Đi khám (3)
Các y tá những ngày này cuối cùng cũng được nhàn rỗi, phu nhân của tập đoàn Cố thị bị Cố tổng dạy dỗ, tự mình chuyển công việc sang để đích thân chăm sóc cô. Những lúc đổi ca, mọi người lại tụ tập cùng nhau tám chuyện đầy phấn khích. Bác sĩ chủ trị từ xa đã nghe thấy tiếng cười đùa của mấy cô y tá, anh nhíu mày, bước tới nghiêm giọng nói: "Tùy tiện bàn tán về người nhà bệnh nhân, ra cái thể thống gì! Xem ra là không có việc gì làm rồi."
Bị bắt quả tang, các y tá xấu hổ lè lưỡi, giải tán mỗi người một nơi. Bác sĩ chủ trị lúc này mới cầm thuốc tiến về phía phòng VIP. Vừa đến cửa, đã loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của ai đó, ban đầu chỉ là tiếng nức nở kìm nén, sau đó một tiếng roi da quất vào da thịt, tiếp đó là tiếng kêu khóc van xin nỉ non.
Bác sĩ chủ trị lắc đầu, mấy ngày nay viện trưởng đưa đơn thuốc, Cố tổng cũng tiện thể xử lý chuyện hôm trước. Sáng nào, hai cánh mông của vị phu nhân kia bị quất đến đỏ hồng, hậu huyệt nhỏ không bị đánh thì cũng phải ngậm nút hậu môn trông thật đáng thương.
Vừa nghĩ, bác sĩ chủ trị vừa gõ cửa, sau khi nhận được sự cho phép, anh đẩy cửa bước vào. Không nằm ngoài dự đoán, thấy vị phu nhân kia đang chổng mông, nhón chân quỳ trên ghế sô pha, hai tay vịn vào lưng ghế, hai chân dang rộng. Trên hai cánh mông vẫn còn in hằn những vết roi vừa đánh, khe mông mở ra, lỗ hậu môn nhỏ ướt át đang phập phồng như thể có gì bị nhét vào. Cố tổng đang cầm một chiếc roi da đứng bên cạnh, còn Viện trưởng khoanh tay đứng phía sau quan sát.
Trì Hân thấy có người vào, vội vàng muốn quay đầu nhìn lại, nhưng cử động này làm hỏng tư thế, Cố Thời Thăng không chút khách khí vung tay, một roi quất mạnh vào đỉnh mông, đè lên những vết roi cũ.
"Ưm... mười hai... em sai rồi"
Trì Hân thấy mình thật thảm thương, Để làm theo đơn kê, Viện trưởng vừa mới nhét thuốc vào cho cô. Còn chưa kịp thích nghi đã bị lệnh phải bày ra tư thế này để chịu phạt hằng ngày - đánh vào mông 20 roi. Trì Hân bị ra lệnh kẹp chặt hậu huyệt trong lúc đánh mông, nếu để thuốc rơi ra ngoài, sẽ càng phạt nặng hơn. Mấy lần suýt không giữ được, roi của anh đều sẽ chệch đi một chút, quất vào hậu huyệt nhỏ! Miệng nhỏ vừa hé mở lập tức bị đánh khép vào, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
"Đặt đúng tư thế! Lõm lưng xuống, mông chổng lên, chổng thêm nữa!" Lúc này, giọng nói nghiêm khắc của Cố Thời Thăng vang lên phía sau.
Chát! Chát!
"Ư... mười ba... ư a! Mười bốn...em biết sai rồi."
Lại là hai roi không chút nương tay, Trì Hân ngửa đầu khóc, phía sau cũng vì sự kích thích co bóp khi đánh mông mà càng hé mở rõ rệt, nhìn từ phía sau, hậu huyệt nhỏ chới với giữ lấy viên thuốc. Một roi đánh thẳng vào phần thịt huyệt đang mở ra.
"Kép chặt lấy. Nâng mông cao lên."
Trì Hân vừa khóc vừa chổng mông lại.
Sau khi đánh xong 20 roi, chân cô nhũn ra, quỳ sụp xuống ghế sô pha. Trì Hân đưa tay che lỗ hậu môn, mắt phơn phớt hồng nhìn Cố tổng và viện trưởng.
" Được rồi đấy, tôi giúp vệ sinh một chút " Viện trưởng cười cười nhẹ nhàng.
Trì Hân đang ngơ ngác thì thấy Viện trưởng giơ bàn tay thon dài đeo găng y tế tiến về phía dưới của mình. Giây tiếp theo, hậu huyệt nhỏ cảm nhận được sự vuốt ve dịu dàng của Viện trưởng. Mặc dù mấy ngày nay Viện trưởng đã nhìn sạch sành sanh, nhưng kiểu đối xử như với trẻ con này vẫn khiến Trì Hân xấu hổ không chịu nổi.
"Đừng... ưm... để em tự làm."
Trì Hân muốn giãy giụa, nhưng Cố Thời Thăng nhận ra ý định đó liền siết chặt bàn tay đang giữ cô, cúi đầu thì thầm dọa nạt: "Quậy gì đấy?! Mông lại muốn ăn đòn phải không?" Đồng thời không quên mắng nhẹ: "Nhìn em xem, hậu huyệt giữ thuốc còn không nổi, không phải trẻ con thì là gì? Hửm?"
Viện trưởng rửa rất dịu dàng và tỉ mỉ, tay anh dùng một chiếc khăn thấm nước xoa quang vùng ngoài hậu huyệt, sau khi đảm bảo mọi nếp gấp của miệng nhỏ đều sạch sẽ, anh đưa ngón giữa vào, từ từ mở rộng cánh hoa, khẽ khuấy động. Trì Hân đang định tranh luận với anh rằng mình không phải trẻ con liền cứng họng, đỏ mặt hừ nhẹ một tiếng.
Hậu huyệt mấy ngày nay đều được cho ăn thuốc, độ nhạy cảm tăng cao, ngay cả khi không chạm vào điểm nhạy cảm, Trì Hân vẫn cảm thấy một luồng cảm giác tê dại truyền từ phía dưới. Viện trưởng biết cô không đau, nhìn dáng vẻ này ngược lại là đang rất thoải mái. Nhưng đây không phải lúc để cô thoải mái, Viện trưởng nhìn ánh mắt mơ màng của cậu, vỗ vào mông đỏ của cậu để cậu tỉnh lại. Trì Hân bị vỗ đến kêu khẽ, mở đôi mắt đẫm nước nhìn Viện trưởng. Anh ta nhướng mày, cười nhẹ lại với cô.
Đợi mọi người đi hết, Cố Thời Thăng bế Trì Hân đặt lên giường bệnh, định xử lý công việc ở bên cạnh. Không ngờ Trì Hân kéo lấy anh không cho đi, nhất quyết đòi anh phải nằm cạnh mình. Cố Thời Thăng bất lực, vừa nằm nghiêng trên giường, thân hình nhỏ nhắn đã chui tọt vào lòng anh. Trì Hân làm nũng cọ cọ vào ngực anh, còn nức nở phàn nàn nhỏ giọng nói phía sau vẫn còn đau: "Anh đánh đau quá, trong mông cũng đau lắm..."
"Không nghe lời không đáng đánh sao? Có đáng đánh không?" Cố Thời Thăng vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ mũm mĩm, "Lần sau còn dám, đánh nát mông luôn."
Bị bắt quả tang, các y tá xấu hổ lè lưỡi, giải tán mỗi người một nơi. Bác sĩ chủ trị lúc này mới cầm thuốc tiến về phía phòng VIP. Vừa đến cửa, đã loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của ai đó, ban đầu chỉ là tiếng nức nở kìm nén, sau đó một tiếng roi da quất vào da thịt, tiếp đó là tiếng kêu khóc van xin nỉ non.
Bác sĩ chủ trị lắc đầu, mấy ngày nay viện trưởng đưa đơn thuốc, Cố tổng cũng tiện thể xử lý chuyện hôm trước. Sáng nào, hai cánh mông của vị phu nhân kia bị quất đến đỏ hồng, hậu huyệt nhỏ không bị đánh thì cũng phải ngậm nút hậu môn trông thật đáng thương.
Vừa nghĩ, bác sĩ chủ trị vừa gõ cửa, sau khi nhận được sự cho phép, anh đẩy cửa bước vào. Không nằm ngoài dự đoán, thấy vị phu nhân kia đang chổng mông, nhón chân quỳ trên ghế sô pha, hai tay vịn vào lưng ghế, hai chân dang rộng. Trên hai cánh mông vẫn còn in hằn những vết roi vừa đánh, khe mông mở ra, lỗ hậu môn nhỏ ướt át đang phập phồng như thể có gì bị nhét vào. Cố tổng đang cầm một chiếc roi da đứng bên cạnh, còn Viện trưởng khoanh tay đứng phía sau quan sát.
Trì Hân thấy có người vào, vội vàng muốn quay đầu nhìn lại, nhưng cử động này làm hỏng tư thế, Cố Thời Thăng không chút khách khí vung tay, một roi quất mạnh vào đỉnh mông, đè lên những vết roi cũ.
"Ưm... mười hai... em sai rồi"
Trì Hân thấy mình thật thảm thương, Để làm theo đơn kê, Viện trưởng vừa mới nhét thuốc vào cho cô. Còn chưa kịp thích nghi đã bị lệnh phải bày ra tư thế này để chịu phạt hằng ngày - đánh vào mông 20 roi. Trì Hân bị ra lệnh kẹp chặt hậu huyệt trong lúc đánh mông, nếu để thuốc rơi ra ngoài, sẽ càng phạt nặng hơn. Mấy lần suýt không giữ được, roi của anh đều sẽ chệch đi một chút, quất vào hậu huyệt nhỏ! Miệng nhỏ vừa hé mở lập tức bị đánh khép vào, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
"Đặt đúng tư thế! Lõm lưng xuống, mông chổng lên, chổng thêm nữa!" Lúc này, giọng nói nghiêm khắc của Cố Thời Thăng vang lên phía sau.
Chát! Chát!
"Ư... mười ba... ư a! Mười bốn...em biết sai rồi."
Lại là hai roi không chút nương tay, Trì Hân ngửa đầu khóc, phía sau cũng vì sự kích thích co bóp khi đánh mông mà càng hé mở rõ rệt, nhìn từ phía sau, hậu huyệt nhỏ chới với giữ lấy viên thuốc. Một roi đánh thẳng vào phần thịt huyệt đang mở ra.
"Kép chặt lấy. Nâng mông cao lên."
Trì Hân vừa khóc vừa chổng mông lại.
Sau khi đánh xong 20 roi, chân cô nhũn ra, quỳ sụp xuống ghế sô pha. Trì Hân đưa tay che lỗ hậu môn, mắt phơn phớt hồng nhìn Cố tổng và viện trưởng.
" Được rồi đấy, tôi giúp vệ sinh một chút " Viện trưởng cười cười nhẹ nhàng.
Trì Hân đang ngơ ngác thì thấy Viện trưởng giơ bàn tay thon dài đeo găng y tế tiến về phía dưới của mình. Giây tiếp theo, hậu huyệt nhỏ cảm nhận được sự vuốt ve dịu dàng của Viện trưởng. Mặc dù mấy ngày nay Viện trưởng đã nhìn sạch sành sanh, nhưng kiểu đối xử như với trẻ con này vẫn khiến Trì Hân xấu hổ không chịu nổi.
"Đừng... ưm... để em tự làm."
Trì Hân muốn giãy giụa, nhưng Cố Thời Thăng nhận ra ý định đó liền siết chặt bàn tay đang giữ cô, cúi đầu thì thầm dọa nạt: "Quậy gì đấy?! Mông lại muốn ăn đòn phải không?" Đồng thời không quên mắng nhẹ: "Nhìn em xem, hậu huyệt giữ thuốc còn không nổi, không phải trẻ con thì là gì? Hửm?"
Viện trưởng rửa rất dịu dàng và tỉ mỉ, tay anh dùng một chiếc khăn thấm nước xoa quang vùng ngoài hậu huyệt, sau khi đảm bảo mọi nếp gấp của miệng nhỏ đều sạch sẽ, anh đưa ngón giữa vào, từ từ mở rộng cánh hoa, khẽ khuấy động. Trì Hân đang định tranh luận với anh rằng mình không phải trẻ con liền cứng họng, đỏ mặt hừ nhẹ một tiếng.
Hậu huyệt mấy ngày nay đều được cho ăn thuốc, độ nhạy cảm tăng cao, ngay cả khi không chạm vào điểm nhạy cảm, Trì Hân vẫn cảm thấy một luồng cảm giác tê dại truyền từ phía dưới. Viện trưởng biết cô không đau, nhìn dáng vẻ này ngược lại là đang rất thoải mái. Nhưng đây không phải lúc để cô thoải mái, Viện trưởng nhìn ánh mắt mơ màng của cậu, vỗ vào mông đỏ của cậu để cậu tỉnh lại. Trì Hân bị vỗ đến kêu khẽ, mở đôi mắt đẫm nước nhìn Viện trưởng. Anh ta nhướng mày, cười nhẹ lại với cô.
Đợi mọi người đi hết, Cố Thời Thăng bế Trì Hân đặt lên giường bệnh, định xử lý công việc ở bên cạnh. Không ngờ Trì Hân kéo lấy anh không cho đi, nhất quyết đòi anh phải nằm cạnh mình. Cố Thời Thăng bất lực, vừa nằm nghiêng trên giường, thân hình nhỏ nhắn đã chui tọt vào lòng anh. Trì Hân làm nũng cọ cọ vào ngực anh, còn nức nở phàn nàn nhỏ giọng nói phía sau vẫn còn đau: "Anh đánh đau quá, trong mông cũng đau lắm..."
"Không nghe lời không đáng đánh sao? Có đáng đánh không?" Cố Thời Thăng vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ mũm mĩm, "Lần sau còn dám, đánh nát mông luôn."
Comments
Post a Comment