"Học sinh hư" (2)
Đi bộ từ trường về nhà, vừa đau mông lại vừa đau lòng, quãng đường vốn chỉ mất hơn mười phút mà Khâu Tử Thần phải lê bước mất bốn mươi phút. Khâu Hoằng từ trước đến nay luôn nghiêm khắc với cô, mỗi khi ra tay phạt đều không hề nương tình. Sáng nay cô vừa bị thầy Lý phạt một trận, mông huyệt đều đau nhức vô cùng, về nhà khả năng cao lại phải chịu thêm một trận đòn nữa, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vọng.
Khâu Tử Thần đã nghiêm túc suy nghĩ về việc bỏ nhà ra đi, nhưng ngặt nỗi không tiền, không giấy tờ tùy thân, tất cả đều đang nằm trong tay ông anh trai. Ăn uống ngủ nghỉ đều là vấn đề lớn, chưa kể nếu bị bắt lại thì chắc chắn cái mông này cũng không còn nguyên vẹn, phương án này hoàn toàn bất khả thi. Nghĩ mãi không ra cách nào khác, cô đành cắn răng trở về nhà, đằng nào cũng chỉ là một trận đòn, chẳng lẽ lại sợ cái này?
Vòng vèo dưới lầu mấy vòng, tự chuẩn bị tâm lý thật kỹ mới lấy chìa khóa mở cửa. Cánh cửa vừa đẩy ra, quả nhiên Khâu Hoằng đang ngồi trên sofa đợi cô.
"Anh..." Khâu Tử Thần lên tiếng gọi, tâm lý xây dựng nãy giờ trong chớp mắt sụp đổ toàn bộ.
"Bị thầy chủ nhiệm đánh rồi?"
"Dạ..."
"Anh xem nào."
Khâu Tử Thần ngoan ngoãn đặt cặp sách xuống, quay lưng quỳ trước mặt anh trai, cởi quần rồi chổng cao mông lên, để lộ cặp mông trần ửng đỏ đã bớt sưng được phân nửa.
"Hậu môn không bị đánh à?"
"Cũng... cũng bị đánh ạ..." Khâu Tử Thần đỏ mặt, nghĩ thầm nếu đã bị thầy dạy dỗ một lần rồi thì biết đâu hôm nay còn tia hy vọng được miễn phạt, hai tay vạch mông ra để lộ tiểu huyệt đã từng chịu đòn.
"Thầy Lý vẫn còn nương tay quá." Khâu Hoằng cười lạnh một tiếng, Khâu Tử Thần biết ngay hôm nay mình tiêu đời rồi.
"Anh, em biết sai rồi, thầy Lý đã dạy dỗ em rồi, em..."
"Tự vào bếp gọt gừng đi." Khâu Tử Thần chưa nói hết câu đã nghe thấy mệnh lệnh của Khâu Hoằng. Lần cuối cùng bị "gừng phạt" là vài năm trước vì lén trốn đi uống rượu bị bắt quả tang, tư vị của gừng phạt cô quả thực đã lâu không nếm thử, và cũng chẳng muốn nếm lại lần hai. Mệnh lệnh của anh không dám cãi, cô ủ rũ định kéo quần lên, lại nghe Khâu Hoằng nói: "Cởi hết quần ra đi, tối nay cũng không mặc nổi nữa đâu."
"Dạ..." Khâu Tử Thần cởi quần dài ra, xếp gọn gàng, quần lót cũng gấp ngăn nắp trên sofa, để nguyên cái mông vừa bị đánh sưng đỏ đi về phía bếp. Cô lục tìm hộp đựng gừng, Khâu Hoằng từng dạy cô cách chọn gừng, phải chọn loại gừng già nhiều nước, thanh gừng phải đủ dày đủ dài. Khâu Hoằng sẽ kiểm tra trước, nếu thanh gừng không đạt tiêu chuẩn thì phải nhét hai thanh, thậm chí là ba thanh, Khâu Tử Thần không dám giở trò ở khâu này.
Cắt gừng xong bước ra, ngửi thấy mùi gừng cay nồng, chân cô đã nhũn ra. Chỉ trách bản thân quá ham điểm cao, lại chọn cách gian lận ngốc nghếch này, đúng là tự làm tự chịu, ngu ngốc hết chỗ nói. Nhưng có nghĩ gì đi nữa thì cũng đã muộn, cô lề mề quay lại phòng khách, thấy ở giữa nhà đã bày sẵn một chiếc ghế dài, bên cạnh Khâu Hoằng là đủ loại công cụ, xem ra tối nay anh không định nương tay với cô rồi.
"Anh..." Khâu Tử Thần run rẩy dâng thanh gừng lên. Lúc này mà cầu xin thì chỉ có nước đổ thêm dầu vào lửa, ngoan ngoãn một chút may ra còn được Khâu Hoằng thương tình. Cô gọi một tiếng, chủ động nằm sấp trên ghế dài, nửa thân trên dán chặt vào ghế, hai chân dang ra hai bên, tư thế này rất tiện cho Khâu Hoằng dạy dỗ bất cứ bộ phận nào.
"Lần trước phạt gừng, em đã thề là không bao giờ chạm đến giới hạn của anh nữa, không ngờ lại quên nhanh thế, tiểu huyệt vẫn chưa đủ đau đúng không?" Khâu Hoằng vừa nói vừa dùng đầu thanh gừng dí vào tiểu huyệt đang đỏ sưng của Khâu Tử Thần. Thấy cô co rúm lại, những nếp gấp che kín cái lỗ nhỏ, anh dời thanh gừng đi, chụm các ngón tay lại, không chút khách khí tát mạnh một cái vào hậu môn cô, nghiêm giọng: "Thả lỏng hậu môn ra!"
"Ưm... Dạ." Khâu Tử Thần ôm chặt chân ghế, gồng mình cố gắng thả lỏng. Cô cảm giác thanh gừng kia bá đạo bị nhét mạnh vào trong. Tiểu huyệt vốn đã chịu đòn từ roi mây nên đang sưng tấy, nay lại bị nhét gừng càng đau không tả nổi. Khâu Tử Thần cố thả lỏng cơ thể, mặc cho anh trai đẩy thanh gừng vào đến tận cùng, chỉ để lại một đoạn đuôi ở bên ngoài.
"Đánh ba mươi cái, tự báo số." Chưa kịp hoàn hồn, một tấm ván gỗ đã đặt lên mông. Đây là đồ Khâu Hoằng đặt riêng để chuyên dùng cho cô.
"Dạ, anh trai." Đòn roi "nấu lại" (ý là đánh lần hai) không phải chưa từng trải qua, nhưng dù Khâu Tử Thần vẫn căng thẳng đến mức không chịu nổi, sự kích thích của thanh gừng kẹt trong hậu môn càng rõ rệt, giọng nói khi trả lời cũng run rẩy.
"Chát! Chát chát! Chát chát!" Tấm ván của Khâu Hoằng rơi xuống vừa nhanh vừa mạnh. Những đòn đánh vào vết thương cũ quả thực đau đớn hơn nhiều. Tấm ván quất vào cặp mông đỏ rực, mỗi một cái lại tạo ra một lằn đỏ sâu hơn, cặp mông trần trụi càng trở nên loang lổ. Khâu Tử Thần lúc đầu còn có thể đếm số theo nhịp, về sau chỉ còn biết vừa khóc vừa cầu xin, báo số loạn xạ.
"Anh ơi! Nhẹ một chút, á... hai mươi mốt..."
"Anh, nhẹ một chút... á! Em chịu không nổi... á! Hai mươi bốn... không phải, hai mươi... á!"
"Hai mươi sáu... hai mươi tám... á! Á! Anh nhẹ chút, mông em đau quá!"
Những cái cuối cùng Khâu Hoằng đánh rõ ràng là giận hơn, anh nhìn cô em gái đang ôm mông khóc lóc thảm thiết, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Anh thực sự đã chiều hư em rồi, quy tắc đánh mông cũng làm hỏng, đếm số cũng đếm không xong."
"Anh! Không phải đâu không phải đâu, em đếm được, đếm được mà, tại em đau quá... Anh..." Khâu Tử Thần rên rỉ. Cô cũng thấy hơi sợ, đã sai trong lúc bị phạt còn không ngoan, Khâu Hoằng có cả vạn cách để khiến cô nhớ đời.
"Đánh mông em chịu không nổi đúng không? Vậy đổi chỗ khác." Khâu Hoằng vạch mông Khâu Tử Thần ra, túm lấy đuôi thanh gừng bắt đầu thụt ra thụt vào, rút cả thanh ra rồi lại đâm mạnh vào, liên tiếp sáu bảy lần. Khâu Tử Thần đã khóc đến mức thở không ra hơi, chỗ đó bị gừng làm cho cay xè như đang nướng trên lửa.
"Anh... đánh mông đi, em thề không nhúc nhích nữa! Em sẽ báo số thật tốt... Anh! Đánh mông em đi... hu hu hu..."
"Khi nào đánh ở đâu là do em quyết định à?" Cho đến khi thanh gừng có thể ra vào hậu môn không chút trở ngại, Khâu Tử Thần đã đau cong người, Khâu Hoằng mới ném thanh gừng vào thùng rác. Anh lục lọi trong đống công cụ hồi lâu, cuối cùng cầm một chiếc thìa gỗ đứng bên cạnh, ra lệnh: "Lên sofa, tư thế đóng tã."
Khâu Tử Thần nhìn chiếc thìa gỗ trong tay Khâu Hoằng, đó là thứ chuyên dùng để phạt huyệt nhỏ của cô. Biết rằng không nghe lời thì chỉ khiến bản thân đau hơn, cô ngoan ngoãn nằm lên sofa, gác hai chân lên cao, để lộ cặp mông loang lổ đỏ sưng, thút thít nói: "Em gái xin anh trai dạy dỗ..."
"Đánh mười lăm cái, tự nhắc lại quy tắc."
"Phải đánh vào... tiểu huyệt đang thả lỏng, co lại là không tính, co một lần phạt thêm hai cái, phải tự báo số, sau khi đánh xong phải cảm ơn anh trai đã dạy dỗ." Khâu Tử Thần thuộc lòng gia quy, thấm nhuần từ đòn roi của Khâu Hoằng.
"Hy vọng em làm được." Khâu Hoằng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương của em gái, nghĩ rằng bây giờ nếu không cho cô một bài học đau đớn và nhục nhã, sau này cô sẽ càng làm càn. Dạy dỗ em gái nghịch ngợm đúng là không dễ dàng gì.
Anh giơ thìa gỗ nhắm thẳng vào tiểu huyệt. Tiểu huyệt đã sưng nhẹ ngoan ngoãn thả lỏng đón nhận đòn roi. Khi thìa gỗ quất xuống, một luồng điện xẹt qua khiến cô run rẩy, Khâu Tử Thần nín thở nặn ra từng chữ: "Một..."
"Chát!" "Hai." "Chát! Chát!" "Ba... ưm... bốn."
Trong phòng chỉ còn lại hai anh em, không có người thừa, không có âm thanh dư thừa nào khác, chỉ có tiếng thìa gỗ quất vào tiểu huyệt và tiếng báo số đáng thương của cô bé đang chịu phạt.
Đánh đến cái thứ mười, tiểu huyệt của Khâu Tử Thần đã sưng thành một trái anh đào chín đỏ mọng. Cô run lên bần bật, lần báo số này không sai một chữ, tiểu huyệt cũng không hề co thắt lần nào.
Cảm thấy thìa gỗ của anh trai dừng lại nhưng số lượng chưa đủ, Khâu Tử Thần lo lắng ngẩng mặt lên, sợ hãi nhìn anh trai, lắp bắp hỏi: "Anh... có phải em báo sai rồi không... em không dám nữa đâu, anh... em báo lại..."
"Đau lắm sao?" Khâu Hoằng hỏi.
"Không..." Khâu Tử Thần theo phản xạ lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cảm nhận được sự thương xót của anh trai, nỗi tủi thân bùng nổ, cô mếu máo gật đầu, nặn ra một chữ: "Đau..."
Trẻ con vẫn cần phải hù dọa, hù xong lại phải dỗ dành. Khâu Hoằng bất lực ngồi xuống bên cạnh, dang tay ra: "Lại đây, ngồi lên đùi anh, năm cái cuối anh dùng tay đánh."
Con gái lớn rồi còn phải ngồi trong lòng anh trai để bị đánh mông, nếu là bình thường Khâu Tử Thần đã xấu hổ đến chín mặt, nhưng hôm nay vì quá đau và quá sợ, bao nhiêu nước mắt tuôn rơi, cô cứ thế nhào vào lòng Khâu Hoằng xin lỗi: "Anh ơi em sai rồi, em không nên gian lận, em muốn anh vui, muốn anh tự hào về em, em sai rồi... anh phạt em đi..."
Khâu Tử Thần ngồi vắt vẻo trên đùi Khâu Hoằng, nửa thân trên rúc vào lòng anh, đầu tựa vào vai anh thút thít.
"Đồ ngốc, thế mà cũng gian lận? Giỏi thật đấy." Khâu Hoằng giọng vẫn lạnh lùng đầy đe dọa, nhưng tay đã đặt xuống dưới thân em gái nhẹ nhàng xoa bóp chỗ huyệt nhỏ đang sưng vù. Khâu Tử Thần bị đau nhưng không nỡ né tránh, cứ thế ngọ nguậy trong lòng anh.
Xoa bóp một lúc thấy em gái đã thả lỏng, Khâu Hoằng chụm ba ngón tay "bốp" một cái tát vào tiểu huyệt. Khâu Tử Thần kêu lên một tiếng, ôm chặt lấy anh trai hơn.
"Biết sai chưa!" "Bốp!"
"Biết rồi ạ! Ưm á!"
"Lần sau còn tái phạm thì làm sao?" "Bốp!"
"Anh trai đánh mông em... á!"
Khâu Tử Thần đã nghiêm túc suy nghĩ về việc bỏ nhà ra đi, nhưng ngặt nỗi không tiền, không giấy tờ tùy thân, tất cả đều đang nằm trong tay ông anh trai. Ăn uống ngủ nghỉ đều là vấn đề lớn, chưa kể nếu bị bắt lại thì chắc chắn cái mông này cũng không còn nguyên vẹn, phương án này hoàn toàn bất khả thi. Nghĩ mãi không ra cách nào khác, cô đành cắn răng trở về nhà, đằng nào cũng chỉ là một trận đòn, chẳng lẽ lại sợ cái này?
Vòng vèo dưới lầu mấy vòng, tự chuẩn bị tâm lý thật kỹ mới lấy chìa khóa mở cửa. Cánh cửa vừa đẩy ra, quả nhiên Khâu Hoằng đang ngồi trên sofa đợi cô.
"Anh..." Khâu Tử Thần lên tiếng gọi, tâm lý xây dựng nãy giờ trong chớp mắt sụp đổ toàn bộ.
"Bị thầy chủ nhiệm đánh rồi?"
"Dạ..."
"Anh xem nào."
Khâu Tử Thần ngoan ngoãn đặt cặp sách xuống, quay lưng quỳ trước mặt anh trai, cởi quần rồi chổng cao mông lên, để lộ cặp mông trần ửng đỏ đã bớt sưng được phân nửa.
"Hậu môn không bị đánh à?"
"Cũng... cũng bị đánh ạ..." Khâu Tử Thần đỏ mặt, nghĩ thầm nếu đã bị thầy dạy dỗ một lần rồi thì biết đâu hôm nay còn tia hy vọng được miễn phạt, hai tay vạch mông ra để lộ tiểu huyệt đã từng chịu đòn.
"Thầy Lý vẫn còn nương tay quá." Khâu Hoằng cười lạnh một tiếng, Khâu Tử Thần biết ngay hôm nay mình tiêu đời rồi.
"Anh, em biết sai rồi, thầy Lý đã dạy dỗ em rồi, em..."
"Tự vào bếp gọt gừng đi." Khâu Tử Thần chưa nói hết câu đã nghe thấy mệnh lệnh của Khâu Hoằng. Lần cuối cùng bị "gừng phạt" là vài năm trước vì lén trốn đi uống rượu bị bắt quả tang, tư vị của gừng phạt cô quả thực đã lâu không nếm thử, và cũng chẳng muốn nếm lại lần hai. Mệnh lệnh của anh không dám cãi, cô ủ rũ định kéo quần lên, lại nghe Khâu Hoằng nói: "Cởi hết quần ra đi, tối nay cũng không mặc nổi nữa đâu."
"Dạ..." Khâu Tử Thần cởi quần dài ra, xếp gọn gàng, quần lót cũng gấp ngăn nắp trên sofa, để nguyên cái mông vừa bị đánh sưng đỏ đi về phía bếp. Cô lục tìm hộp đựng gừng, Khâu Hoằng từng dạy cô cách chọn gừng, phải chọn loại gừng già nhiều nước, thanh gừng phải đủ dày đủ dài. Khâu Hoằng sẽ kiểm tra trước, nếu thanh gừng không đạt tiêu chuẩn thì phải nhét hai thanh, thậm chí là ba thanh, Khâu Tử Thần không dám giở trò ở khâu này.
Cắt gừng xong bước ra, ngửi thấy mùi gừng cay nồng, chân cô đã nhũn ra. Chỉ trách bản thân quá ham điểm cao, lại chọn cách gian lận ngốc nghếch này, đúng là tự làm tự chịu, ngu ngốc hết chỗ nói. Nhưng có nghĩ gì đi nữa thì cũng đã muộn, cô lề mề quay lại phòng khách, thấy ở giữa nhà đã bày sẵn một chiếc ghế dài, bên cạnh Khâu Hoằng là đủ loại công cụ, xem ra tối nay anh không định nương tay với cô rồi.
"Anh..." Khâu Tử Thần run rẩy dâng thanh gừng lên. Lúc này mà cầu xin thì chỉ có nước đổ thêm dầu vào lửa, ngoan ngoãn một chút may ra còn được Khâu Hoằng thương tình. Cô gọi một tiếng, chủ động nằm sấp trên ghế dài, nửa thân trên dán chặt vào ghế, hai chân dang ra hai bên, tư thế này rất tiện cho Khâu Hoằng dạy dỗ bất cứ bộ phận nào.
"Lần trước phạt gừng, em đã thề là không bao giờ chạm đến giới hạn của anh nữa, không ngờ lại quên nhanh thế, tiểu huyệt vẫn chưa đủ đau đúng không?" Khâu Hoằng vừa nói vừa dùng đầu thanh gừng dí vào tiểu huyệt đang đỏ sưng của Khâu Tử Thần. Thấy cô co rúm lại, những nếp gấp che kín cái lỗ nhỏ, anh dời thanh gừng đi, chụm các ngón tay lại, không chút khách khí tát mạnh một cái vào hậu môn cô, nghiêm giọng: "Thả lỏng hậu môn ra!"
"Ưm... Dạ." Khâu Tử Thần ôm chặt chân ghế, gồng mình cố gắng thả lỏng. Cô cảm giác thanh gừng kia bá đạo bị nhét mạnh vào trong. Tiểu huyệt vốn đã chịu đòn từ roi mây nên đang sưng tấy, nay lại bị nhét gừng càng đau không tả nổi. Khâu Tử Thần cố thả lỏng cơ thể, mặc cho anh trai đẩy thanh gừng vào đến tận cùng, chỉ để lại một đoạn đuôi ở bên ngoài.
"Đánh ba mươi cái, tự báo số." Chưa kịp hoàn hồn, một tấm ván gỗ đã đặt lên mông. Đây là đồ Khâu Hoằng đặt riêng để chuyên dùng cho cô.
"Dạ, anh trai." Đòn roi "nấu lại" (ý là đánh lần hai) không phải chưa từng trải qua, nhưng dù Khâu Tử Thần vẫn căng thẳng đến mức không chịu nổi, sự kích thích của thanh gừng kẹt trong hậu môn càng rõ rệt, giọng nói khi trả lời cũng run rẩy.
"Chát! Chát chát! Chát chát!" Tấm ván của Khâu Hoằng rơi xuống vừa nhanh vừa mạnh. Những đòn đánh vào vết thương cũ quả thực đau đớn hơn nhiều. Tấm ván quất vào cặp mông đỏ rực, mỗi một cái lại tạo ra một lằn đỏ sâu hơn, cặp mông trần trụi càng trở nên loang lổ. Khâu Tử Thần lúc đầu còn có thể đếm số theo nhịp, về sau chỉ còn biết vừa khóc vừa cầu xin, báo số loạn xạ.
"Anh ơi! Nhẹ một chút, á... hai mươi mốt..."
"Anh, nhẹ một chút... á! Em chịu không nổi... á! Hai mươi bốn... không phải, hai mươi... á!"
"Hai mươi sáu... hai mươi tám... á! Á! Anh nhẹ chút, mông em đau quá!"
Những cái cuối cùng Khâu Hoằng đánh rõ ràng là giận hơn, anh nhìn cô em gái đang ôm mông khóc lóc thảm thiết, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Anh thực sự đã chiều hư em rồi, quy tắc đánh mông cũng làm hỏng, đếm số cũng đếm không xong."
"Anh! Không phải đâu không phải đâu, em đếm được, đếm được mà, tại em đau quá... Anh..." Khâu Tử Thần rên rỉ. Cô cũng thấy hơi sợ, đã sai trong lúc bị phạt còn không ngoan, Khâu Hoằng có cả vạn cách để khiến cô nhớ đời.
"Đánh mông em chịu không nổi đúng không? Vậy đổi chỗ khác." Khâu Hoằng vạch mông Khâu Tử Thần ra, túm lấy đuôi thanh gừng bắt đầu thụt ra thụt vào, rút cả thanh ra rồi lại đâm mạnh vào, liên tiếp sáu bảy lần. Khâu Tử Thần đã khóc đến mức thở không ra hơi, chỗ đó bị gừng làm cho cay xè như đang nướng trên lửa.
"Anh... đánh mông đi, em thề không nhúc nhích nữa! Em sẽ báo số thật tốt... Anh! Đánh mông em đi... hu hu hu..."
"Khi nào đánh ở đâu là do em quyết định à?" Cho đến khi thanh gừng có thể ra vào hậu môn không chút trở ngại, Khâu Tử Thần đã đau cong người, Khâu Hoằng mới ném thanh gừng vào thùng rác. Anh lục lọi trong đống công cụ hồi lâu, cuối cùng cầm một chiếc thìa gỗ đứng bên cạnh, ra lệnh: "Lên sofa, tư thế đóng tã."
Khâu Tử Thần nhìn chiếc thìa gỗ trong tay Khâu Hoằng, đó là thứ chuyên dùng để phạt huyệt nhỏ của cô. Biết rằng không nghe lời thì chỉ khiến bản thân đau hơn, cô ngoan ngoãn nằm lên sofa, gác hai chân lên cao, để lộ cặp mông loang lổ đỏ sưng, thút thít nói: "Em gái xin anh trai dạy dỗ..."
"Đánh mười lăm cái, tự nhắc lại quy tắc."
"Phải đánh vào... tiểu huyệt đang thả lỏng, co lại là không tính, co một lần phạt thêm hai cái, phải tự báo số, sau khi đánh xong phải cảm ơn anh trai đã dạy dỗ." Khâu Tử Thần thuộc lòng gia quy, thấm nhuần từ đòn roi của Khâu Hoằng.
"Hy vọng em làm được." Khâu Hoằng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương của em gái, nghĩ rằng bây giờ nếu không cho cô một bài học đau đớn và nhục nhã, sau này cô sẽ càng làm càn. Dạy dỗ em gái nghịch ngợm đúng là không dễ dàng gì.
Anh giơ thìa gỗ nhắm thẳng vào tiểu huyệt. Tiểu huyệt đã sưng nhẹ ngoan ngoãn thả lỏng đón nhận đòn roi. Khi thìa gỗ quất xuống, một luồng điện xẹt qua khiến cô run rẩy, Khâu Tử Thần nín thở nặn ra từng chữ: "Một..."
"Chát!" "Hai." "Chát! Chát!" "Ba... ưm... bốn."
Trong phòng chỉ còn lại hai anh em, không có người thừa, không có âm thanh dư thừa nào khác, chỉ có tiếng thìa gỗ quất vào tiểu huyệt và tiếng báo số đáng thương của cô bé đang chịu phạt.
Đánh đến cái thứ mười, tiểu huyệt của Khâu Tử Thần đã sưng thành một trái anh đào chín đỏ mọng. Cô run lên bần bật, lần báo số này không sai một chữ, tiểu huyệt cũng không hề co thắt lần nào.
Cảm thấy thìa gỗ của anh trai dừng lại nhưng số lượng chưa đủ, Khâu Tử Thần lo lắng ngẩng mặt lên, sợ hãi nhìn anh trai, lắp bắp hỏi: "Anh... có phải em báo sai rồi không... em không dám nữa đâu, anh... em báo lại..."
"Đau lắm sao?" Khâu Hoằng hỏi.
"Không..." Khâu Tử Thần theo phản xạ lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cảm nhận được sự thương xót của anh trai, nỗi tủi thân bùng nổ, cô mếu máo gật đầu, nặn ra một chữ: "Đau..."
Trẻ con vẫn cần phải hù dọa, hù xong lại phải dỗ dành. Khâu Hoằng bất lực ngồi xuống bên cạnh, dang tay ra: "Lại đây, ngồi lên đùi anh, năm cái cuối anh dùng tay đánh."
Con gái lớn rồi còn phải ngồi trong lòng anh trai để bị đánh mông, nếu là bình thường Khâu Tử Thần đã xấu hổ đến chín mặt, nhưng hôm nay vì quá đau và quá sợ, bao nhiêu nước mắt tuôn rơi, cô cứ thế nhào vào lòng Khâu Hoằng xin lỗi: "Anh ơi em sai rồi, em không nên gian lận, em muốn anh vui, muốn anh tự hào về em, em sai rồi... anh phạt em đi..."
Khâu Tử Thần ngồi vắt vẻo trên đùi Khâu Hoằng, nửa thân trên rúc vào lòng anh, đầu tựa vào vai anh thút thít.
"Đồ ngốc, thế mà cũng gian lận? Giỏi thật đấy." Khâu Hoằng giọng vẫn lạnh lùng đầy đe dọa, nhưng tay đã đặt xuống dưới thân em gái nhẹ nhàng xoa bóp chỗ huyệt nhỏ đang sưng vù. Khâu Tử Thần bị đau nhưng không nỡ né tránh, cứ thế ngọ nguậy trong lòng anh.
Xoa bóp một lúc thấy em gái đã thả lỏng, Khâu Hoằng chụm ba ngón tay "bốp" một cái tát vào tiểu huyệt. Khâu Tử Thần kêu lên một tiếng, ôm chặt lấy anh trai hơn.
"Biết sai chưa!" "Bốp!"
"Biết rồi ạ! Ưm á!"
"Lần sau còn tái phạm thì làm sao?" "Bốp!"
"Anh trai đánh mông em... á!"
Comments
Post a Comment