“Học sinh hư” (1)

Cánh cửa văn phòng bị gõ nhẹ, Lý Bình vẫn đang chuẩn bị giáo án cho tiết học tiếp theo, nghe thấy tiếng gõ cửa liền hô một tiếng "vào đi".

Từ ngoài cửa, một cái đầu nhỏ bé khép nép lách vào, rụt rè gọi một tiếng "Thầy Lý", sau khi chạm mắt với Lý Bình mới rón rén bước vào, đứng ngay ngắn trước bàn làm việc của thầy.

Khâu Tử Thần chụm hai chân đứng cạnh Lý Bình, lén lút quan sát một vòng quanh văn phòng giáo viên. May mắn là các giáo viên khác đều có tiết nên đã ra ngoài hết, trong văn phòng chỉ còn lại hai người họ.

Lý Bình vẫn tiếp tục xem giáo án, thỉnh thoảng lại cầm bút ghi chép vài nét, hoàn toàn ngó lơ Khâu Tử Thần. Đứa nhỏ trong lòng bắt đầu thấy bất an, thầy không nói lời nào cô càng không dám lên tiếng. Vài lần mở miệng định chủ động nhận lỗi, nhưng lại sợ "đổ thêm dầu vào lửa" nên cuối cùng chẳng dám nói một câu.

Khoảng mười phút trôi qua, hai chân cô đã đứng đến mức ê ẩm, đang định lén thay đổi tư thế một chút thì Lý Bình lên tiếng: "Có gì muốn nói không?"

"Em sai rồi thưa thầy Lý, em không nên sử dụng phao thi ạ." Giọng Khâu Tử Thần nhỏ như tiếng muỗi kêu. Rõ ràng đã soạn sẵn một bụng lý lẽ, nhưng đến lúc thực sự phải nói ra thì chỉ có thể nặn ra được mỗi câu này.

"Hết rồi à?" Lý Bình gập máy tính lại, ném chiếc bút ký trong tay lên bàn, dựa người vào ghế rồi buông ra hai chữ.

"Dạ... em..." Khâu Tử Thần không đoán được thầy đang muốn cô viết bản kiểm điểm hối lỗi thề không tái phạm sau khi bị bắt quả tang, hay là muốn cô thừa nhận luôn những lỗi sai khác trong thời gian gần đây. Dạo gần đây còn chuyện gì nữa nhỉ? Chuyện chơi điện thoại trong giờ tiếng Anh bị bắt? Nhưng lúc đó thầy Lý đâu có ở trên lớp? Cô giáo tiếng Anh đã mách lẻo với thầy rồi sao? Chuyện cũ rích từ đời nào rồi còn gì? Còn chuyện gì nữa không? Khâu Tử Thần vắt óc suy nghĩ cũng không biết cái gì nên nói cái gì không, cô mím chặt môi, mặt đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống.

"Vậy thì nói về chuyện phao thi trước." Lý Bình xắn tay áo sơ mi lên, lục lọi một hồi trong đống giáo trình và bài kiểm tra trên bàn làm việc, cuối cùng rút ra một chiếc thước dạy học cầm trên tay rồi đứng dậy.

"Cởi quần ra, hai tay bám vào bàn làm việc, chổng mông lên."

"Dạ?" Đồng tử của Khâu Tử Thần giãn ra, phản xạ tự nhiên muốn lùi lại phía sau.

"Học sinh phạm lỗi phải bị đánh mông, em nghĩ là làm gì?" Lý Bình trả lời rất nhanh và dứt khoát. Thầy cũng không đuổi theo, chỉ đứng yên đợi cô tự quay lại.

"Nhà trường không cho phép." Cô bé đỏ bừng mặt, viễn tưởng bị lột quần đánh mông ngay tại văn phòng nơi giáo viên và học sinh ra vào bất cứ lúc nào chẳng thú vị tí nào.

"Thứ nhất, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của em, anh trai em đã cho phép thầy đánh em. Thứ hai, với tư cách là anh họ của em, đánh em là lẽ đương nhiên." Lý Bình nhìn Khâu Tử Thần đang đứng đó sắp khóc, tiếp tục nói: "Em có thể tiếp tục dây dưa, nhưng lát nữa đến giờ tan học, có những ai vào văn phòng này thì không phải do thầy quyết định đâu."

Khâu Tử Thần cắn môi, cân nhắc thiệt hơn rồi vẫn phải lủi thủi bước đến cạnh Lý Bình. Nhìn chiếc thước dạy học đáng sợ kia, cô méo mặt, ngập ngừng kéo quần ngoài xuống, cầu xin nhìn Lý Bình: "Có thể... không cởi quần lót được không ạ?"

"Nếu để thầy giúp em cởi, thầy sẽ phạt thêm mười cái." Lý Bình trị những đứa nhỏ hay mặc cả như cô một cách vô cùng thuần thục và điềm tĩnh.

Thứ hạng của Khâu Tử Thần luôn nằm trong top 5, cô thông minh, đặc biệt giỏi các môn tự nhiên. Chính vì ỷ lại vào trí thông minh của mình mà cô không ít lần giở trò lười biếng, ranh mãnh. Trước mặt giáo viên chủ nhiệm kiêm anh họ, cô chẳng ít lần phải chịu phạt. Lý Bình và anh trai cô kỵ nhất là thói gian lận và nói dối. Lần này cô bị giáo viên coi thi bắt tại trận, nếu Lý Bình không nhân cơ hội này dạy dỗ cô một trận ra trò thì mới là lạ.

Biết không thể trốn tránh, Khâu Tử Thần nhắm mắt đưa chân, kéo tuột quần lót xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông tròn trịa trắng nõn nằm sấp trên bàn làm việc.

Lý Bình không khách khí kéo cả quần ngoài và quần lót của Khâu Tử Thần xuống, dùng thước dạy học ấn vào đỉnh mông, ra lệnh: "Ưỡn lưng xuống, chổng mông cao lên."

Khâu Tử Thần nhịn sự xấu hổ, làm theo tư thế thầy yêu cầu. Vừa chổng mông lên, Lý Bình đã vung thước quất xuống một cái, trên cặp mông trắng ngần của cô lập tức xuất hiện một lằn roi đỏ ửng.

"Á! Thầy ơi, đau quá!" Khâu Tử Thần ôm mông nảy người lên.

"Quay lại nằm cho ngay ngắn, đừng để thầy phạt thêm." Lý Bình lạnh lùng nói, sắc mặt không chút khoan nhượng.

Khâu Tử Thần mặt nhăn nhó như bị ăn chanh, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay lại nằm ngoan ngoãn, chờ đợi đòn tiếp theo của thầy.

"Chát! Chát! Chát!" Lý Bình quất liên tiếp ba cái, ba lằn roi đỏ in hằn trên mông Khâu Tử Thần. Cô đau đớn khôn cùng, lại bị Lý Bình đè ngang thắt lưng không thể nhúc nhích. Cảm nhận được chiếc thước xé gió đập vào mông từng cái giòn tan, cô định đưa tay ra sau sờ thử, liền bị Lý Bình quất một thước vào tay: "Ai cho phép em sờ?"

"Thầy Lý, anh họ đau quá..." Thiếu nữ bị đánh bằng thước đến mức sắp khóc, cặp mông đỏ ửng, đuôi mắt phiếm hồng, đáng thương nhìn Lý Bình.

Lý Bình thầm cười, mới thế này đã không chịu nổi sao, phía sau còn có hình phạt đau hơn nhiều.

"Năm cái cuối, chổng mông cho cao."

Khâu Tử Thần ngoan ngoãn chỉnh lại tư thế. Còn không nghe lời, chắc cô sẽ không bò nổi xuống giường cả tuần mất.

"Á!... Á!..." Năm cái cuối Lý Bình không hề nương tay, đánh cho Khâu Tử Thần kêu khóc thảm thiết. Cặp mông cô giờ đã kín đặc lằn roi, từ đỉnh mông đến tận đùi đỏ rực. Cuối cùng chịu đựng xong năm cái, cô kiệt sức dựa người vào bàn làm việc.

Lý Bình rót nước cho cô, đưa tay xoa nhẹ cặp mông trần bị đánh đến đỏ bừng. Đứa nhỏ đang ngậm nước trong miệng suýt chút nữa phun ra: "Đừng đụng vào, đau ạ."

"Thích nghi dần đi, lát nữa còn đau hơn đấy." Lý Bình không bận tâm đến chiếc áo sơ mi bị nước bắn vào, vừa cho cô uống nước vừa buông một câu đầy ẩn ý.

"Cái gì? Còn phải đánh ạ?"

"Nghỉ năm phút, ra góc tường đứng đó, không được phép kéo quần lên, nghiêm túc kiểm điểm lỗi lầm của mình đi." Lý Bình không trả lời cô, đặt thước dạy học xuống rồi ngồi trở lại ghế.

Khâu Tử Thần kéo quần lết đến góc tường, quay mặt vào góc, phía sau đau rát lại còn ngứa ran. Cô đứng kiểu nào cũng không thấy thoải mái, lén lút đưa tay định sờ vào chỗ bị thương, tay vừa đưa ra đã nghe thấy giọng Lý Bình: "Đứng nghiêm, thu tay lại."

Làm giáo viên chủ nhiệm mấy năm nay, hình như sau lưng cũng mọc mắt vậy, Khâu Tử Thần thầm mắng trong bụng, ngoan ngoãn thu tay đứng nghiêm.

"Hết giờ rồi, qua đây, tiếp tục nằm xuống."

Khâu Tử Thần lại đứng trước mặt Lý Bình, lần này cô nằm xuống thành thục hơn nhiều. Ở nhà cô thường xuyên bị anh trai dạy dỗ, bị đánh nhiều thành quen, mặt dày lên lúc nào không hay.

"Tự nói xem, sai ở đâu rồi?"

Lý Bình vẫn là câu hỏi đó. Khâu Tử Thần nãy giờ chỉ lo mắng thầy trong đầu chứ đâu có suy nghĩ về lỗi lầm, cô lúng búng nói: "Em không nên... gian lận."

"Khâu Tử Thần, em thực sự không có chút hối hận nào sao?" Lý Bình rút ra một vật trông như cái vỉ đập muỗi, trên đầu là một miếng da hình vuông. Thứ này đánh vào mông chắc chẳng có uy lực gì, Khâu Tử Thần tò mò nhìn món đồ trong tay Lý Bình.

"Anh trai em đưa cho thầy đấy, biết đây là để đánh vào đâu không?"

"Dạ?" Khâu Tử Thần đang chổng mông, gió ngoài cửa sổ thổi vào khe mông mang theo hơi lạnh, cô đột nhiên nổi da gà, phản ứng lại sau đó suýt chút nữa suy sụp. Cô thăm dò, lắp bắp hỏi: "Đánh... vào hậu môn ạ?"

"Thông minh lắm, dùng để dạy dỗ cái hậu môn nhỏ của em đấy." Lý Bình kéo ghế làm việc của mình ra, không cho phản kháng, kéo Khâu Tử Thần ngồi lên đùi mình, rồi tách hai chân thon dài của cô ra, kẹp chân mình vào giữa, tiếp đó một tay ấn chặt thắt lưng đứa nhỏ, khiến thân trên của cô hoàn toàn cúi thấp, cặp mông chổng cao, hai mảnh mông tách ra, phơi bày tất cả mà không thể nhúc nhích.

"Thầy Lý... anh họ... anh." Khâu Tử Thần sốt ruột đến mức phun ra tất cả những danh xưng có thể nghĩ tới. Tư thế này quá mất an toàn, toàn bộ cặp mông nằm trong tay người khác tùy ý nhào nặn. Cô cố quay đầu lại nhìn thử, Lý Bình đã vạch hai mảnh mông cô ra, ngón tay chạm vào tiểu huyệt.

"Không được!" Khâu Tử Thần lao người về phía trước suýt ngã nhào. Cảm giác đầu ngón tay lảng vảng quanh khe cúc và tâm hoa, thỉnh thoảng chọc vào rồi rút ra, Khâu Tử Thần không nhịn được mà mềm nhũn cả chân, vừa xấu hổ vừa khó chịu, vùi đầu không dám nhúc nhích.

Cảm nhận được vùng hậu môn mát lạnh đã bị ngón tay xoa nắn đến ấm nóng, Lý Bình dừng tay, cầm chiếc vỉ da đặt lên đó: "Em xem xem, phạm lỗi mà không chịu nhận, lớn thế này rồi còn phải nằm trên đùi thầy để bị đánh vào hậu môn?"

"Chuyện gì cơ ạ?" Khâu Tử Thần bị làm cho xấu hổ mặt đỏ bừng, cảm thấy thứ đồ lạnh lẽo đặt trên hậu môn có chút sợ hãi, nghe thấy Lý Bình nói lại càng căng thẳng. Chuyện nào bị lộ rồi sao?

"Chát!" Một tiếng giòn tan nổ tung trên hậu môn, miếng da đánh trúng mục tiêu vào cái lỗ nhỏ phấn nộn kia.

"Á!" Khâu Tử Thần hít mạnh một hơi, nước mắt trào ra. Thực sự quá đau, chỗ đó cô chưa từng bị đánh bao giờ, vừa xấu hổ vừa đau đớn khiến cô không kìm được mà rơi lệ.

"Em còn hỏi chuyện gì à? Chuyện chơi điện thoại trong giờ tiếng Anh đấy!" Lý Bình nói xong, một cú quất mạnh nữa lại giáng xuống. Khâu Tử Thần đau đến mức cảm giác như hậu môn sắp hỏng mất, vừa khóc vừa kêu thảm thiết cố gắng né tránh. Lý Bình trông gầy nhưng thực chất rất vạm vỡ, đối phó với một nữ sinh cấp ba vẫn dư sức. Một tay giữ chặt đứa nhỏ trên đùi, tay kia vung vỉ da tiếp tục quất tới tấp. Không bao lâu sau, hậu môn và vùng da xung quanh đã sưng vù lên.

Khâu Tử Thần đau đến mức mù mịt, lấy đâu ra hơi sức mà đối đáp. Chuyện chơi điện thoại đúng là không giấu được. Chiếc vỉ da kia như có mắt, như sắt nung đốt nóng hậu môn cô. Mấy cái cuối cùng mỗi cái đánh xuống cô lại run bần bật, hậu môn đỏ tươi lồi ra ngoài, trông như một quả nho chín mọng.

Đang tập trung đối phó với cơn đau, đột nhiên có tiếng bước chân vang lên bên cạnh. Cô chợt nhớ ra hình như đã đến giờ tan học, các giáo viên và học sinh đến hỏi bài sắp đến nơi rồi. Một cảm giác xấu hổ tột độ bùng phát.

"Thầy Lý lại đang dạy dỗ học sinh đấy à?" Người đến là thầy Phù ở lớp bên cạnh, vừa tan tiết quay về văn phòng nghe thấy tiếng "vút vút" đã đoán là có học sinh bị đánh. Bước vào xem thử, quả nhiên là cô học sinh giỏi lớp ba đang bị a đánh mông. Chỉ có điều tư thế này... đứa nhỏ nằm trên đùi Lý Bình, khóc lóc thảm thương, hai mảnh mông bị vạch rộng lộ ra cái hậu môn sưng đỏ. Nhìn lại công cụ trong tay Lý Bình, thầy Phù mỉm cười, xem ra không chỉ đánh mông, mà hậu môn cũng được "chăm sóc" kỹ càng lắm đây.

"Đừng nhắc nữa, thi cử gian lận, giờ học chơi điện thoại, không chịu ôn bài, toàn giở trò ranh mãnh, chút trí khôn đều dùng vào việc này cả." Lý Bình vừa nói vừa đánh. Khâu Tử Thần thấy có người ngoài, vốn định đau thế nào cũng không kêu lên, nhưng chiếc vỉ da này đánh vào hậu môn thực sự quá đau, không chịu được mấy cái đã bắt đầu rên rỉ.

Lý Bình đặt vỉ da xuống, đổi sang dùng tay, ngón tay đập vào cái hoa nhỏ đã sưng tấy, chụm ba ngón tay đánh vào khe mông: "Tự nói đi, có sai không!"

"Sai rồi ạ thầy ơi, em sai rồi, em không dám gian lận nữa, không dám chơi điện thoại nữa, không dám lười ôn bài nữa, thầy ơi em thật sự sai rồi, đừng đánh nữa, đau quá hu hu hu." Đứa nhỏ tuôn hết mọi lỗi lầm, không quan tâm trong văn phòng còn có ai nữa, lúc này chỉ mong hậu môn đừng chịu thêm tra tấn là thật.

"Á! Á! Á!" Lý Bình vung tay tát cho Khâu Tử Thần ba cái thật đau rồi mới thả cô ra, chỉ vào góc tường bảo: "Ra đó đứng đến lúc vào lớp, lát nữa là tiết của thầy, đi theo thầy về lớp."

"Dạ, thưa thầy." Lý Bình chưa nói thì Khâu Tử Thần không dám kéo quần lên, cô lết cái mông đỏ rực cùng hậu môn sưng vù về góc tường đứng, nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của các bạn học đi ngang qua văn phòng.

"Đây là ai vậy? Sao mông lại bị đánh thành thế kia?"

"Hình như là Khâu Tử Thần lớp ba, cái học sinh giỏi môn toán đứng đầu khối ấy, sao cậu ấy lại bị đánh?"

"Không chỉ mông đâu, cậu nhìn cái hậu môn sưng vù kìa, trận đòn này không nhẹ chút nào đâu."

"Tớ biết, nghe nói tuần trước cậu ấy gian lận bị bắt, chắc vậy nên mới bị đánh cho một trận."

Khâu Tử Thần nghe những lời sau lưng mà thấy xấu hổ. Tất cả là do cô tự làm tự chịu, lúc đó sao lại nghĩ quẩn đi gian lận làm gì chứ.

Khó khăn lắm mới đợi được tiếng chuông vào lớp, các bạn học trong văn phòng cũng giải tán. Lý Bình đứng dậy đi tới cạnh Khâu Tử Thần: "Tự kéo quần cho gọn, đi theo thầy về lớp."

Khâu Tử Thần miễn cưỡng kéo quần lên, nhét cặp mông sưng to vào trong quần lót lại là một màn tra tấn nữa. Cô cố gắng buộc chặt thắt lưng, bộ đồng phục rộng thùng thình che đi cặp mông vừa bị "ăn đòn" không để lại dấu vết, chỉ là đi lại khó khăn. Khâu Tử Thần nghĩ đến chuyện phải ngồi vào cái ghế gỗ cứng trong lớp là thấy mông đau nhói. Lý Bình ném cho cô một chiếc đệm: "Có cần không?"

"Dạ không..." Một mình lết cái chân khập khiễng về lớp mà còn ôm theo cái đệm thì lộ liễu quá.

"Vẫn là nên dùng đi, hậu môn cũng sưng rồi, không có nó em không trụ nổi đến lúc tan học đâu."

Khâu Tử Thần đỏ mặt đón lấy, đi theo sau Lý Bình về lớp.

"Anh họ... đánh xong rồi, có thể... đừng nói với anh em được không ạ."

"Muộn rồi, thầy đã nói với anh trai em. Tối nay về nhà, cho em ra trò."

Khâu Tử Thần chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mông đã bị đánh ra nông nỗi này, không ngờ về nhà còn phạt tiếp.

Comments

Popular Posts