Liệu một học sinh ngoan có bị giáo viên đánh vào mông không?

Cuối xuân đầu hạ, gió nhẹ hiu hiu, hoa dành dành trong khuôn viên trường hầu hết đều đã nở. Khu vườn nhỏ cạnh giả sơn, nơi được bao bọc bởi cây cối và hoa cỏ, luôn là chỗ nghỉ mát và học tập yêu thích của nhiều giáo viên và học sinh. Lúc này, Chu Vũ đang đứng cạnh bàn đá trong vườn nhỏ, ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt. Phía sau cô thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vỗ tay giòn giã, mỗi lần vang lên lại khiến cô run bắn cả người.

Lương Thụy mang bài tập của cả lớp đến đây để chấm, một tay cầm bút phê sửa, ghi điểm và nhận xét, tay còn lại thì đặt lên mông Chu Vũ đang đứng bên cạnh. Cô đang đứng, đôi gò má tròn trịa trắng nõn ở đúng độ cao vừa tầm cho Lương Thụy vung tay quất tới. Chiếc quần đồng phục của Chu Vũ đã bị kéo tuột xuống tận mắt cá chân cùng với cả quần lót, hai tay cô cũng chẳng rảnh rỗi, siết chặt lấy chiếc áo khoác đồng phục và chiếc áo sơ mi trắng bên trong, vén lên trên thắt lưng, phơi bày trọn vẹn cặp mông ra để giáo viên chủ nhiệm Lương Thụy dạy dỗ.

"Chát!" Lại một cái tát giáng xuống mông. Chu Vũ trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng chẳng thông suốt. Lúc này, cảm giác nhục nhã thậm chí còn lớn hơn nhiều so với nỗi đau bị tát vào mông. Mỗi cái quất của Lương Thụy đều khiến thịt mông rung lên. Chỉ một lúc ngắn ngủi, một nửa xấp bài tập đã được chấm xong, còn mông của Chu Vũ thì đã đầy những vết tay.

"Chát! Chát! Chát!" "Đứng thẳng cho tôi!" Lương Thụy mắt không nhìn cô, vẫn dán vào cuốn bài tập trước mặt, nhưng lại có thể chính xác nắm bắt được tư thế sắp cúi người của Chu Vũ. Anh tăng thêm lực tay, nhằm thẳng vào đỉnh mông quất liền ba cái. Cô bé đau điếng kêu lên một tiếng nhỏ xíu, vội vàng đứng thẳng lại, những sợi tóc trên đỉnh đầu theo gió khẽ rung động, phần thịt mông đỏ ửng cũng bị bàn tay giáo viên đánh đến run lên bần bật.

"Đau đến thế sao?" Lương Thụy thấy cô bé sắp khóc, liếc nhìn lớp học đang học thể dục trên sân trường rồi cố ý hỏi như vậy.

"Không..." Chu Vũ rặn ra một chữ từ kẽ răng, chưa nói hết câu đã bị Lương Thụy tặng thêm một cái tát nữa.

"Không mà không đứng cho tử tế à? Người dịch ra sau, kéo áo lên trên, còn dám né tránh thì tôi đánh cho nát mông đấy." Lương Thụy cố ý cô, anh biết cô bé sợ bị bạn học đang học thể dục nhìn thấy, nên đang cố gắng khom người xuống để giả vờ như không có chuyện gì.

"Vâng, thưa thầy." Cô bé sụt sùi dịch ra sau nửa bước, chiếc áo cũng ngoan ngoãn kéo lên thêm một nấc.

Lương Thụy lúc này không đánh nữa, bàn tay phủ lên phần thịt mông đang nóng rát của cô bé nhẹ nhàng xoa nắn. Tuy cơn đau đã dịu đi, nhưng sự xấu hổ khi bị thầy xoa mông lại tăng thêm một tầng.

"Sợ xấu hổ thế cơ à? Chưa từng bị bố đánh mông bao giờ sao?" Lương Thụy gấp quyển bài tập vừa chấm xong đặt lên chồng đã phê, rảnh tay nhìn Chu Vũ.

"Chưa... chưa từng ạ..." Cô bé xấu hổ đến mức nghẹt thở. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn là học sinh ngoan ngoãn hiểu chuyện, chuyện học hành không cần ai phải bận tâm, cũng chẳng dính dáng gì đến những chuyện quậy phá. Cô chưa bao giờ mắc lỗi, chưa bao giờ bị đánh đòn. Lớn đến từng này, đòn phạt nặng nhất mà bố dành cho cô chỉ là cấm túc một tháng không được ra ngoài chơi. Chuyện bị đánh mông là thứ hoàn toàn vượt quá nhận thức của cô.

"Hóa ra từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan." Lương Thụy nói xong, bàn tay đang vuốt ve bất ngờ vung lên, giáng một cái tát vào nơi giáp ranh giữa mông và đùi. Chu Vũ bị đánh đến mức chúi người về phía trước suýt thì không đứng vững, cô vội vàng khôi phục lại tư thế cũ.

"Đứa trẻ ngoan mà dám hút thuốc lá à? Bài thi toán tháng một đống câu sai không đáng có? Trong lớp còn dám lơ đễnh?" Lương Thụy liệt kê những tội trạng gần đây của Chu Vũ, mỗi một tội lại quất một cái, sau lưng cô bé lại xuất hiện thêm vài vết tay.

"Thầy... thầy em sai rồi..." Chu Vũ chịu không nổi nữa, cuối cùng cũng cất tiếng xin lỗi, lén nhìn ra sau một cái rồi lại vội vã quay đi chỗ khác. Lương Thụy thấy cô vẻ mặt quẫn bách thì cố ý trêu chọc, bàn tay lại chạm vào cặp mông, lần này tiến sâu vào khe mông hơn. Cảm nhận được Chu Vũ đang căng cứng người vì sợ hãi, ngón tay anh cố ý mân mê vào khe mông.

"Thầy... thầy ơi..." Chu Vũ run rẩy gọi.

"Phạm nhiều lỗi như vậy, chỉ đánh mông thôi sao?" Giọng Lương Thụy vang lên, ngón tay vẫn đang thăm dò vào khe mông.

Cô bé chưa từng bị phạt bao giờ cứ ngỡ thầy định đánh vào lòng bàn tay, hai tay đang túm lấy gấu áo siết chặt lại, nhỏ giọng nói: "Thầy muốn dạy dỗ ở đâu cũng được..."

Câu này trúng ngay ý Lương Thụy. Anh bật cười, buông bút ra, một tay tách một bên mông cô ra, tay kia gõ gõ vào cái lỗ nhỏ đang ẩn giấu ở giữa, hỏi: "Vậy thì phạt ở chỗ này nhé."

Nổi da gà từ sau lưng lan ra, Chu Vũ nghe vậy thì trừng mắt, không kìm được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không thể tin được mà quay ngoắt lại nhìn Lương Thụy.

"Sao? Tôi nói chưa rõ à? Tiếp theo sẽ phạt vào cái lỗ nhỏ của em."

"Thầy, thầy đừng mà..." Chu Vũ sợ đến mức lùi lại mấy bước, khắp mặt đều viết lên hai chữ từ chối. Chỗ đó sao có thể đánh được.

"Ta còn một phần nhỏ bài tập chưa chấm xong, đứng đó mà phơi mông đợi ta đi." Lương Thụy chẳng quan tâm đến sự từ chối của cô, anh hiểu rất rõ cô bé này, cô không bao giờ dám trái lệnh thầy giáo.

"Thầy... thầy ơi..." Cô bé tuyệt vọng gọi Lương Thụy, rồi bị anh kéo cánh tay lôi lại, bảo cô quay lưng về phía mình, tách mông ra đứng cho ngay ngắn.

"Thầy..." Giọng Chu Vũ đã nghẹn ngào vì khóc. Lương Thụy vừa hướng dẫn cô tách mông ra vừa cười: "Em gọi mấy tiếng rồi đấy, có việc gì thì nói, không thì câm miệng."

"Hai bên mông tách ra ngoài, đúng rồi, tách nữa ra, tôi muốn nhìn thấy cái lỗ nhỏ đó." Lương Thụy dùng bút gõ vào ngón tay cô bé để chỉ dẫn, cho đến khi Chu Vũ kéo đến mức ngón tay trắng bệch, khe mông gần như phẳng lì, cái lỗ nhỏ màu nâu nhạt lộ ra hoàn toàn, bị gió ngoài trời thổi qua khiến nó xấu hổ mà co rút lại.

"Cứ tách ra như thế, lỗ nhỏ thả lỏng ra, không được co rúm lại, tôi phát hiện ra là đánh cho nát bấy đấy nhé." Lương Thụy nhắc nhở, thấy cái lỗ nhỏ đã ngoan ngoãn thả lỏng mới quay lại tiếp tục chấm bài.

Đối diện là sân trường đang học thể dục, tuy họ không tới gần nhưng đứng lù lù một cục như thế này khó tránh khỏi bị chú ý. Huống hồ là trước mặt bao nhiêu người như vậy, dù có bị nhìn thấy hay không thì cũng đã đủ xấu hổ rồi. Bàn tay đang tách mông không dám buông lỏng, gió lạnh luồn qua cái lỗ nhỏ chưa bao giờ phơi bày ra ngoài, dưới sự tấn công của nỗi xấu hổ và nỗi sợ hãi sắp bị quất vào đó, Chu Vũ vừa uất ức vừa ngại ngùng, nước mắt đã chực trào nơi hốc mắt.

Không biết đã qua bao lâu, những ngón tay tách mông đã mỏi nhừ, phía sau lưng Lương Thụy mới chấm xong hết bài tập, anh gấp cuốn cuối cùng lại rồi lên tiếng: "Qua đây."

Chu Vũ bước những bước hơi cứng nhắc đến cạnh Lương Thụy, cảm nhận được một vật lạ đập "bộp" một tiếng vào huyệt của mình, vì quá căng thẳng mà cô vô tình co thắt vật đó lại. Lại nghe thấy Lương Thụy cười khẽ sau lưng: "Nóng lòng muốn bị quất vào huyệt thế sao?"

"Không phải..." Cô bé vội vàng thả lỏng cái lỗ nhỏ, mặt đỏ không thể đỏ hơn được nữa.

"Lần đầu chịu đòn, không đánh nhiều, hai mươi cái, nhưng mỗi cái đều phải báo số, nghe rõ chưa?" Lương Thụy nâng bút lên, định dùng thứ này để quất cô bé.

"Nghe rõ rồi ạ."

Cán bút quất xuống cái lỗ nhỏ, nó giống như bị kinh hãi mà co rúm lại. Lương Thụy biết cô lần đầu bị đánh vào chỗ này nên cũng không chấp nhặt chuyện co huyệt, kiên nhẫn chờ cô bé lại mở rộng ra.

"Một..." Cô bé suýt quên báo số, xấu hổ nhỏ giọng nói.

"Sai rồi, Chu Vũ, thầy đang đánh vào đâu của em?" Lương Thụy không động thủ nữa, nắp bút di di quanh những nếp gấp của hậu môn. Chu Vũ nghẹt thở, cúi đầu mãi mới quyết tâm mở miệng: "Đang đánh vào cúc hoa của em..."

"Chát!" Lương Thụy không chút lưu tình chỉnh lại, "Đó gọi là lỗ nhỏ, nhắc lại một lần nữa!"

"Thầy, thầy đang đánh vào lỗ nhỏ của em..."

"Báo số lại từ đầu, đọc số rồi đọc câu." Cây bút trong tay Lương Thụy lại đặt vào khe mông của Chu Vũ.

"Thầy đang đánh vào lỗ nhỏ của em, cái thứ nhất..." Cô bé nói xong suýt thì khóc luôn. Lương Thụy hài lòng, cái thứ hai mới quất xuống.

"Ưm! Thầy... thầy đang đánh vào lỗ nhỏ của em, cái thứ hai." Cái này có vẻ đánh mạnh hơn, cô bé hơi khom lưng, nước mắt đã chực trào. Cô mơ hồ cảm thấy đám bạn học thể dục kia dường như đã chú ý đến mình, những ánh mắt cứ liếc về phía này khiến cô nhột nhạt, nỗi đau đớn kỳ lạ và sự xấu hổ ở nơi bí mật phía sau đã đẩy cô lên đến đỉnh điểm. Lỗ nhỏ liên tục co lại rồi mở ra, kèm theo tiếng báo số đầy xấu hổ, cô bị đánh đúng mười cái.

Cái lỗ nhỏ chưa đến mức sưng tấy, chỉ là ửng đỏ, mức độ này đối với lần đầu chịu phạt là vừa vặn.

"Thầy, thầy ơi..." Chu Vũ càng tin chắc mình đã bị mấy bạn học nhìn thấy, sợ hãi không biết họ đã thấy gì, vội vàng gọi Lương Thụy.

"Sao thế? Sợ bị nhìn thấy à? Lúc em hút thuốc không chịu học hành tử tế thì sao không thấy xấu hổ? Đứa trẻ không ngoan sẽ bị thầy đánh vào lỗ nhỏ." Lương Thụy thấy Chu Vũ đuôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là sắp khóc thật rồi, liền kéo eo cô sát về phía mình, xoay người lại, vỗ vỗ vào đùi ra hiệu cô nằm sấp lên đùi anh.

Phải nằm sấp trên đùi thầy để chịu đòn sao... Chu Vũ lại hơi do dự.

"Nếu muốn đứng chịu đòn cũng được, vậy đánh tiếp nhé?"

"Không không..." Cân nhắc một lúc, cô chọn cách nằm sấp trên đùi thầy, ít nhất sẽ không bị người khác nhìn thấy nữa.

Lương Thụy kẹp eo cô bé dưới cánh tay, đầu gối nâng mông cô lên, một chân kéo vào trong, đầu gối chèn vào giữa hai chân Chu Vũ, ngón tay đặt lên cái lỗ nhỏ đã lộ ra của cô.

Sự xấu hổ khi bị đánh vào huyệt còn vượt xa hơn cả khi dùng bút, Chu Vũ vùi đầu sâu hơn nữa.

"Chát, chát, chát!" Lương Thụy quất liên tiếp ba cái. Ban đầu chỉ hơi tê tê, cơn đau tích tụ dần lên, Chu Vũ mới cảm nhận được ngón tay của thầy còn đau hơn cả dùng cán bút. Đến cái thứ năm, Lương Thụy mới lên tiếng hỏi: "Sao không báo số?"

Chu Vũ được nhắc mới phản ứng lại, mình quả nhiên vì xấu hổ mà quên mất việc báo số.

"Xin lỗi thầy, em quên mất..."

"Làm lại từ đầu." Lương Thụy không nói nhảm với cô, chàng trai trẻ cao lớn, nằm trên đùi anh hơi co quắp, cô bé cuộn mình lại, lí nhí tiếng "vâng" rồi ngoan ngoãn báo số lại.

"Thầy đang đánh vào lỗ nhỏ của em, cái thứ mười một..."

"Thầy đang đánh vào lỗ nhỏ của em, cái thứ mười hai..."

Chu Vũ lặp đi lặp lại câu nói đầy nhục nhã ấy, kèm theo tiếng tát của Lương Thụy, cái huyệt nhỏ nhanh chóng bị quất đỏ ửng.

Đánh đủ hai mươi cái, cái lỗ nhỏ màu nâu nhạt đã nhuốm màu hồng phấn. Được sự cho phép của Lương Thụy, Chu Vũ mới dám đứng dậy, hai tay theo phản xạ muốn đưa ra sau che mông thì bị Lương Thụy quát lớn ngăn lại.

"Hai tay ôm đầu, đứng đối diện với ta." Lương Thụy ra lệnh.

Đợi cô bé ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu, việc trần như nhộng đứng trước mặt thầy khiến cô vô cùng ngượng ngùng. Chu Vũ chỉ mong sao hình phạt đầy nhục nhã này mau chóng kết thúc, cô mím chặt môi không dám lên tiếng.

"Chu Vũ, bị thầy đánh mông và đánh lỗ nhỏ có thấy xấu hổ không?"

"Có ạ..." Chu Vũ nhìn tay thầy tách ra, đi vòng ra phía mặt trong đùi cô, nơi đó thịt non nớt và nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đã ngứa không chịu nổi.

"Biết xấu hổ thì lần sau còn dám không?" Lương Thụy nói xong, bàn tay kẹp lấy phần thịt mặt trong đùi Chu Vũ rồi dùng sức véo mạnh, cô bé lập tức co rúm người lại, miệng vội vàng cầu xin: "Không dám nữa không dám nữa, thầy tha cho em..."

"Đứng cho thẳng!"

Đợi cô bé vì bị quát mà đứng thẳng lại, Lương Thụy lại vươn tay vào mặt trong đùi, véo cả hai bên cho đến khi ửng đỏ, cô bé đau đến mức nước mắt lưng tròng.

"Hôm nay cứ xử lý em đến đây thôi, bố em đã tìm cho em một người dạy kèm, mấy ngày tới em sẽ còn được thưởng thức đấy, về lớp đi."

Comments

Popular Posts