Học bá bị đánh mông (4)
"Bố… đừng ở đây, để con vào phòng đi, xin bố đừng đánh huyệt của con ở đây…"
Khương Giang vừa ngừng khóc lại trào nước mắt, giọng cô bé run rẩy.
Chú Khương không hề lay chuyển, cầm chiếc roi da nhỏ đứng cạnh Hứa Thiên Chu, ông không nói gì, chỉ bằng ánh mắt nhìn chằm chằm đã khiến Khương Giang cảm nhận được sự áp bức cực lớn.
Khương Giang rơi thêm hai giọt nước mắt to bằng hạt đậu lăn dài xuống đất. Cô bé chậm rãi xoay người, để cặp mông đã sưng vù và nóng rát hướng về phía bố, cũng là hướng về phía Hứa Thiên Chu.
Hứa Thiên Chu nhận ra cô bé sắp làm gì, mặt đỏ bừng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Khương Giang khom lưng xuống, hai tay vòng ra sau lưng, những ngón tay trắng nõn như búp măng dùng lực, tách đôi cánh mông đã bị đánh đến đỏ tím ra, để lộ hoàn toàn hậu huyệt trắng hồng ra ngoài.
Nơi đó của Khương Giang thật quá đỗi xinh đẹp.
Nó nhỏ xíu, hồng hào, vì đôi tay dùng sức mà từng nếp gấp đều hiện rõ mồn một. Dưới ánh nhìn nóng rực của Hứa Thiên Chu, nơi đó như thể rất ngượng ngùng mà run rẩy, co rút, phập phồng theo nhịp thở của cô bé, tựa như một đóa hoa bạch lan chớm nở, nhỏ nhắn, mong manh, lại đẹp đến mức quyến rũ mê hồn.
Hứa Thiên Chu gần như quên cả thở.
Ngay cả nơi đẹp đẽ như vậy cũng phải chịu trừng phạt sao?
Liệu nó có giống như cặp mông kia, từ sự mềm mại trắng ngần biến thành một mảng sưng tấy rực rỡ không?
Hứa Thiên Chu cảm thấy hơi xót xa.
Khương Giang tự mình vạch mông ra, phô bày hậu huyệt một cách trọn vẹn, nhưng chú Khương dường như vẫn đang chờ đợi điều gì đó. Khương Giang nuốt khan một cách khó khăn, khó nhọc cất tiếng: "Xin… bố… trừng phạt, con…"
Ttrước mặt Hứa Thiên Chu, Khương Giang thực sự không tài nào mở miệng nổi.
Bố Khương liền nghiêm giọng quát: "Giờ không nói ra được sao? Lúc đi thi sao không nghĩ đến? Cái thói hồ đồ này của con cần phải bị làm cho xấu hổ thì mới sửa đổi triệt để được! Nói! Nói không ra thì tối nay cứ quỳ ở đây mà nói một trăm lần!"
"Ư..." Khương Giang bị sự nghiêm khắc của bố dồn đến mức nức nở. Mặc dù cô bé khóc đến run rẩy cả người, nhưng hai tay vẫn nắm chặt mông, không dám khép khe mông lại dù chỉ một chút.
"Xin… bố trừng phạt cái lỗ huyệt hư hỏng của con!"
Hứa Thiên Chu ngây người.
"Nói to lên, không nghe thấy!" Chú Khương lại yêu cầu.
Khương Giang nhắm mắt, nước mắt đầm đìa: "Xin bố trừng phạt cái lỗ huyệt hư hỏng của con!"
Chú Khương lúc này mới hài lòng, đi tới ngồi xuống cạnh Hứa Thiên Chu, cầm chiếc roi da nhỏ trong tay lên khua khua.
Đó là một chiếc roi nhỏ làm bằng da bò cứng, bề mặt da màu đen được bảo dưỡng đến bóng loáng, tay cầm bằng gỗ đàn hương ở đuôi giúp tận dụng lực tốt hơn, hai lớp da cứng được khâu lại tỉ mỉ, quất vào người thôi cũng đủ biết tư vị đau đớn đến mức nào, huống chi là đánh vào nơi non nớt như vậy.
"CHÁT!!"
Chiếc roi được thiết kế chuyên dụng để đánh hậu huyệt rơi đúng vào giữa hai cánh mông, khe mông trắng trẻo bị đánh đến lõm xuống, thịt mông hai bên lập tức kẹp chặt lại. Khi đôi tay lại vô thức tách ra, có thể thấy rõ hậu huyệt bên trong đã bị quất đến đỏ ửng nóng rát.
"Ư á a——"
Tiếng rên rỉ của Khương Giang vô cùng thảm thiết, những giọt nước mắt trong veo rơi không ngừng: "Ư… một, con cảm ơn bố trừng phạt…"
Bố Khương dừng lại, nói với Hứa Thiên Chu: "Cháu thấy rồi đấy, Thiên Chu, Huyệt đau thì mới ngoan ngoãn hiểu chuyện, không dám phạm sai lầm nữa."
Hứa Thiên Chu không dám nói gì khác, chỉ chăm chú nhìn cái hậu huyệt nhỏ bé xinh xắn đang không ngừng co rút co giật của Khương Giang mà gật đầu.
"CHÁT!!"
"Á a! Đau! Hu hu… hai, con cảm ơn bố trừng phạt cái lỗ huyệt của con…"
"CHÁT!!"
"Á——, bố con sai rồi! Con không dám nữa đâu… cầu xin bố… sẽ hỏng mất, huyệt sắp nát rồi…" Khương Giang mới chịu đòn thứ ba đã khóc đến mức thở không ra hơi, đau đớn như thể không thể chịu đựng thêm được nữa.
Bố Khương không dừng tay, tuy đánh nhanh hơn nhưng sức lực dường như cũng mạnh hơn.
"CHÁT CHÁT CHÁT CHÁT CHÁT!!"
Khương Giang đau đến mức cong người lên gào thét một cách thảm hại, nước mắt không thể kìm lại cứ thế chảy dọc khuôn mặt xuống tận cổ, rồi men theo đường xương quai xanh lộ rõ mà chảy xuống. Bàn tay đang vạch mông cũng không kiềm chế được mà thả lỏng, hai cánh mông sưng phù quá mức va đập vào nhau, kéo theo hậu huyệt vừa bị quất mạnh cũng bị chèn ép.
Khương Giang sai tư thế, chiếc roi da cứng trong tay bố Khương lập tức quất mạnh vào người cô bé, nhắm thẳng vào những nơi nặng nề nhất trên mông và đùi mà đánh: "Ai cho phép con cử động lung tung! Khương Giang, con không có một chút quy tắc nào, giờ ngay cả đánh vào huyệt mà cũng dám né tránh!"
"Á a, bố ơi, con không dám né đâu, con thực sự không cố ý né đâu… hu hu… xin bố đừng giận, con sai rồi! Hu hu…"
Khương Giang không kiểm soát được mà định che lấy cặp mông đầy thương tích của mình với hy vọng có thể được thở dốc đôi chút, nhưng chiếc roi của bố vẫn không chút nương tình quất vào tay cô bé. Bố Khương mắng: "Ngày thường bố quá nuông chiều con, để con mất mặt trước mặt Thiên Chu thế này! Lẽ ra bố nên giống nhà mấy đứa kia, ngày nào cũng đánh mông con đến sưng tấy, rồi bắt con vạch cái huyệt nhỏ bị đánh nát ra mà quỳ giữa sân suy ngẫm vài tiếng đồng hồ!"
Chiếc roi cứng cáp quất thẳng vào khớp ngón tay cô bé, đau thấu tim gan khiến Khương Giang phải rụt tay lại.
Bố Khương đang cơn giận dữ, rõ ràng không còn kiên nhẫn để đợi Khương Giang bày lại tư thế. Ông đứng dậy đi tới, ngồi xổm cạnh con gái, một tay vạch mông trái của con để lộ một nửa hậu huyệt, dùng sức đến mức gần như kéo dãn cả lớp niêm mạc hồng hào bên trong ra, rồi quất roi xuống.
"Thả lỏng! Mau làm cho tâm huyệt lồi ra cho bố!"
"Á á á——"
Khương Giang bị bố ấn dưới đất không thể vùng vẫy, chỉ có thể cố sức nhô tâm huyệt ra, thu đôi vai gầy gò lại mà khóc nức nở vô vọng. Giọng cô bé đã khóc đến khản đặc, giọng nói vốn dịu dàng dễ nghe nay trở nên chua xót và khàn đục.
Cái huyệt đó đã bị đánh đến sưng đỏ không chịu nổi, Hứa Thiên Chu thấy xót xa liền đứng dậy muốn ngăn cản. Khương Giang phạm lỗi đúng là nên đánh, nhưng chú Khương thực sự quá nghiêm khắc, cậu cũng không đành lòng nhìn tiếp.
"CHÁT! CHÁT! CHÁT! CHÁT!"
Từng cái từng cái một, chiếc roi da cứng cáp quất thật mạnh và chuẩn xác vào đóa hoa nhỏ đáng thương ấy. Nơi tư mật vô cùng non nớt của thiếu nữ bị trừng phạt như vậy, đừng nói đến việc đứng ngồi chạy nhảy, chỉ sợ ngay cả khi cử động cọ xát nhẹ với cặp mông cũng khiến cô bé đau đến phát khóc.
Mặc dù Hứa Thiên Chu ở bên cạnh khuyên nhủ lời hay ý đẹp, nhưng chú Khương vẫn kiên quyết đánh đủ 17 cái mới chịu đặt chiếc roi xuống, bảo Khương Giang vì kiệt sức mà đang nằm liệt dưới đất đứng dậy quỳ lại cho ngay ngắn.
Khương Giang bị bố ra lệnh quỳ gối bò vào góc tường chịu phạt. Cô bé vừa khóc vừa quỳ, toàn thân lõa thể, chỉ còn lại cặp mông sưng tấy bóng loáng. Hậu huyệt cũng đã bị đánh nát, kẹp giữa hai cánh mông vừa nóng vừa tê, từ trong ra ngoài đều đau nhức vô cùng, chỉ hận không thể tách rời phần thân dưới ra khỏi cơ thể mình.
"Quỳ ở đây mà suy ngẫm lại lỗi lầm của mình."
Chú Khương đưa ra mệnh lệnh cuối cùng. Trời đã tối mịt, bố Khương biết bố mẹ Hứa Thiên Chu không có nhà, liền bảo cậu vào phòng Khương Giang mà ngủ, sáng mai ông sẽ đưa cậu đi học.
Hứa Thiên Chu không thể từ chối, đành phải đi vào phòng Khương Giang. Cậu muốn an ủi cô bé, nhưng chú Khương không cho phép, còn nói rằng quỳ gối suy ngẫm là bước cuối cùng phải thực hiện sau mỗi lần trừng phạt.
Dáng người nhỏ bé của Khương Giang cuộn mình trong góc tường, đôi vai vẫn không ngừng run rẩy, trông vẫn đang khóc.
Hứa Thiên Chu rất lo lắng.
Đêm đến, chú Khương đã ngủ, Hứa Thiên Chu rón rén rời khỏi phòng ngủ, đi ra phòng khách thì thấy Khương Giang vẫn lõa thể quỳ trong góc tường.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Hứa Thiên Chu thấy cặp mông vốn trắng trẻo đáng yêu, tròn trịa nhỏ nhắn của Khương Giang giờ đây đã là một mảng tím đỏ, từ xương cùng đến đùi sưng lên tận hai ba ngón tay. Chiếc thước gia pháp đánh khiến mông đùi cô bé sưng cứng, trên phần thịt mông vốn mềm mại giờ đầy những khối u cục lồi lõm, cả cặp mông cứng đờ nặng nề trĩu xuống. Ngay cả đóa hoa nhỏ bên trong cũng bị trừng phạt tàn nhẫn, ước chừng đã sưng đến mức không còn nhìn thấy khe hở của huyệt khẩu, lại thêm việc cọ xát chèn ép với thịt mông suốt bấy lâu, thật không dám tưởng tượng cô bé lúc này đang khó chịu đến thế nào.
Hứa Thiên Chu tìm thấy nửa tuýp thuốc giảm đau trong phòng Khương Giang, cậu tháo đồng phục của mình khoác lên người cô bé, ngồi xổm bên cạnh định bôi thuốc cho cô.
Khương Giang khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, thấy Hứa Thiên Chu định chạm vào vết thương, cô bé sợ hãi đưa tay né tránh liên hồi: "Không… không cần đâu, bạn Thiên Chu, không cần phiền cậu đâu…"
Hứa Thiên Chu sao có thể để cô bé cứ thế mà quỳ cả đêm, cậu liền nắm lấy cánh tay kéo cô bé lại gần hơn.
Sức lực con trai lớn hơn con gái cùng trang lứa rất nhiều, Khương Giang vốn nhỏ nhắn, bị Hứa Thiên Chu kéo vào lòng, khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, cậu thậm chí còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô bé, như mùi bột giặt pha lẫn không khí buổi sớm sau mưa.
Hứa Thiên Chu bóp thuốc bôi nhẹ nhàng lên cặp mông đáng thương của Khương Giang, dùng lòng bàn tay ấm áp của mình xoay tròn mát-xa những chỗ sưng cứng trên đùi cô bé.
Khương Giang đau nhức dữ dội, lại sợ làm ồn đánh thức bố, chỉ biết cắn môi không dám phát ra tiếng. Hứa Thiên Chu biết cô bé đau, liền ôm chặt Khương Giang vào lòng, để cô bé tựa đầu lên vai mình. Một tay cậu xoa nắn cặp mông sưng tấy nóng rát, tay kia vỗ về đầu cô bé, khẽ khàng an ủi:
"Không sao không sao… bôi thuốc rồi sẽ không đau nữa, ngoan nhé, cố chịu thêm chút thôi…"
Cặp mông sưng tấy nóng rát được lòng bàn tay tinh tế của Hứa Thiên Chu nhẹ nhàng xoa nắn, cô bé được cậu ôm ấp, đầu tựa lên vai cậu, được cậu dịu dàng vuốt ve như một chú mèo nhỏ. Khương Giang cảm thấy tim mình như đập loạn nhịp, ngay cả những vết sưng tấy đáng sợ phía sau cũng không còn đau đến thế nữa.
Cả hai cánh mông đều được bôi thuốc kỹ càng, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Hứa Thiên Chu lướt dần lên trên, xuôi theo xương cùng rồi chạm vào khe mông. Khương Giang xấu hổ vùng vẫy: "Không, không được… chỗ đó, đừng…"
Hứa Thiên Chu biết Khương Giang vốn tính thẹn thùng, nhưng vì lo cho vết thương của cô bé, cậu dùng tay còn lại nhẹ nhàng bịt miệng cô bé, ra hiệu im lặng: "Suỵt, đừng cử động lung tung, kẻo làm bố thức giấc đấy!"
Khương Giang nóng bừng cả vành tai, cô bé vô cùng biết ơn vì đêm nay mây mù che phủ, nếu không Hứa Thiên Chu chắc chắn sẽ phát hiện ra mặt cô bé lúc này còn đỏ hơn cả cặp mông vừa bị đánh. Những ngón tay của Hứa Thiên Chu dính thuốc bôi, luồn vào trong khe mông của Khương Giang mà xoa nắn kỹ càng.
Khe mông non nớt của thiếu nữ vô tình kẹp lấy những ngón tay của Hứa Thiên Chu, nhiệt độ nơi đó còn nóng hơn cả thịt mông, thuốc bôi trơn trơn mát lạnh bôi lên tạo cảm giác dính dấp. Những ngón tay cậu chạm đến hậu huyệt đang chịu khổ, cùng với một ít thuốc bôi xoay tròn mát-xa nhẹ nhàng nơi sưng tấy đó.
Trên gương mặt vốn xa cách và trầm tĩnh ngày thường của Khương Giang giờ là một mảng đỏ rực vì bối rối. Cô bé cắn chặt môi, mắt đẫm lệ, đôi đồng ngươi đen láy nhìn xuyên qua gọng kính, ánh mắt đầy vẻ bi thương nhìn cậu, như thể có điều gì muốn nói.
Hứa Thiên Chu vừa cẩn thận bôi thuốc lên khe mông và tiểu huyệt cho cô bé, vừa lặng lẽ đợi Khương Giang mở lời, thế nhưng cho đến cuối cùng, cô bé cũng không nói ra câu đó.
---------
Nhiều năm sau, Hứa Thiên Chu hỏi Khương Giang, người lúc này đang nằm cạnh cậu, rằng lúc đó cô bé định nói gì với cậu.
Khương Giang giờ không đeo kính nữa, cận thị nhẹ khiến ánh mắt cô hơi mất tiêu cự. Mặt cô hơi đỏ, cúi đầu lí nhí:
"Lúc đó em đang nghĩ… liệu anh có chịu trách nhiệm với em không…"
Hứa Thiên Chu bật cười ha hả, lật người ôm lấy Khương Giang vào lòng, chỉ vào bức ảnh cưới ngọt ngào treo đầu giường, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của cô:
"Em xem, chẳng phải anh đang chịu trách nhiệm đây sao?"
Comments
Post a Comment