo không một lỗi nhỏ, vốn dĩ phải là điểm tuyệt đối. Chỉ là đến lúc cuối cùng tô phiếu trả lời trắc nghiệm, cô bé đã tô sai mã học sinh của mình.
Vốn dĩ đây không phải là vấn đề quá lớn, nhưng nếu trong kỳ thi thực sự mà tô sai mã số thì sẽ chẳng ai nể tình cô bé học giỏi mà bỏ qua cho cả. Vì vậy, giáo viên và hiệu trưởng thống nhất quyết định lần này sẽ không tính điểm môn đó, coi như để Khương Giang rút kinh nghiệm.
Mất đi trọn vẹn 150 điểm, thứ hạng của Khương Giang trong lớp tụt dốc không phanh, chưa kể đến thứ hạng toàn trường.
Đây là lần đầu tiên Hứa Thiên Chu đạt điểm cao hơn Khương Giang, nhưng cậu cũng chẳng cảm thấy vui vẻ gì. Tan học, cậu liền chạy tới an ủi cô bé.
Sắc mặt Khương Giang trắng bệch, ngồi tại chỗ cúi đầu không nói lời nào.
Tối nay về nhà chắc chắn cô bé sẽ bị đánh. Nhưng cha mẹ Hứa Thiên Chu gần đây đều không có nhà, sáng nay bố còn bảo cô bé tan học đưa Hứa Thiên Chu về nhà ăn cơm.
Liệu bố có nể mặt Hứa Thiên Chu mà giữ lại chút thể diện cho cô bé không...
Khương Giang cảm thấy khả năng này không cao lắm.
Ở đây, việc con cái bị đánh đòn không phải là chuyện gì lạ lẫm. Hồi nhỏ cô bé cũng từng bị bố lột quần, lôi ra sân giữa thanh thiên bạch nhật để đánh, nhưng bây giờ người phải đối mặt lại là Hứa Thiên Chu...
...Đó là chàng trai mà cô bé thầm mến.
Tan học, Hứa Thiên Chu vốn định về nhà mình.
Chú Khương quá nghiêm khắc với Khương Giang, cô bé về nhà chắc chắn sẽ bị giáo huấn rất nghiêm. Mặc dù con cái nên chịu sự quản giáo của cha mẹ, nhưng cậu cũng không muốn làm Khương Giang quá bẽ mặt.
Thế nhưng Khương Giang lại níu lấy góc áo đồng phục của cậu, ấp úng bảo cậu hãy đi cùng mình.
Cô bé nói sáng nay chú Khương đã dặn dò, nếu cậu không đến, chú sẽ tức giận.
Hứa Thiên Chu không còn cách nào khác, nhưng nghĩ lại, nếu mình có mặt ở đó, có lẽ chú Khương sẽ nể mặt cậu mà không phạt con gái. Thế là cậu gật đầu đồng ý.
Về đến nhà Khương Giang, chú Khương đã nấu cơm xong, bảo hai đứa mau rửa tay rồi ăn nóng.
Chú hoàn toàn không nhắc đến chuyện điểm số.
Có lẽ vì Khương Giang quá ưu tú, lần nào cũng đứng đầu toàn trường nên không cần phải hỏi.
Hứa Thiên Chu cảm ơn chú Khương, rồi ngồi xuống ăn cơm như mọi khi. Sắc mặt Khương Giang vẫn rất tệ, bộ dạng đứng ngồi không yên, cơm cũng chẳng nuốt được mấy miếng.
Ăn tối xong, Khương Giang đi vào phòng ngủ của chú Khương rồi đóng cửa lại.
Hứa Thiên Chu đang cân nhắc xem có nên về bây giờ không, thì nghe một tiếng "rầm", cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Chú Khương mặt đầy giận dữ túm lấy tai Khương Giang, lôi xềnh xệch cô bé ra phòng khách.
"Quỳ xuống đó! Cởi quần ra!"
Trên tay chú Khương cầm một cây roi trúc mảnh.
Hứa Thiên Chu giật bắn mình, đoán chắc là chú Khương đã biết chuyện điểm số nên mới nổi giận. Cậu định mở lời khuyên ngăn, nhưng chú Khương thấy cậu đứng ở cửa như muốn về, liền gọi cậu lại:
"Thiên Chu, tối nay cháu cứ ở lại đây trước đi! Nhân tiện cũng để thấy con nhóc nên nhận hình phạt như thế nào. Cháu là con trai, sau này cũng phải biết quản giáo vợ con, chuyện này sớm muộn gì cũng phải học."
Thấy Khương Giang vẫn cúi đầu quỳ trên mặt đất, đỏ mặt không chịu cởi quần, cây roi trúc trong tay chú Khương vung lên "bộp bộp" đánh thẳng vào người con gái: "Muốn thể diện, không chịu cởi, đúng không? Hay là muốn bố lột sạch sành sanh ra rồi mới chịu đòn?"
Mỗi tiếng quát là một roi vung xuống, cây roi trúc mảnh dài xuyên qua lớp vải đồng phục mỏng manh, quất lên người Khương Giang, phát ra những tiếng kêu trầm đục.
Khương Giang chần chừ không muốn cởi quần.
Cô bé thích Hứa Thiên Chu, cô bé không muốn bị bố lột sạch quần áo, vểnh mông lên, bị đánh đòn đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào trước mặt cậu.
Đứa con gái vốn luôn ngoan ngoãn dịu dàng lại đột nhiên chống đối, cơn giận của chú Khương càng bùng phát. Chú bước nhanh ra sau lưng cô bé, giơ tay quất mạnh xuống cặp mông nhỏ nhắn của con gái:
"Bộp bộp bộp bộp!"
"Bộp bộp bộp bộp!"
"Á á! Bố... bố ơi! Đau... đau quá, á, con xin lỗi! Bố..."
Khương Giang đau đớn gào lên dưới những roi trúc tàn khốc.
Chú Khương vẫn kiên định, nghiêm giọng: "Bố không muốn nói đến lần thứ ba, cởi quần áo ra."
Hứa Thiên Chu nhìn qua thấu kính mắt kính của Khương Giang, thấy mắt cô bé đã đẫm lệ. Cô bé không ngừng run rẩy, nhỏ giọng cầu xin: "Bố... đừng ở đây, bố vào phòng đánh được không... con xin bố... đừng đánh con ở đây..."
Chú Khương cuối cùng cũng cạn kiên nhẫn. Chú vứt roi trúc xuống đất, cúi người thò tay giải khóa kéo đồng phục của con gái, nhanh nhẹn lột áo khoác và áo trong của cô bé ra. Chú ấn chặt đôi tay đang giãy giụa, kéo cô bé đứng dậy rồi lột sạch quần ngoài, ngay cả chiếc quần lót trắng bên trong cũng không tha, kéo tuột xuống, ném đầy giận dữ dưới chân cô bé.
"Ưm..."
Khương Giang ngồi sụp xuống, ôm lấy mặt, phát ra tiếng nức nở.
Hứa Thiên Chu hoàn toàn không kịp phản ứng, cứ thế nhìn Khương Giang bị bố lột sạch quần áo. Cậu đứng chôn chân ở cửa, không biết mình rốt cuộc nên làm gì.
"Thiên Chu, qua đây ngồi." Chú Khương đưa tay kéo cậu, để cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa ở giữa phòng khách: "Thiên Chu, cháu cứ ngồi đây, nhìn cho kỹ."
"Khương Giang! Qua đây đứng cho thẳng, cho Thiên Chu thấy bộ dạng không ra gì này của con đi!" Chú Khương lại túm lấy Khương Giang, bắt cô bé đứng trước mặt Hứa Thiên Chu.
"Bỏ tay xuống!"
"Bộp!!"
Lại một roi trúc quất mạnh vào cánh tay Khương Giang, cô bé run rẩy buông đôi tay đang che mặt xuống.
Cô gái vốn luôn yên tĩnh và tao nhã ấy giờ đang trần như nhộng đứng trước mặt cậu. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể nữ giới. Khương Giang trông mảnh mai và nhỏ nhắn, đôi tay đôi chân gầy guộc, bụng cũng phẳng lì, đang phập phồng theo nhịp thở dốc. Những nơi kín đáo như thể xấu hổ mà co rúm lại.
Chú Khương bắt cô bé quay lưng lại, cặp mông trắng nõn hướng về phía Hứa Thiên Chu, rồi dùng lực ấn lưng cô bé xuống. Roi trúc quất dọc theo đùi và mông, mỗi lần vung lên là để lại một lằn đỏ nổi lên.
"Bộp bộp bộp —"
Có lẽ vì ít khi học thể dục, da của Khương Giang rất trắng, những dấu vết bị bố đánh đòn hiện lên vô cùng rõ ràng. Những lằn roi đỏ thẫm nổi lên trên làn da mịn màng trắng trẻo, sưng tấy với tốc độ cực nhanh. Khương Giang đứng quay lưng về phía cậu, bị chú Khương ấn lưng gập xuống thành một góc vuông, để giữ thăng bằng cô bé phải nắm lấy cổ chân mình. Hai cánh mông tròn trịa run rẩy dưới những roi trúc, phần thịt mông dần sưng đỏ như sóng cuộn.
Mặt Khương Giang quay lưng về phía cậu, Hứa Thiên Chu không nhìn thấy biểu cảm của cô bé, chỉ nghe thấy giọng nói của Khương Giang đã đau đến cực hạn, trong tiếng khóc có cả sự chịu đựng không thể nhịn được nữa:
"Á! Á á... Bố ơi, con xin lỗi! Con sai rồi... Ư, đau quá... Con sai rồi! Ư..."
Hứa Thiên Chu ngồi trên sofa nhìn Khương Giang bị bố giáo huấn, cảm thấy vành tai mình nóng bừng, hai mắt cũng chẳng biết nên nhìn đi đâu.
Chú Khương bảo cậu: "Thiên Chu đừng xấu hổ, không sao đâu, cháu cứ nhìn cho kỹ cách nó bị dạy dỗ thế nào. Sau này cháu đối với vợ con mình cũng phải nghiêm khắc dạy bảo như thế này, đây là điều một người đàn ông nên làm."
Sau đó lại là một roi trúc tàn khốc, đánh chéo từ thắt lưng trái xuống đùi phải, trong chớp mắt xuyên qua tất cả những vết thương trên vùng mông đùi.
"Ư á á á —" Khương Giang đau đến mức ngẩng đầu gào thét.
"Khương Giang, còn không mau mở miệng, để Thiên Chu nhìn cho kỹ vào!?"
"Á... ư..." Khương Giang đã hoàn toàn gào khóc thành tiếng. Cô bé cong người, hai tay nắm chặt cổ chân mình, đầu ngón tay cắm sâu vào da thịt. Cô bé cúi đầu thật thấp, như thể mỗi chữ thốt ra đều đẫm máu:
"Xin... xin Thiên Chu, hãy nhìn tớ..."
"Bộp — !!"
"Nói không nên lời à? Nhìn vào đâu hả!?"
"Ư á á !!" Khương Giang đau đến toàn thân run rẩy, đứng không vững, cơ thể đổ nghiêng về phía trước một góc nguy hiểm, hai chân run cầm cập.
"Xin nhìn, hãy nhìn tớ, bị... bị bố đánh nát... mông..."
Xấu hổ quá.
Đến cả mặt Hứa Thiên Chu cũng đỏ bừng lên.
Comments
Post a Comment