Đi khám (2)

Khi Trì Hân hoàn hồn lại thì đã bị mặc lên bộ quần xẻ đáy, ngồi trong lòng anh. Chiếc quần này xẻ đũng rất sâu, mông và tiểu huyệt phía trước căn bản không có chỗ nào để giấu, hoàn toàn phơi bày ra bên ngoài.

Đặc biệt là lúc ngồi xuống, ví dụ như lúc này, mặt đối mặt ngồi trên đùi anh, cặp mông của cô hoàn toàn lộ ra, ngay cả cái hậu huyệt nhỏ thoáng ẩn thoáng hiện cũng không có chỗ nào che đậy. Trì Hân xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào, chỉ có thể vùi mặt sâu hơn vào lòng Cố Thời Thăng. Cô vừa nghe tiếng viện trưởng phía sau loay hoay với mấy bình lọ, vừa tính toán xem làm sao để cầu xin cha và viện trưởng tha thứ, thì đúng lúc đó, cảm giác được một cơn nóng rát khó chịu truyền đến từ hậu huyệt.

Cảm giác này ban đầu còn mơ hồ, nhưng rất nhanh đã trở nên đau đớn đến mức không thể chịu nổi. Trì Hân vặn vẹo trên đùi cha, không kìm được đưa tay ra sau sờ.

"Cái... cái gì vậy..., mông đau quá..."

"Ồ? Tác dụng nhanh vậy sao? Đừng tự tay động vào!" Cố Thời Thăng một tay ôm lấy eo Trì Hân, cố định không cho cô lộn xộn, một tay vươn ra sau, dùng ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng banh hai cánh mông của Trì Hân ra.

Cơn đau rát nhẹ dần dần tăng cấp, lúc này đã là đau rát khó nhịn, hậu huyệt như thể bị nhét ớt vào, đau đến mức hai cánh mông của Trì Hân đều run rẩy. Trì Hân chịu không nổi, túm chặt lấy áo sơ mi của Cố Thời Thăng, oà khóc: "Hu hu hu hu hu hu... ... đau quá, đau quá đi mất... hu hu hu hu, anh ơi... viện trưởng tiên sinh... "

Viện trưởng nghe tiếng động, dừng tay đang sắp xếp lọ thuốc, ngồi xổm phía sau Trì Hân quan sát phản ứng của hậu huyệt cô: "Phu nhân đừng sợ, chỉ là thuốc tiêu viêm có chứa cao gừng thôi, sẽ không gây hại cho cô đâu."

Trì Hân sắp bị cơn đau rát ở hậu huyệt hành hạ đến phát điên rồi, vì hai tay bị anh khoá trước ngực không được cử động, cô chỉ có thể liên tục co rút hậu huyệt, lắc mông, cố gắng thoát khỏi. Nhìn từ phía sau, viện trưởng có thể thấy rõ ràng cửa huyệt co rút kịch liệt, như một cái miệng nhỏ đang mút mát muốn ăn. Viện trưởng mỉm cười đỡ lấy cặp mông nhỏ đang run rẩy của Trì Hân, an ủi: "Đừng co chặt như vậy, làm thế càng đau hơn. Thả lỏng đi, cố gắng đẩy cửa huyệt ra ngoài, như vậy sẽ đỡ đau hơn chút. Để Cố tổng giúp banh ra, để huyệt lộ ra ngoài, sẽ dễ chịu hơn nhiều."

Trì Hân nghe vậy, ngoan ngoãn làm theo lời viện trưởng, cố gắng hết sức thả lỏng hậu huyệt, bụng dưới nhẹ nhàng dùng lực, đẩy cửa huyệt ra ngoài một chút, quả nhiên cơn đau không còn quá dữ dội. Hơn nữa, khi để huyệt lộ ra ngoài, có gió lạnh thổi qua, cơn đau tức thì giảm đi không ít. Trì Hân vừa khóc vừa điều khiển sự co rút của hậu huyệt, vừa làm nũng : "Hu hu, anh, phía sau vẫn còn đau quá..."

Cố Thời Thăng cúi đầu nhìn đôi mắt đẫm lệ của Trì Hân, trong lòng thở dài. Tay kia cũng vươn ra sau, dùng cả hai tay giúp cô banh cặp mông đầy đặn ra. "Tôi giúp em rồi đấy, thế được chưa?"

Cửa huyệt bị banh ra kéo phẳng, phơi bày trọn vẹn trong không khí. Trì Hân đang thấy xấu hổ, thì đúng lúc này cửa phòng VIP bị gõ. Trì Hân chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy cha phía trên ngẩng đầu lên, cất giọng bảo người ta vào. Trì Hân tức khắc cả người cứng đờ, cô ngẩng đầu, thấy mấy y tá bác sĩ lần lượt đi vào, người cầm thuốc thử, người cầm đồ vệ sinh, ánh mắt đầu tiên mọi người nhìn vào đều là nhìn cô trên ghế sofa với ánh mắt đầy ý cười. Dáng vẻ này của mình sao có thể để người khác nhìn thấy! Trì Hân vội vàng giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của cha, cô vặn vẹo mông, không muốn để người khác nhìn thấy hậu huyệt đang mở toang của mình, vừa định đứng dậy khỏi đùi anh, một cái bạt tai giáng mạnh xuống đỉnh mông!

"Á... đau! Đau quá! anh..." Trì Hân bị đánh đến mức theo bản năng kẹp chặt mông, ai ngờ cú này lại kích thích lớp thuốc cao trong hậu huyệt, cơn đau rát vốn đã dịu đi tức thì quay trở lại, thậm chí còn dữ dội hơn. Trì Hân đau đến mức dùng tay che hậu huyệt lại muốn xoa xoa. Cố Thời Thăng thấy cô không có quy củ như vậy, vốn hơi bực, kéo tay cô ra khỏi hậu huyệt, khoá chặt ra sau lưng, tay kia giáng mỗi bên mông Trì Hân ba cái bạt tai. Cơn đau trên mông và nỗi đau ở hậu huyệt lập tức khiến Trì Hân không ngừng khóc lóc giãy giụa, mông vểnh lên, ửng hồng, trông như một miếng bánh hoa hồng mới ra lò.

"Á! Em không dám nữa... hu hu... Đau...anh..."

"Ai bảo em cử động!" Cố Thời Thăng đánh xong, ôm Trì Hân vào lòng, nới lỏng sự kiềm chế hai tay cô, ra lệnh: "Hậu huyệt banh ra cho tôi! Tự mình banh!"

Trước mặt bao nhiêu người, Trì Hân đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, nhưng cơn đau nhói trong mông không ngừng thúc giục cô, cô đưa tay ra sau banh hậu huyệt, như một con đà điểu vùi đầu sâu vào lòng anh. Phòng VIP giờ đây người qua kẻ lại, Trì Hân như cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào hậu huyệt của mình, cặp mông nhỏ cùng hậu huyệt nhỏ đều run rẩy vì xấu hổ.

"Ồ, đang phơi huyệt à?Trị ngoan được rồi sao?" Vị bác sĩ chính điều trị vào đưa thuốc ban nãy từng bị Trì Hân hành cho ra trò, giờ thấy cô mở toang hậu huyệt khóc lóc, xem ra đã trút được cơn giận, cười nhạt mỉa mai.

"Là tôi quản giáo không nghiêm, gây phiền phức cho mọi người rồi." Cố Thời Thăng gật đầu với bác sĩ, rồi cúi đầu nói với Trì Hân trong lòng: "Xin lỗi bác sĩ đi."

Trì Hân trong lòng rất không tình nguyện, tư thế hiện tại của mình đã không đẹp đẽ gì rồi, lúc trước mình còn đối với bác sĩ y tá rất cao ngạo, giờ đây đúng là chẳng còn chút tôn nghiêm nào. Cô ngẩng đầu nhìn cha, muốn nói lại thôi. Cố Thời Thăng lúc này không còn nhiều kiên nhẫn như vậy, vươn tay xoa xoa hậu huyệt, khi Trì Hân vì sự kích thích ở hậu huyệt mà há miệng định khóc, anh hơi giơ lòng bàn tay, đánh một cái vào hậu huyệt đang mở toang!

"Xin lỗi, xin lỗi! Anh đừng đánh nữa, em xin lỗi bác sĩ rồi... hu hu hu hu hu..." Sau cú đánh, mông Trì Hân nhảy lên một cái, sự đau rát của cao gừng cùng với nỗi đau khi hậu huyệt bị đánh khiến cô vô vọng lắc mông, hậu huyệt co rút điên cuồng, như thể tiếng xin lỗi phát ra từ chính nơi đó.

Vị bác sĩ điều trị nhìn dáng vẻ này của Trì Hân thực sự rất đáng yêu...

Comments

Popular Posts