Đi khám (1)


Buổi sáng ở bệnh viện trung tâm thành phố đã gà bay chó sủa, nguyên nhân là vì tiếp nhận vị phu nhân của Cố Thời Thăng – Trì Hân. Các y tá và bác sĩ tại bệnh viện mười phần ai oán, than trời trách đất, vì vị phu nhân này trông thì thanh tú nhưng thực chất vô cùng đỏng đảnh kiêu ngạo.

Gần đây Trì Hân thân thể mệt mỏi, cả người nóng nhức. Quản gia một lòng muốn phu nhân đến bệnh viện, nhưng Trì Hân lại không muốn đi, định ở nhà nghỉ ngơi. Cuối cùng dưới sự nài nỉ của quản gia, cô mới miễn cưỡng đi đến bệnh viện.

Trì Hân vốn đã không muốn đến đây, từ lúc vào cửa đã khá không chịu hợp tác, mãi mới bước chân vào phòng tiếp đón VIP. Thế nhưng, khi y tá theo thông lệ lấy ra bộ đồ bệnh nhân bảo Trì Hân thay vào, phu nhân hoàn toàn lật mặt – chỉ vì quần của bộ đồ bệnh nhân ở phần giữa được mở một cái lỗ to tướng, trông chẳng khác nào kiểu quần xẻ đáy.

"Tôi không muốn ở lại đây! Các người dám sỉ nhục tôi! Gọi viện trưởng các người tới đây! Có tin tôi gọi viện trưởng tới đuổi việc các người không!" Trì Hân ném mạnh chiếc quần vào người y tá, đỏ mặt mắng. Nói xong vẫn chưa hả giận, cô đứng dậy ném mạnh bộ ấm chén trong phòng tiếp đón VIP vào mấy người vệ sĩ bên cạnh.

Đúng lúc này, cửa phòng tiếp đón VIP bị đẩy mạnh, một giọng nam trầm thấp đầy giận dữ cắt ngang tiếng chửi bới: "Trì Hân, phản rồi đấy à!"

Trì Hân ngẩng đầu nhìn, không ngờ lại là Cố Thời Thăng! Cô tức khắc lạnh toát cả người, héo rũ đi. Cố Thời Thăng nhìn đống hỗn độn dưới sàn, ngước mắt lạnh lùng nhìn cô: "Tính khí cũng lớn thật, tôi không có nhà, thì không biết trời cao đất dày là gì nữa đúng không?", sau đó, quét mắt nhìn những người trong phòng, nâng cằm ra hiệu: "Mọi người ra ngoài hết đi, đóng cửa lại."

Mọi người như trút được gánh nặng, lần lượt rút lui khỏi phòng. Lúc này Trì Hân mới để ý phía sau chồng mình còn đứng một người đàn ông trẻ cao lớn, đeo kính, mặc áo blouse trắng, đang mỉm cười nho nhã. Cố Thời Thăng cởi áo khoác, tùy tiện vắt lên tay cầm cửa, sau đó ngồi xuống ghế sofa bên cạnh Trì Hân. "Làm phiền cậu rồi." Cố Thời Thăng xoa xoa thái dương, nói với người kia.

"Đâu có, phu nhân cứ đòi gọi tôi đến, các y tá căn bản không quản nổi, chỉ có thể để tôi quản thôi." Người đàn ông nhún vai cười nói.

Cố Thời Thăng nhìn dáng vẻ cẩn trọng này của cô, mở lời: "Đập đi, sao không đập nữa? Vừa nãy chẳng phải rất khí thế sao? Nghe quản lý nói, em cứ đòi gọi viện trưởng tới, bây giờ viện trưởng tới cho em rồi đấy, nói nghe xem nào?"

Trì Hân lúc này làm gì dám hó hé. Cố Thời Thăng nhìn dáng vẻ này của cô càng thêm bực, quát: "Nói!"

Trì Hân bị quát cho sợ đến bật khóc, chân nhũn ra, quỳ xuống đất, túm lấy gấu quần Cố Thời Thăng, oà lên một tiếng: "Em sai rồi... anh đừng giận nữa, đừng đánh em..."

Viện trưởng thở dài nói: "Cố tổng, phu nhân đang sốt, thật sự đánh sợ là không chịu nổi, trước hết để tôi kiểm tra cơ thể cho phu nhân đã."

Trì Hân như gặp được cứu tinh, cảm kích nhìn viện trưởng, không ngờ viện trưởng nói tiếp: "Phu nhân không muốn mặc đồ bệnh nhân, vậy chỉ có thể để phu nhân cởi quần áo ra thôi."

Trì Hân khóc càng tuyệt vọng hơn, nhưng ánh mắt nghiêm khắc của chồng khiến cô không dám phản đối. Cô chỉ có thể run rẩy đứng dậy, cởi bỏ quần áo, lộ ra cặp mông trắng nõn nà. Cô xấu hổ che lấy phía trước, đây là lần đầu tiên cô lộ cơ thể trước mặt người ngoài.

Viện trưởng đứng dậy đeo găng tay y tế, nhìn dáng vẻ luống cuống của Trì Hân, cười hiểu ý với Cố Thời Thăng: "Trước đây chưa từng giáo huấn công khai sao? Xem ra Cố tổng cưng chiều quá rồi.”

Cố Thời Thăng nhìn dáng vẻ lề mề của Trì Hân, túm lấy cô ngồi lên đùi mình, tách rộng hai chân ra trước mặt viện trưởng: "Về phương diện này cậu vẫn là chuyên gia, mấy ngày này nhờ cậu quan tâm thêm."

Cặp mông trắng nõn nà cứ thế phơi bày trọn vẹn trước mắt viện trưởng. Cố Thời Thăng còn nhấc cao chân Trì Hân lên, khiến cậu nửa nằm trên đùi mình, hai chân hầu như co trước ngực, mông chổng lên trời. Cái hậu huyệt non nớt dưới sự nhìn chăm chú của viện trưởng, căng thẳng co rút lại.

Trì Hân hoảng sợ, sao có thể để người ngoài nhìn thấy hậu huyệt của mình chứ?! Cô cố gắng chống cự, nhưng vừa mới cựa quậy thân người một chút, bạt tai của Cố tổng đã giáng xuống khe mông.

Chát chát chát!

"Có cho em động đậy không? Nằm yên cho tôi!"

Cặp mông của Trì Hân lập tức đỏ ửng lên, cơn đau nhói khiến cậu đạp chân, oà khóc thét lên: "A!!! Hu hu hu hu hu hu, anh... đừng đánh..."

Viện trưởng an ủi: "Chỉ cần phu nhân ngoan ngoãn, hôm nay sẽ không để Cố tổng đánh phu nhân nữa. Ngoan, chỉ là đo thân nhiệt cho phu nhân thôi."

Viện trưởng đâm chiếc nhiệt kế vào trong huyệt nhỏ. Cảm giác vật lạ xâm nhập khiến Trì Hân run rẩy, cậu muốn co lại nhưng bị Cố Thời Thăng giữ chặt. Chiếc nhiệt kế rung chuyển khiến một luồng khoái cảm chạy khắp toàn thân, Trì Hân run rẩy cặp mông, cảm giác phía dưới từ từ rỉ nước ướt át.

Các ngón chân cô co quắp trong không trung, hai bàn chân nhỏ run rẩy, khóc lóc gọi. Còn cái hậu huyệt nhỏ, không tự chủ được mà co rút, càng khiến nhiệt kế ăn sâu vào trong cơ thể hơn. Mỗi khi nhiệt kế vào quá sâu, viện trưởng lại đưa tay ra, rút nhiệt kế ra một chút, lặp đi lặp lại như vậy, cứ như nhiệt kế đang chơi đùa với hậu huyệt của cô.

Trì Hân có thể cảm nhận được, ánh mắt của viện trưởng như thực chất đang nhìn chằm chằm vào hậu huyệt của mình. Nghĩ đến việc người khác nhìn thấy cảnh mình bị đâm hậu huyệt, Trì Hân đỏ ửng như tôm luộc. Cô không thể phản kháng, chỉ có thể khóc lóc bị tách rộng hai chân, bị người ta nhìn sạch sành sanh.

Viện trưởng nhìn nhiệt độ trên nhiệt kế: "37 độ 2, sốt nhẹ. Cũng không nghiêm trọng lắm. Tôi sẽ kê đơn thuốc cho phu nhân"

Cố Thời Thăng nghe xong, gật gật đầu: "Làm phiền cậu rồi."

"Cố tổng khách sáo gì chứ." Viện trưởng chỉnh lại cặp kính gọng vàng trên sống mũi, cười lấy ra một tuýp thuốc mỡ. "Trước hết phụ nhân học cách thả lỏng hậu huyệt để ngậm thuốc đã." Vừa nói, vừa nặn một chút thuốc mỡ ra ngón tay, tỉ mỉ bôi lên những nếp gấp của hậu huyệt Cố Hâm, sau đó từ từ xoay ngón tay, đâm nhẹ vào hậu huyệt một đốt ngón tay, bôi thuốc mỡ vào lớp bên trong của cơ vòng.

"Hừ ưm!... chỗ đó, đừng mà..." Cố Hâm còn đang mơ màng, nằm trên đùi Cố Thời Thăng bị ngón tay viện trưởng làm thần hồn điên đảo.

Cố Thời Thăng rút khăn giấy, lau qua phía dưới cho Trì Hân. Sau đó cầm bộ đồ bệnh nhân, mặc vào cho cô.

Khi Trì Hân phản ứng lại thì đã bị mặc bộ quần xẻ đáy ngồi trong lòng anh. Chiếc quần này xẻ rất sâu, mông và bộ phận nhạy cảm phía trước căn bản không có chỗ nào để giấu, hoàn toàn lộ liễu phơi bày ra bên ngoài.

Comments

Popular Posts