Họp phụ huynh (1)

Hạ Văn đẩy cửa vào nhà, cả người đều vô cùng thận trọng. Đèn không bật, trong phòng khách chỉ có tiếng cười đùa từ chiếc tivi đang chiếu chương trình giải trí. Cô bé ló đầu nhìn vào trong, vừa đúng lúc bắt gặp Vương Di Nhiên từ bếp đi ra, trên tay cầm một ly nước ép trái cây tươi.

"Về rồi à?" Vương Di Nhiên mỉm cười chào, "Đói không? Trong tủ lạnh có bánh ngọt đấy."

Hạ Văn chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống, cô bé nhìn về hướng cầu thang, xác nhận cửa thư phòng ở tầng hai đang đóng chặt, rồi mới vội vàng tiến lại gần Vương Di Nhiên, hạ thấp giọng: "Anh trai đâu chị?"

"Còn ở trong thư phòng ấy, nói là có cuộc họp video." Vương Di Nhiên bị dáng vẻ lén lút của cô bé làm cho bật cười, "Sao thế? Lại gây ra chuyện gì rồi à?"

Hạ Văn cắn môi dưới, từ trong cặp sách rút ra một tờ thông báo nhăn nhúm đưa cho cô. Vương Di Nhiên cầm lấy xem, đó là thông báo họp phụ huynh, sáng mai lúc chín giờ.

"Học phụ huynh thì cứ họp thôi, làm gì mà phải..."

"Chị dâu." Hạ Văn ngắt lời cô, giọng càng thấp hơn, "Lần thi thử này, em thi không tốt lắm."

Vương Di Nhiên đặt ly nước trái cây xuống bàn trà, nhìn Hạ Văn nghiêm túc: "Không tốt lắm là bao nhiêu?"

"Thì..." Hạ Văn túm lấy gấu áo đồng phục, "Dù sao thì cũng là thi không tốt. Chị dâu, mai chị đi họp phụ huynh thay em được không? Đừng để anh trai biết."

"Rốt cuộc là bao nhiêu điểm?" Vương Di Nhiên truy hỏi.

Hạ Văn ấp úng hồi lâu, cuối cùng giơ một bàn tay ra, xòe năm ngón.

"58 à?" Hạ Văn lắc đầu.

"48 à?" Đầu Hạ Văn lắc càng dữ dội hơn.

Lòng Vương Di Nhiên chùng xuống: "Không lẽ là không đạt yêu cầu à?"

"Chị dâu..." Giọng Hạ Văn mang theo tiếng nức nở, "Dù sao thì chị cũng giúp em đi họp một lần đi mà, giáo viên sẽ không đọc thành tích trước mặt tất cả phụ huynh đâu, anh trai sẽ không biết đâu."

Vương Di Nhiên nhìn gương mặt khẩn cầu của Hạ Văn, lòng liền mềm nhũn. Cô mới hai mấy tuổi, hơn Hạ Văn chẳng bao nhiêu. Bình thường hay cùng nhau đi mua sắm, xem phim, cùng chê bai phong cách "cán bộ già" của Hạ Dịch Châu, tình cảm thực sự rất tốt.

"Được rồi." Vương Di Nhiên thở dài, "Mai chị sẽ đi. Nhưng Hạ Văn này, chỉ một lần này thôi đấy. Lần tới phải thi cho tốt vào."

Hạ Văn lập tức tươi cười rạng rỡ, nhào tới ôm eo Vương Di Nhiên: "Chị dâu là tốt nhất!"

Vương Di Nhiên xoa đầu cô bé, nhưng trong lòng lại dấy lên sự bất an.

Sáng hôm sau, Hạ Dịch Châu quả nhiên như ý Hạ Văn, sáng sớm đã ra ngoài. Nói là có lãnh đạo từ tỉnh về, phải đến chính quyền thành phố họp.

Hạ Văn thở phào nhẹ nhõm, cùng Vương Di Nhiên chuẩn bị tươm tất rồi ra ngoài. Vương Di Nhiên hôm nay mặc một bộ sườn xám bằng lụa màu xám tro ôm sát cơ thể. Thiết kế sườn xám vốn tôn lên những đường cong quyến rũ, chiếc xẻ tà cao dọc theo đùi khiến mỗi bước đi của cô đều toát lên vẻ vừa cổ điển lại vừa vô cùng gợi cảm.

Đến trường, trong lớp đã có không ít phụ huynh và học sinh. Khi Vương Di Nhiên và Hạ Văn bước vào lớp, cả lớp rõ ràng yên tĩnh trong giây lát. Bộ sườn xám ôm sát của Vương Di Nhiên trở nên vô cùng nổi bật giữa đám đông phụ huynh. Vóc dáng cô quyến rũ, đôi mắt lúng liếng đưa tình. Ánh mắt các ông bố không kìm được liếc; các bà mẹ thì thoáng cau mày.

Ngồi được một lúc, thầy chủ nhiệm Lý bước vào lớp, quét mắt một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Văn. Thầy Lý hơi thở dài, lại nhìn sang dáng vẻ chẳng biết chuyện của Vương Di Nhiên.

"Hạ Văn." Giọng thầy Lý có phần lạnh nhạt, "Em tự đứng lên, nói cho mọi người biết tình hình thi cử lần này của em đi."

Thấy còn bị điểm mặt gọi tên, Vương Di Nhiên mơ hồ cảm thấy chuyện thi cử không hề đơn giản, lại quay sang nhìn cái đầu cúi xuống không dám ngẩng lên của Hạ Văn, đáy lòng rơi lộp bộp.

"Không dám nói à?" Giọng thầy Lý cao hơn nửa tông, "Vậy để thầy nói thay em. Trong kỳ thi thử lần này, Hạ Văn đã bị giám thị bắt quả tang có hành vi gian lận. Theo quy định của nhà trường, thành tích kỳ thi lần này bị hủy bỏ, tính là không điểm."

Trong lớp vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Vương Di Nhiên theo bản năng nghĩ đến Hạ Dịch Châu – nếu anh biết chuyện này, hậu quả sẽ ra sao? Với tính cách của anh, bàn tay của Hạ Văn chắc chắn sẽ phải ăn vài cái thước. Còn cô thì sao? Với tư cách là người được Hạ Dịch Châu giao phó trách nhiệm "quản giáo Hạ Văn", cô cũng không thoát khỏi liên đới.

Cơ mông của Vương Di Nhiên vô thức căng lên. Cô hiểu rõ, nếu vì Hạ Văn gây ra chuyện lớn thế này, tính chất sẽ hoàn toàn khác.

"Hạ Văn." Giọng thầy Lý lại vang lên, "Theo quy định, học sinh gian lận cần phải kiểm điểm trước mặt toàn thể lớp và phụ huynh. "

Trên bục giảng, Hạ Văn ngại ngùng đọc bản kiểm điểm, giọng run rẩy. Vương Di Nhiên cũng góp đôi lời, giọng bình tĩnh: "Kính thưa thầy giáo, các bậc phụ huynh, tôi là chị dâu của Hạ Văn. Đối với hành vi gian lận lần này của Hạ Văn, tôi cảm thấy vô cùng có lỗi. Đây là sự thiếu sót trong giáo dục gia đình..."

Đợi tiết mục xin lội hạ màn, thầy Lý thở dài, "Mời hai người xuống đi."

"Tôi thấy là không được."

Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên từ cửa sau của lớp học.

Hạ Dịch Châu mặc một chiếc áo khoác doanh nhân màu xám đậm, bước vào lớp. Tiếng giày da của anh nện xuống sàn nhà, phát ra tiếng động giòn giã.

Hạ Dịch Châu tiến đến bục giảng, thực hiện một cái cúi chào tiêu chuẩn. "Kính thưa thầy giáo, các bậc phụ huynh, các em học sinh, tôi là anh trai của Hạ Văn. Đối với chuyện gian lận của em gái, tôi thay mặt cả gia đình gửi lời xin lỗi chân thành nhất tới mọi người."

Anh quay người lại, quét mắt nhìn hai người, cuối cùng dừng lại ở cây thước gỗ sơn màu vàng treo cạnh bảng đen. Anh bước tới, lấy cây thước xuống.

"Hạ Văn." Giọng Hạ Dịch Châu vẫn bình thản, "Đưa tay ra."

Hạ Văn mặt đỏ bừng như sắp khóc, rụt rè giơ tay ra.

"Chát!" Cây thước rơi xuống lòng bàn tay, phát ra một âm thanh giòn tan. Đánh xong mười cái, lòng bàn tay Hạ Văn đã sưng đỏ lên.

"Đổi tay trái."

Đánh xong hai mươi cái, Hạ Văn cuộn tròn người lại, nức nở khe khẽ.

Hạ Dịch Châu im lặng vài giây, rồi quay người lại, ánh mắt rơi trên người Vương Di Nhiên.

Hạ Dịch Châu quay sang Vương Di Nhiên: "Còn em nữa. Lại dám nối giáo cho giặc."

Mặt Vương Di Nhiên đỏ bừng ngay lập tức. "Thống Châu, về nhà rồi nói được không..."

"Không được." Hạ Dịch Châu trả lời dứt khoát, "Tôi giao cho em quản lý việc học của nó, em quản lý kiểu gì vậy? Đưa tay ra."

"Chát!" Cú đánh đầu tiên rơi xuống, vai Vương Di Nhiên giật bắn lên.

Đánh xong hai mươi cái, hai bàn tay của Vương Di Nhiên sưng vù không ra hình dạng gì nữa. Cô ngẩng cao cằm, cố chịu đựng những ánh mắt bên dưới.

Hạ Dịch Châu lại mở miệng, tông giọng vẫn giữ vẻ nghiêm khắc: "Đánh mấy cái thước, thực sự là không đủ. Gian lận là chuyện lớn."

Anh bước tới phía sau lớp, kéo hai chiếc ghế đặt cạnh nhau. "Hai người, quỳ lên đó. Quay lưng về phía mọi người, rướn người lên bục giảng, chổng mông lên. Đánh mông, đánh tới khi mọi người hài lòng mới thôi."

Vương Di Nhiên và Hạ Văn nhìn nhau, mặt đều đỏ bừng như tôm luộc. Hai người đều không dám trái lời, đành ngoan ngoãn trèo lên, chổng mông lên cao.

"Chát!" Cây thước rơi xuống mông, cảm giác rõ rệt vô cùng. Mỗi người bị đánh năm sáu cái thì Hạ Dịch Châu dừng tay.

Anh cau mày, nhìn cây thước trong tay. Đánh cách lớp vải, hiệu quả quả thực không tốt. Tiếng không đủ giòn, lực đánh cũng bị giảm đi quá nửa.

"Hai người, cởi quần ra."

Lớp học như bị ném một viên đá, tiếng xì xào nổi lên không dứt.

"Anh... anh trai, đừng làm vậy ở đây..." Hạ Văn khóc lóc cầu xin.

"Không được." Giọng Hạ Dịch Châu lạnh như sắt, "Hôm nay chuyện này, nhất định phải khiến hai người nhớ đời."

Hạ Dịch Châu quay sang Vương Di Nhiên, "Tôi giao cho em quản lý việc học của Hạ Văn, em quản lý kiểu gì vậy? Giúp nó giấu tôi à? Đây là giáo dục sao? Đây là dung túng!"

Vương Di Nhiên cắn chặt môi dưới, không nói lời nào. Cô biết Hạ Dịch Châu nói đúng, cô thực sự đã lơ là trách nhiệm. Khi Hạ Văn tìm đến cô, điều đầu tiên cô nghĩ đến là liệu chính mình có bị đánh đòn hay không, chứ không phải bản chất nghiêm trọng của sự việc.

"Cho nên hôm nay, hai người đều phải chịu phạt." Hạ Dịch Châu hít sâu một hơi, giọng nói trở lại vẻ bình tĩnh không thể lay chuyển, "Bây giờ, cởi quần ra. Đừng để tôi phải nói đến lần thứ ba."

Vương Di Nhiên là người cử động trước. Cô hít sâu một hơi, như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại. Việc bị đánh ở nhà là chuyện cơm bữa, đôi khi là do cô phạm lỗi, đôi khi là Hạ Văn phạm lỗi mà cô phải chịu phạt liên đới. Nhưng đó đều là chuyện ở nhà, cửa đóng then cài, là chuyện riêng tư vợ chồng. Còn việc đứng giữa lớp, cởi bỏ bộ sườn xám chịu phạt thế này, đây là lần đầu tiên.

Ngón tay cô đặt lên khuy cài của bộ sườn xám. Bộ sườn xám lụa xám tro bó sát vào cơ thể, từng chiếc khuy cài chạy dọc thân người đều ôm chặt lấy từng tấc da thịt. Cô nhắm mắt lại, bắt đầu tháo từng chiếc khuy một.

Sự ma sát giữa lớp vải lụa trơn bóng và da thịt khiến những chuyển động của cô trở nên chậm chạp. Cô phải cẩn thận để không làm tuột luôn cả lớp nội y bên trong. Từng chiếc khuy được cởi bỏ, vạt sườn xám xẻ tà cao dần dần tách ra, lộ ra đôi chân thon dài trắng ngần.

"Oa..."

Dưới bục giảng phát ra một tiếng kinh ngạc không thể kiềm chế. Những người đàn ông đổ dồn ánh mắt về phía cô, vài thanh niên trẻ tuổi cũng không kìm được mà lén mắt nhìn.

Vương Di Nhiên kéo bộ sườn xám xuống dưới đầu gối. Bây giờ, phần thân dưới của cô chỉ còn mặc độc một chiếc quần lót đứng trên bục giảng.

Đó là một chiếc quần lót ren tình thú màu đen.

Sự chín muồi và nét quyến rũ có phần phóng túng giờ đây phơi bày trọn vẹn. Chiếc quần lót ren đen tuyền cắt cao, đối lập gay gắt với làn da trắng ngần ngọc ngà của cô. Những đường viền ren tinh xảo phác họa nên những họa tiết đầy mê hoặc, phần vải phía trước mỏng manh xuyên thấu, hai bên hông thắt những chiếc nơ nhỏ đầy khiêu khích. Phía sau lại càng kiệm vải, hoàn toàn không che giấu được bờ mông tròn trịa, đầy đặn.

Vương Di Nhiên đứng đó, khuôn mặt cô đỏ bừng, sắc hồng lan dần xuống tận chiếc cổ thanh tú. Cô quay đầu nhìn Hạ Văn.

Hạ Văn vẫn dựa vào tường, nước mắt rơi lã chã.

"Anh..." Giọng Hạ Văn nhỏ xíu, "Em thật sự biết sai rồi... có thể..."

"Cởi hết." Hạ Dịch Châu chỉ lườm cô, quay sang Vương Di Nhiên.

Vương Di Nhiên hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, bắt đầu tháo từng chiếc khuy sườn xám. Cô kéo bộ sườn xám xuống, rồi dứt khoát tháo luôn hai chiếc nơ bên hông của chiếc quần lót ren đen, kéo tất cả xuống dưới chân.

Bây giờ, Vương Di Nhiên hoàn toàn không một mảnh vải che thân đứng trên bục giảng.Cô buông hai tay bên thân người, ngón tay nắm chặt, ánh mắt nhìn thẳng vào bức tường phía sau lớp học để lờ đi những ánh nhìn dòm ngó từ phía dưới.

Dưới lớp học không còn ai lên tiếng. Đám nam phụ huynh và nam sinh mở to mắt nhìn chằm chằm, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mặt.

Hạ Dịch Châu quay sang nhìn Hạ Văn: "Đến lượt em."

Hạ Văn nhắm mắt lại, nước mắt rơi lã chã. Cô bé biết không có lựa chọn nào khác, tay run rẩy túm lấy cạp quần đồng phục và chiếc quần lót cotton trắng, dồn lực kéo mạnh một đường xuống dưới chân.

Khác với Vương Di Nhiên, cơ thể của Hạ Văn hiện ra với vẻ mảnh dẻ và non nớt của tuổi mười chín. Làn da cô bé trắng ngần, hoàn toàn trần trụi dưới ánh sáng phòng học.

Lớp học trở nên im ắng đến lạ. Hai người phụ nữ giờ đây hoàn toàn không còn một mảnh vải che thân, bước lên ghế và ngoan ngoãn nằm sấp trên bục giảng, chổng mông lên cam chịu sự phạt vạ trước sự chứng kiến của toàn thể phụ huynh và học sinh.

Comments

Popular Posts