Lần đầu bị đánh (1)

Bành Mộc đứng trước bàn học, lo lắng nhìn Ngạn Trạch Ân, hai bàn tay nhỏ bé xoắn lại vào nhau, cúi đầu cầu nguyện đừng bị gọi tên.

Không lâu sau, tờ giấy kiểm tra được lật sang trang, tiếng giấy sột soạt vang lên trên tay Ngạn Trạch Ân. Bành Mộc không dám ngẩng đầu, cố gắng nuốt khan, mỗi một nét bút đỏ trên tờ giấy lại khiến cậu trong lòng tự mặc niệm cho bản thân.

"Tiểu Mộc," Ngạn Trạch Ân cuối cùng cũng bỏ bài thi và bút xuống, lên tiếng gọi đứa nhỏ, "Qua đây."

"Anh..." Bành Mộc rón rén bước tới vài bước, rụt rè ngước nhìn Ngạn Trạch Ân.

"Sai sáu câu, thật đáng tiếc." Ngạn Trạch Ân nhướn mày, nói là đáng tiếc nhưng vẻ mặt lại như đã đoán trước, chẳng có chút gì là tiếc nuối cho cậu. "Tiểu Mộc nên làm gì đây?"

Bành Mộc ủ rũ, cởi chiếc quần dài ra. Chiếc quần đồng phục rộng thùng thình rất dễ cởi, vừa tháo dây lưng là nó đã tuột xuống tận mắt cá chân. Bành Mộc có chút lúng túng đứng tại chỗ, một vệt đỏ lan từ tai lên tới tận gò má.

"Tiếp tục đi." Ngạn Trạch Ân chống tay trái lên bàn học, chiếc ghế văn phòng có bánh xe trượt ra một khoảng. Ngạn Trạch Ân túm lấy cạp quần lót của đứa nhỏ rồi buông tay, tiếng vải đập vào thịt mông vang lên. Anh vỗ vỗ vào đùi mình, ra lệnh cho Bành Mộc: "Cởi hết rồi nằm lên đây."

"Anh," Bành Mộc đến bước này đã không muốn tiếp tục nữa. Cậu gọi Ngạn Trạch Ân là "anh", nhưng thực tế cậu mới quen người này không bao lâu. Hai tuần trước cậu được gửi đến nhà Ngạn Trạch Ân. Gã này lớn hơn cậu sáu tuổi, là con riêng của mẹ kế trong cuộc hôn nhân trước. Sau khi cuộc hôn nhân giữa mẹ kế và cha cậu đổ vỡ, Ngạn Trạch Ân – người không hề có quan hệ huyết thống – đã nhận nuôi cậu. Bành Mộc ngồi tàu hỏa cả đêm để đến bên cạnh Ngạn Trạch Ân ở thành phố F. 

Cha và mẹ kế vốn bận rộn luôn lơ là việc quản giáo, còn Ngạn Trạch Ân thì vừa gặp đã đặt ra một đống quy tắc, mà hình phạt hầu hết đều là bị đánh vào mông.

Hình phạt mà từ nhỏ đến lớn Bành Mộc chưa từng nếm trải nay đã thành hiện thực chỉ sau chưa đầy một tháng chung sống. Là học sinh chuyển trường, không có bạn bè lại không theo kịp chương trình, Bành Mộc vốn đã hướng nội nay lại càng thêm chật vật. Cậu dần hình thành thói quen ngủ gật trong lớp, cứ nghe thầy cô giảng bài là mí mắt lại díp lại. 

Mỗi khi Ngạn Trạch Ân hỏi, cậu đều bảo không sao, ở trường rất tốt, học tập vẫn ổn. Ai ngờ bài thi giữa kỳ lại làm bài loạn xạ. Cậu cứng miệng nói mình không khỏe nên mới phát huy kém, nào ngờ Ngạn Trạch Ân lôi ngay bộ đề thi mô phỏng ra bắt cậu làm, ngồi canh giờ rồi chấm ngay tại chỗ. Kết quả, thật không may, vẫn là một đống đổ nát.

"Tiểu Mộc, chúng ta đã giao kèo rồi, em không những không thi tốt mà còn nói dối, em phải chịu phạt." Ngạn Trạch Ân kiên nhẫn đợi đứa nhỏ tự điều chỉnh tâm lý. Đây là lần đầu tiên bị đánh, anh vẫn chọn cách kiên nhẫn với cậu hơn một chút.

"Em không nói dối, anh..." Bành Mộc bắt đầu hoảng. Ngạn Trạch Ân từng giao kèo với cậu hậu quả của việc nói dối là gì.

"Tiểu Mộc." Ngạn Trạch Ân nâng tông giọng lên một chút. Xem ra hoàn toàn kiên nhẫn cũng không ổn, vẫn phải vừa cương vừa nhu mới hiệu quả. "Nếu Tiểu Mộc còn chần chừ, anh sẽ phạt thêm đấy."

"Anh! Đừng mà..." Bành Mộc nắm chặt cạp quần lót. Gạo đã nấu thành cơm, phản kháng cũng vô ích. Cậu xấu hổ đến đỏ mặt, cắn răng kéo chiếc quần nhỏ xuống, phần thân dưới cứ thế phơi bày trần trụi trước mặt Ngạn Trạch Ân. Bành Mộc không muốn bị nhìn chằm chằm lâu hơn nữa, mặt đỏ bừng nhanh chóng nằm sấp lên đùi Ngạn Trạch Ân.

Cậu vốn không còn là đứa trẻ nhỏ nữa, vậy mà còn phải cởi quần nằm trên đùi anh để bị đánh vào mông trần, điều này thật quá mất mặt. Càng nghĩ càng thấy tủi thân, Ngạn Trạch Ân chưa kịp hạ tay xuống thì nước mắt cậu đã chực trào ra.

May là quay lưng về phía Ngạn Trạch Ân nên anh không phát hiện ra. Mông nhỏ của Bành Mộc gồng cứng lại, trông rất căng thẳng. Ngạn Trạch Ân cười khẽ, đứa nhỏ này đúng là chưa từng bị đánh nên mới ngại ngùng căng thẳng đến mức này, không giống như người trao đổi học tập nhà anh, bị đánh từ nhỏ đến lớn nên chẳng còn thấy gì nữa.

"Thả lỏng ra, em cứ gồng lên như thế thì anh đánh kiểu gì?" Cảm nhận được Ngạn Trạch Ân dùng tay vỗ vào cặp mông trần của mình, mặt Bành Mộc lại đỏ thêm một tông, gần như muốn bốc hỏa. Cậu cố gắng thả lỏng cơ thể, làm cho phần thịt mông đang gồng cứng mềm ra, nhưng vừa mới hồi phục trạng thái mềm mại thì Ngạn Trạch Ân vừa vung tay đánh xuống, cậu lại vì đau mà gồng cứng lại.

"Tiểu Mộc, nếu không nghe lời, anh sẽ dùng thước đấy." Ngạn Trạch Ân cảnh cáo, vỗ nhẹ lên mông đứa nhỏ như một lời đe dọa, rồi lấy từ đầu giường một chiếc thước gỗ có đục lỗ ra khua khua trước mắt cậu: "Em muốn anh dùng tay đánh hay dùng cái này?"

"Dùng tay! Anh dùng tay đi!" Bành Mộc nhìn chiếc thước gỗ to đùng kia, sợ đến mức mở to mắt. Thứ này mà quất vào mông chắc sẽ đánh cho cậu tàn phế mất. Bành Mộc vội vàng lên tiếng, toàn thân toát lên sự từ chối.

"Tại sao lại muốn anh dùng tay?" Ngạn Trạch Ân vừa dẫn dắt vừa trêu đứa nhỏ. "Nếu em không nói, anh đành phải dùng thước thôi." Anh vỗ tượng trưng vài cái vào mông cậu, thứ kia quả thực lực mạnh hơn lòng bàn tay. Cơn đau thực tế đã giúp đứa nhỏ vượt qua sự xấu hổ mà vội vàng lên tiếng: "Muốn... muốn anh dùng tay đánh vào mông..."

Câu từ phòng vệ khẩn cấp thoát ra, sau khi nói xong đứa nhỏ mới phản ứng lại sự xấu hổ, vùi đầu làm đà điểu không muốn ngẩng lên nữa.

"Được, anh sẽ dùng tay đánh cho mấy miếng thịt của Tiểu Mộc sưng vù lên trước." Ngạn Trạch Ân nói một cách nhẹ nhàng, cố tình trêu chọc đứa nhỏ. Quả nhiên thấy cái đầu nhỏ cúi xuống run lên, co rúm lại thêm mấy phần.

Ngạn Trạch Ân không trêu cậu nữa, kiên nhẫn xoa nắn mông Bành Mộc một lúc rồi dứt khoát giáng bàn tay xuống.

"Bốp!" Một tiếng giòn tan vang lên trên thịt mông. Lần đầu bị đánh bằng lòng bàn tay, đứa nhỏ không kìm được mà rên khẽ. Cú đánh vừa hạ xuống chỉ thấy tê rần, sau đó dần dần nóng lên rồi chuyển sang nhói đau. Đứa nhỏ không thoải mái vặn vẹo cơ thể nhưng dễ dàng bị Ngạn Trạch Ân khống chế, cú thứ hai và thứ ba liên tiếp hạ xuống.

Cặp mông trắng nõn bị bàn tay to lớn vỗ dẹt rồi lại bật lên. Khi Ngạn Trạch Ân nhấc tay ra, trên cặp mông đứa nhỏ đã nhuộm một vệt đỏ nhạt.

"Tiểu Mộc, tự nói xem tại sao anh lại đánh mông em." Ngạn Trạch Ân vừa đánh vừa hỏi.

"Vì... ưm... không thi tốt... á!" Cơn đau tích tụ khiến phần thịt mông đỏ rực càng trở nên nhạy cảm. Cú đánh của Ngạn Trạch Ân cũng ngày càng mạnh khiến đứa nhỏ không nhịn được mà kêu lên.

"Đứa trẻ không chăm chỉ học tập thì sẽ bị anh đánh mông, đúng không?" Ngạn Trạch Ân cố tình hỏi đầy ác ý. Đứa nhỏ co cổ không muốn trả lời, lập tức cảm nhận được hai khối thịt phía sau phải chịu lực đánh mạnh hơn, không nhịn được mà nức nở: "...Đúng."

Ngoài việc giáo dục thói hư tật xấu là có chuyện gì cũng không chịu nói với anh, còn phải dẫn dắt lòng tự trọng của đứa nhỏ. Làm sai thì phải chịu đòn, bị anh đánh không có gì là xấu hổ cả. Rõ ràng Bành Mộc bây giờ đang quá căng thẳng, cả về thể xác lẫn tâm lý.

Bàn tay Ngạn Trạch Ân đã đánh hơn ba mươi cái, đối với một đứa trẻ chưa từng bị đánh mông thì đã là quá đủ. Mông Bành Mộc đã sưng lên nhưng chỉ là lớp sưng mỏng, không bầm tím, càng chưa đến mức chảy máu. Nhưng đứa nhỏ vốn trắng trẻo, so với màu da nguyên bản của đùi và eo thì cặp mông đỏ rực trần trụi kia trông đặc biệt nổi bật.

"Tiểu Mộc, quy tắc anh từng nói với em, anh ghét nhất là trẻ con nói dối. Nếu Tiểu Mộc nói dối, anh sẽ phạt thế nào?"

Bành Mộc ngây người. Cậu vốn tưởng Ngạn Trạch Ân đánh mông là đã xong chuyện, có thể cho qua. Cậu tưởng lần đầu chịu phạt, Ngạn Trạch Ân sẽ nương tay, nhưng rõ ràng mọi thứ không như cậu nghĩ. Hình phạt đáng chịu thì vẫn phải chịu.

Quy tắc Ngạn Trạch Ân từng nói, Bành Mộc nhớ rất rõ. Từ ngữ đó quá đỗi xấu hổ, hơn nữa đứa nhỏ tạm thời chưa chấp nhận được việc phải bị đánh vào nơi riêng tư và yếu ớt đó. Im lặng một hồi không trả lời, tay Ngạn Trạch Ân lại giơ lên. Lần này cú đánh vội vã và tàn nhẫn hơn trước rất nhiều, giáng xuống cặp mông đã sưng đỏ. Bành Mộc rất thông minh, cậu biết đây là hình phạt cho việc không chịu nói chuyện.

"Nếu Tiểu Mộc kiên quyết không nói, thì anh sẽ không chỉ đánh vài cái đâu, anh sẽ đánh nát cái nơi đó của Tiểu Mộc." Tiếng đánh vẫn không dừng lại, Ngạn Trạch Ân vừa đe dọa vừa trần thuật sự thật. Dưới áp lực vừa đau vừa sợ, Bành Mộc khóc nức nở lên tiếng: "Anh! Anh... anh nói nếu em nói dối, thì phải đánh lỗ nhỏ của em..."

"Còn gì nữa?" Ngạn Trạch Ân nghe thấy Bành Mộc tự nói ra bộ phận chịu phạt thì cuối cùng cũng dừng tay, xoa nắn cặp mông đỏ rực của đứa nhỏ, tiếp tục dẫn dắt.

"Còn... khe mông..."

"Tốt lắm, Tiểu Mộc. Khe mông anh chỉ đánh hai mươi cái, lỗ nhỏ đánh ba mươi cái, không cần đánh nát nữa."

Bành Mộc méo xệch mặt muốn khóc, nhiều thế này thì khác gì đánh nát chứ.

"Tiểu Mộc," Tay Ngạn Trạch Ân thọc vào khe hở giữa hai chân sắp bị phạt của Bành Mộc, ngón tay cọ xát vào khe mông và vùng quanh hậu môn. Sự tê ngứa từ nơi tư mật lan tỏa toàn thân khiến Bành Mộc bất an rên rỉ vài tiếng.

"Tiểu Mộc, em nói dối thì phải chịu phạt. Anh đã nói với em rồi, hình phạt cho nói dối là đánh khe mông và 
lỗ nhỏ. Chẳng có gì phải xấu hổ cả, anh là anh của em, là người quản giáo của em. Tiểu Mộc, dù đau là khó tránh, nhưng anh sẽ không đánh hỏng em đâu. Anh chỉ mong em nhớ lấy bài học, được không?" Ngón tay Ngạn Trạch Ân linh hoạt xoa bóp nơi tư mật của Bành Mộc, nơi đó dần dần chuyển từ lạnh sang ấm nóng. Đứa nhỏ lần đầu bị đánh vào chỗ này, vẫn cần được an ủi một chút.

Thấy đứa nhỏ co đầu gật gật, Ngạn Trạch Ân mới nhẹ lòng, vỗ nhẹ vào mông cậu: "Tiểu Mộc lên giường quỳ chổng mông lên, tự vạch mông ra."

"Vâng... anh." Bành Mộc ngoan ngoãn gọi "anh". Sự xấu hổ khiến cậu căng thẳng quá mức, dẫn đến đau đớn hơn. Ngạn Trạch Ân không muốn cậu căng thẳng như vậy, anh sẽ kiểm soát lực đánh, Bành Mộc chỉ cần ngoan ngoãn đón nhận là được.

Chậm rãi bày tư thế quỳ chổng mông trên giường, thân trên dán sát vào ga giường, mông vểnh cao. Đứa nhỏ muốn khép hai chân lại liền bị Ngạn Trạch Ân nhắc nhở: "Tiểu Mộc, tách chân em ra."

Đôi bàn tay nhỏ vòng ra sau vạch hai cánh mông, để lộ lỗ nhỏ nhỏ chưa từng phơi bày trước ai. Đúng là rất xấu hổ, lỗ nhỏ co rút co lại, tất cả đều thu vào tầm mắt Ngạn Trạch Ân.

"Tiểu Mộc, khe mông bên trái mười cái, không được buông tay." Ngạn Trạch Ân cầm một cây mây nhỏ, ấn vào khe mông để đứa nhỏ chuẩn bị. Anh vốn định đánh mỗi bên hai mươi, nhưng nghĩ đứa nhỏ còn phải bị đánh lỗ nhỏ, lần đầu không nên phạt quá nặng nên đã giảm số lượng xuống còn mười. 
Đứa nhỏ co rúm, nhưng vẫn kiềm chế bản thân không né tránh. Cây mây của Ngạn Trạch Ân quất xuống, mảng thịt nhỏ đó lập tức ửng đỏ. Đứa nhỏ kêu lên đầy đau đớn, những ngón tay đang vạch mông cũng vì quá sức mà trắng bệch ra.

"Vút! Vút vút!" Cây mây liên tục quất vào khe mông nhỏ bé. Đứa nhỏ mấy lần muốn né tránh đều bị Ngạn Trạch Ân lặng lẽ cảnh cáo nên lại phải trở về tư thế cũ. Nơi đó đau đến mức không chịu nổi, đánh mười cái bên trái xong thì mông đã đau như không còn là của mình nữa. Đây mới chỉ là một bên khe mông, phía sau còn không ít hình phạt đang chờ đợi. Đứa nhỏ mím môi, càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt rơi lã chã.

"Tiểu Mộc, em làm rất tốt. Tiếp theo anh sẽ đánh bên phải, tự vạch ra." Ngạn Trạch Ân gõ nhẹ vào mông đứa nhỏ ra hiệu. Vẫn là tư thế cũ, chỉ đổi bên. Cơn đau rát bỏng và cảm giác đau đớn quen thuộc tích tụ lại chuyển từ bên trái sang bên phải. Đứa nhỏ vừa đau vừa thẹn, khóc càng dữ dội hơn, một lần không nhịn được mà buông tay, hai cánh mông khép lại.

"Anh, anh, em không cố ý..." Đứa nhỏ căng thẳng vội vàng vạch mông lại cho ngay ngắn. Ngạn Trạch Ân chỉ ừ một tiếng, lát nữa đánh lỗ nhỏ sẽ tính sổ sau.

Đánh xong mười cái, khe mông cả hai bên đều ửng đỏ, hòa cùng một màu với cánh mông.

"Tiểu Mộc, tiếp theo là đánh lỗ nhỏ. Sẽ rất đau, nhưng Tiểu Mộc có thể nhịn không cử động, đúng không?" Ngạn Trạch Ân đỡ đứa nhỏ dậy, cho cậu uống chút nước.

Bành Mộc vẫn sợ bị đánh vào chỗ đó, nhìn mắt Ngạn Trạch Ân rồi gật gật đầu.

"Tiểu Mộc rất ngoan, lại đây sửa lại tư thế." Ngạn Trạch Ân xoa đầu đứa nhỏ, sau vài phút nghỉ ngơi cho cậu khôi phục tư thế, anh cũng đổi cây mây thành một chiếc vỉ đập bằng da.

"Tiểu Mộc, quy tắc đánh lỗ nhỏ là phải đánh vào lỗ nhỏ đang thả lỏng. Nếu co lại thì phải đánh lại từ đầu. Co lại ba lần, anh sẽ đánh vào tâm lỗ nhỏ của em, nghe hiểu chưa?"

"Vâng... anh." Bành Mộc ngoan ngoãn trả lời. Nhưng khoảnh khắc vỉ đập da chạm vào lỗ nhỏ, cậu mới thực sự nhận ra việc thả lỏng hoàn toàn để chịu đòn là một chuyện khó khăn đến mức nào.

Lỗ nhỏ luôn theo phản xạ mà co rút lại như một chiếc ô nhỏ, nếp nhăn hoàn toàn che khuất cái lỗ nhỏ hồng hào bên trong để tránh đau đớn. Ngạn Trạch Ân kiên nhẫn đợi cái lỗ nhỏ đó giãn ra, "bốp" một tiếng vang lên trên lỗ nhỏ Bành Mộc.

Đứa nhỏ như bị điện giật, lập tức gào lên một tiếng thảm thiết, đau quá, đau đến mức không thể chịu nổi.

"Tiểu Mộc, thả lỏng lỗ nhỏ ra." Ngạn Trạch Ân sẽ không an ủi hay nương tay khi phạt, chiếc vỉ da điểm lên lỗ nhỏ đứa nhỏ ra lệnh.

"Bốp! Bốp bốp!" Ba cú liên tiếp quất xuống, 
lỗ nhỏ đã ửng đỏ, nhưng hai cú sau đều đánh vào vùng da quanh hậu môn đang co rút, khiến các nếp nhăn cũng đỏ lên.

"Xuy... Anh, đau... đau quá..."

"Tiểu Mộc, anh nói lại một lần nữa, không được co lỗ nhỏ lại."

"Vâng... anh."

Vỉ da của Ngạn Trạch Ân lại vung lên. Đứa nhỏ chắc là đau quá, co rút càng dữ dội hơn. Ngạn Trạch Ân liên tiếp đánh bốn năm cái, nhưng chỉ có cú đầu tiên là đánh "vào lỗ nhỏ đang thả lỏng" đúng theo yêu cầu.

"Tiểu Mộc, em không ngoan chút nào." Ngạn Trạch Ân sầm mặt lại, nhìn đứa nhỏ đang nức nở và cái lỗ nhỏ ửng đỏ, trầm giọng nói: "Chúng ta đổi tư thế khác."

Comments

Popular Posts