Lần đầu gặp mặt học trưởng
Khi Sài Dực nhìn thấy học trưởng trước mặt, trên gương mặt cậu vẫn còn mang theo vẻ địch ý rõ rệt.
Nhà trường đã đổi cho cậu sang một ký túc xá mới, là kiểu phòng suite. Điều này có nghĩa là tuy không phải ở chung một phòng, nhưng cậu và học trưởng từ trên trời rơi xuống này xem như phải đối mặt với nhau hằng ngày.
Hôm nay Khâu Thụ tan học sớm hơn cậu. Ngay khi Sài Dực đẩy cửa phòng đã chạm mặt Khâu Thụ. Nhìn cậu thiếu niên đang đứng ở cửa, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và không phục, Khâu Thụ không hề tỏ ra lạnh lùng hay cố ý lấy lòng, câu đầu tiên anh hỏi là: "Ăn tối chưa?"
Sài Dực đối đầu với anh một hồi, cân nhắc kỹ xem câu hỏi này có cái bẫy nào không, rồi im lặng rất lâu mới khẽ gật đầu coi như là trả lời.
"Đi làm bài tập đi, tám giờ tối, đến phòng tôi."
"Tôi sẽ không đi đâu."
"Tôi cũng không ngại đến phòng cậu đâu. Đừng nghĩ đến chuyện khóa cửa, chìa khóa phòng cậu tôi có một chiếc. Cả hai chúng ta đều không cần thiết phải lãng phí thời gian." Nói xong, Khâu Thụ không đợi cậu phản ứng đã đẩy cửa trở về phòng mình, để lại Sài Dực một mình trong phòng khách cảm thấy vô cùng ấm ức.
Hôm nay tâm trạng cậu cực kỳ tệ, nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ hình phạt của Chủ nhiệm Trần lúc sáng. Sau một hồi giằng co trong phòng khách trống trải, Sài Dực mới lê cái mông chưa hết sưng trở về phòng mình. Rõ ràng đã nói là "bắt đầu từ ngày mai", không biết tên quỷ quái từ đâu chui ra này sao tối nay đã xuất hiện rồi.
Sài Dực làm đại cho xong bài tập. Nhìn đồng hồ sắp đến tám giờ, cậu vẫn chưa chắc chắn là có nên đi tìm gã đó không. Không đi thì giống như đang tự tìm trận đòn, mà chủ động đến thì lại giống như đang tỏ vẻ phục tùng. Ở cái tuổi này và với tính cách này, cậu cực kỳ sĩ diện. Sài Dực quay bút đến tê cả tay, chớp mắt đã quá tám giờ ba phút mà cậu vẫn chưa nhúc nhích, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ.
Sài Dực không khóa cửa, Khâu Thụ gõ vài tiếng rồi tự bước vào, đứng ở cửa quan sát cậu rồi cất tiếng hỏi: "Đến giờ rồi, tại sao không qua tìm tôi?"
"Vẫn chưa... làm xong bài tập..." Sài Dực cũng không biết tại sao mình lại buột miệng nói ra lời nói dối này, có chút lảng tránh. Khâu Thụ gật đầu, nhìn thời gian: "Cho thêm nửa tiếng nữa."
Đến nước này thì không qua không được rồi. Sài Dực thật muốn tự tát mình một cái. Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn bài tập dưới ánh đèn đến hoa cả mắt suốt nửa tiếng đồng hồ, rồi khó khăn nhấc cái mông vừa mới chạm vào ghế lên, đầy căm phẫn tiến về phía phòng của Khâu Thụ.
"Chủ nhiệm Trần đã nói với tôi về tình hình của cậu, tin rằng ông ấy cũng đã giới thiệu tôi với cậu rồi. Thời gian không còn sớm, mai cậu còn phải đi học, bây giờ cởi quần ra, tôi cần kiểm tra vết thương."
Khâu Thụ vào thẳng vấn đề, Sài Dực không kịp xoay xở. Chỉ mới gặp mặt tối đầu tiên, làm gì có chuyện vừa vào cửa đã bắt người ta cởi quần. Sài Dực lùi lại nửa bước, hai tay ra sau lưng, khóe miệng nhếch lên, tư thế phòng thủ điển hình.
"Đừng để tôi nói câu thứ hai, và tốt nhất đừng để tôi phải động thủ." Khâu Thụ chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, xắn tay áo lên để lộ cơ bắp cánh tay ẩn hiện.
Sài Dực không biết là do bị kích động hay lòng tự trọng bị khơi gợi, càng trừng mắt nhìn Khâu Thụ dữ dội hơn, bộ dạng kiểu gì cũng không chịu khuất phục. Khâu Thụ không thèm đôi co với cậu nữa, không nói một lời liền mở ngăn kéo lấy ra một chiếc còng tay, bước lên trước túm lấy cổ áo Sài Dực. Chỉ trong vài đường cơ bản, anh đã chế ngự được cậu và lột sạch quần của cậu xuống.
Sài Dực còn chưa kịp phản kháng đã bị lột sạch quần, vừa gấp vừa giận muốn đánh trả, nhưng Khâu Thụ đã khóa hai tay cậu lại, nhấc bổng cậu lên và ném lên giường.
"Anh! Anh thả tôi ra!" Hai tay của Sài Dực bị Khâu Thụ còng chặt vào đầu giường, tiếp đó là hai chân cũng bị tách rộng và buộc chặt vào hai bên chân giường.
Sài Dực phơi bày toàn bộ cơ thể trước mặt Khâu Thụ, dù có vặn vẹo cơ thể thế nào cũng không tránh được ánh mắt đang dán chặt vào vùng giữa hai chân mình. Trong cơn xấu hổ và tức giận, cậu điên cuồng giãy giụa khiến cổ tay cổ chân đều bị chà xát đến đỏ ửng.
"Nếu cậu còn giãy giụa làm mình bị thương, tôi sẽ tăng hình phạt đấy." Khâu Thụ ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt lạnh lùng mang theo vẻ hung bạo xẹt qua, khiến một thiếu niên ngang tàng như Sài Dực cũng phải rùng mình. Sài Dực dùng hết sức lực, lại bị dọa cho sợ nên không dám động đậy nữa, buông xuôi mặc cho Khâu Thụ kiểm tra cái lỗ nhỏ đang đỏ sưng của mình.
"Hôm nay Chủ nhiệm Trần đã giáo huấn cậu chưa? Vì chuyện đánh nhau ấy."
Biết rõ còn hỏi, Sài Dực xấu hổ và phẫn nộ không muốn trả lời. Khâu Thụ chụm ngón tay, vạch phần gốc đùi cậu ra, một tay ép lên vùng da đùi trong đã bị véo đến đỏ bầm, tay kia giáng một cái tát mạnh vào hậu môn.
"Á!" Sài Dực lập tức cong người lại như con tôm. Khâu Thụ đáng sợ quá, dù sao cậu cũng là kẻ thường xuyên đánh nhau, cơ thể đang độ tuổi phát triển dù không tráng kiện thì cũng có chút cơ bắp, thế mà bị Khâu Thụ chế ngự chưa đầy ba giây đã bị trói lên giường.
Chỉ một cái tát của Khâu Thụ giáng xuống hậu môn đã mang lại nỗi đau gấp bội so với cây roi mây ở văn phòng Chủ nhiệm Trần lúc sáng. Khâu Thụ đánh liên tiếp ba cái, đánh đến mức hậu môn Sài Dực co rút chặt chẽ, đau đến mức chỉ biết thở dốc mà không vào được hơi.
"Hỏi thì phải trả lời. Đừng để tôi hỏi câu thứ hai."
"..." Sài Dực cứng họng, "Ừm." một tiếng coi như câu trả lời. Khâu Thụ khoanh chân ngồi gần lại, rõ ràng là muốn "dọn dẹp" cái lỗ này thật kỹ.
"Đã đánh vào đâu?" Những ngón tay của Khâu Thụ lượn lờ quanh cửa huyệt, lúc thì xoa nắn, lúc thì quét gãi, khiến Sài Dực vừa ngứa vừa tê, nổi hết da gà trên người.
Vẫn là biết rồi còn hỏi! Chỗ nào đỏ sưng không phải rõ rành rành ra đấy sao, còn hỏi như vậy rõ ràng là cố ý làm nhục cậu. Nhưng Sài Dực không dám không nói nữa, nuốt khan một cái, nhìn cái bàn tay sắp sửa hạ xuống lần nữa của Khâu Thụ mà thỏa hiệp: "Mông..."
"Chỉ đánh mông thôi à?" Khâu Thụ không buông tha, ngón tay chọc chọc vào bên trong hậu huyệt.
"Anh không phải là đã nhìn thấy rồi sao!" Sài Dực tức giận đáp trả. Sự cứng đầu của cậu nhanh chóng bị trả giá bằng việc "cái miệng nhỏ" phía dưới lại bị đánh thêm hai cái. Cảm giác muốn khép chân lại mà không khép nổi, vừa đau vừa ngứa vừa kích thích khiến cậu sắp phát điên.
"Chủ nhiệm đã đánh cậu ở đâu? Nói đầy đủ, nếu không tôi không ngại đánh nát cái hậu môn của cậu đâu." Khâu Thụ nói với âm lượng không lớn, giọng điệu thản nhiên nhưng nội dung lại cực kỳ trần trụi và đáng sợ. Sài Dực hít một hơi, mặt đỏ bừng, thấy anh lại sắp đánh tiếp, chỗ chịu khổ lại là cái lỗ nhỏ kia, đành thấp giọng nói: "Đánh mông, véo đùi trong, và cả... huyệt..."
"Đây gọi là hậu môn, đã đánh vào hậu môn của cậu, nói lại lần nữa." Khâu Thụ lặp lại. Sài Dực đỏ mặt đến mức như sắp chảy máu, dưới sự đe dọa vũ lực chỉ đành nói lại: "Đánh mông và... hậu môn, véo đùi trong."
"Ừ." Khâu Thụ hài lòng với bước đầu tiên này. "Hôm nay là lần đầu, chỉ cần nói đã đánh ở đâu là được. Sau này sau khi bị đánh phải viết bản kiểm điểm, đánh ở đâu, đánh thế nào, cảm giác ra sao, phải viết ra rồi đọc cho tôi nghe, nghe rõ chưa?"
"Cái gì?!"
"Tôi nghĩ cậu đã nghe rõ rồi." Khâu Thụ liếc nhìn cậu một cái, tiếp tục xoa nắn cửa huyệt, rồi nói: "Đùi trong hơi đỏ nhưng không nghiêm trọng, lát nữa cần bôi thuốc. Độ sưng tấy của mông cũng tạm ổn, hôm nay không thể đánh tiếp được nữa, hậu môn vẫn chưa sưng, xung quanh hậu môn cũng chỉ hơi đỏ, nói chung là Chủ nhiệm Trần phạt không nặng."
Sài Dực chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống, nói mấy chuyện này với cậu làm gì chứ, cậu hoàn toàn không muốn biết!
Dày vò đến tận giờ vẫn chưa chính thức bắt đầu hình phạt, Sài Dực đã toát hết mồ hôi. Khâu Thụ quyết định cho cậu nghỉ một chút, xuống giường ra ngoài, lúc quay lại trên tay có thêm hai thứ: cốc nước mật ong và gói gừng tươi trong túi kín.
"Tự khép chân lại, kẹp chặt nó vào, nếu không, tôi nghĩ cậu sẽ không muốn biết hậu quả đâu." Khâu Thụ vừa nói vừa chậm rãi xoay chiếc gừng vào trong huyệt nhỏ của cậu.
Sự kích thích từ ma sát của miếng gừng, cộng thêm vị cay nồng vốn có hành hạ cái hậu huyệt vừa bị đánh xong. Khâu Thụ càng đẩy càng sâu, cho đến khi chỉ còn phần đuôi miếng gừng lộ ra ngoài. Khâu Thụ gõ nhẹ vào phần đuôi đó, Sài Dực đều run bắn lên cả người.
"Đau... đau... đau..." Giọng đứa nhỏ đã rõ ràng mềm nhũn. Sài Dực không dám nhúc nhích. Khâu Thụ nhìn cậu thiếu niên như chú báo nhỏ dần thu lại móng vuốt, điềm nhiên đỡ cậu dậy: "Uống chút nước đi, nghỉ năm phút, lát nữa chúng ta sẽ trò chuyện kỹ hơn về chuyện cậu đi đánh nhau."
Comments
Post a Comment