Lời nói (1)

"Anh ơi, anh ơi tha cho em, em không dám nữa, anh ơi..." Bành Mộc ngồi trên chiếc ghế gỗ, khóc lóc thảm thiết, không ngừng cầu xin người đang ngồi điềm tĩnh trên ghế sofa đọc sách – Ngạn Trạch Ân.

Người trên sofa không chút động lòng, coi như không nghe thấy. Tiếng cầu xin của đứa nhỏ làm anh phiền lòng, anh liền đẩy nút điều khiển từ xa trong tay lên thêm một nấc. Ngay lập tức, tiếng thét kinh hãi của đứa nhỏ vang lên, tiếng khóc càng lúc càng thê thảm.

Bành Mộc đang ở trạng thái không mảnh vải che thân ngồi trên chiếc ghế đó. Hai bàn chân cậu bị khóa chặt vào nhau bởi còng chân xỏ qua dưới ghế, khiến cậu hoàn toàn không thể đứng dậy, thậm chí không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Phần mông buộc phải dán chặt vào mặt ghế gỗ cứng, chiếc áo ngủ nhỏ tội nghiệp cũng bị cuốn lên cao, phơi bày hoàn toàn bộ phận đang chịu phạt. 

Chiếc ghế này đã được Ngạn Trạch Ân cải tạo, ở giữa được tháo một vòng và lắp vào đó một chiếc khí tắc có thể điều khiển từ xa. Khi đứa nhỏ ngồi lên, chiếc khí tắc dài đó vừa vặn cắm sâu vào lỗ nhỏ của cậu. Trên thân khí tắc còn được bôi một lớp cao gừng, lỗ thông khí có thể phun ra hơi nóng. Thông qua thiết bị điều khiển trong tay, Ngạn Trạch Ân có thể tùy chỉnh độ nóng và cường độ phun khí. 

Đứa nhỏ vốn vừa bị đánh một trận tơi bời, bị Ngạn Trạch Ân dùng thước mềm quất hơn ba mươi cái đến mức mông sưng đỏ bỏng rát, giờ lại bị hơi nóng từ khí tắc thổi thẳng vào hậu môn, cảm giác này thực sự vô cùng khổ sở. Mông cậu lúc nào cũng đau nhói từ trong ra ngoài, khóc đến mức suýt chút nữa là tắt thở.

Bành Mộc ngồi trên ghế đó đã được mười phút, Ngạn Trạch Ân mới tắt khí tắc, gấp sách lại đi đến bên cạnh đứa nhỏ, cúi người xuống tháo còng chân cho cậu.

"Anh, em sai rồi, em không dám nữa, em không dám nói bậy nữa đâu, anh ơi." Đứa nhỏ không màng tới nỗi đau, vội vàng xin lỗi. Đôi mắt sưng như quả đào nhìn chằm chằm Ngạn Trạch Ân. Ngạn Trạch Ân cố tình không nhìn cậu, cũng chẳng thèm đếm xỉa đến lời xin lỗi của Bành Mộc, cất còng chân đi rồi ra lệnh: "Vào phòng tắm quỳ xuống đó."

Đứa nhỏ từ nhỏ đã sống cuộc đời gian khó, sớm hình thành khả năng nhìn sắc mặt người khác. Thấy Ngạn Trạch Ân hôm nay không có ý định tha cho mình, cậu vừa sụt sùi vừa đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa đi vào phòng tắm, quỳ ngoan ngoãn ngay giữa sàn nhà.

Ngạn Trạch Ân vẫn còn cả đống công việc phải giải quyết, nhân lúc này anh gọi vài cuộc điện thoại và nhắn tin. Khoảng cách không xa, đứa nhỏ trong phòng tắm nghe rõ mồn một nội dung cuộc gọi: "Chuyện vụ án đó lát nữa rồi nói tiếp nhé. Đang dạy dỗ thằng bé, ừ, không nghe lời, không dạy bảo bây giờ thì muộn mất!" Anh nói một nửa cho người bạn bên kia điện thoại, một nửa là nói cho đứa nhỏ đang quỳ trong phòng tắm nghe. Bành Mộc sợ hãi đến mức nước mắt lã chã rơi.

Sống cùng Ngạn Trạch Ân đã hơn ba tháng, nói một cách công tâm thì anh đối với cậu rất tốt. Bành Mộc vốn nội tâm nhạy cảm, hay suy nghĩ tiêu cực về những chuyện nhỏ nhặt, nhưng Ngạn Trạch Ân lại rất kiên nhẫn: cùng cậu chơi đùa, đưa đi ăn đồ Pháp, đi Disneyland, mua quần áo theo mùa chất thành đống, cưng chiều cậu hơn cả em ruột. Chỉ duy nhất trong việc đánh đòn là anh chưa bao giờ nương tay. 

Ngạn Trạch Ân nói với Bành Mộc: Đánh em là vì em phạm lỗi, để em biết đau mà ghi nhớ. Đánh không phải vì không thương em, mà chính vì thương nên mới muốn em nên người. Gia pháp là điều không thể tránh khỏi, em đừng suy nghĩ nhiều, anh cũng sẽ không bao dung cho lỗi sai của em. Bành Mộc dần hiểu ra đạo lý này, nên khi bị Ngạn Trạch Ân đánh, cậu cũng không nghĩ ngợi lung tung, chỉ biết đau, đau đến mức ước gì mình không cần cái cặp mông này nữa.

Lần phạm lỗi này thực sự nghiêm trọng. Bành Mộc vốn thông minh, từ sau khi được Ngạn Trạch Ân thuê gia sư, thành tích của cậu tiến bộ rất nhanh, học kỳ hai đã có thể lọt vào top 10 của lớp. Ngạn Trạch Ân về mặt học tập cơ bản đã không còn lo lắng, cũng không yêu cầu quá cao, chỉ cần cố gắng là được, vui vẻ là chính, mệt thì ngủ, chán thì chơi. 

Nhưng đứa nhỏ dù sao cũng còn trẻ con, "vết sẹo lành là quên ngay nỗi đau", lâu rồi không bị đánh nên cậu lại đâm đầu vào điều cấm kỵ của Ngạn Trạch Ân. Giờ nghỉ trưa, cậu cãi nhau với bạn ngoài trường, vì quá tức giận mà buột miệng chửi thề vài câu khó nghe. Xui xẻo thay, Ngạn Trạch Ân lúc đó mang trái cây đến cho cậu đúng lúc nghe thấy. 

Cơn giận của Bành Mộc vừa phát ra, quay đầu lại thấy anh trai đang đứng sau lưng với gương mặt lạnh tanh, khí thế vừa rồi lập tức bị dội một gáo nước lạnh, tim cậu lạnh toát. Ngạn Trạch Ân thấy thời gian sắp đến giờ vào lớp buổi chiều, đưa trái cây cho cậu rồi rời đi. Bành Mộc cũng biết, về nhà chắc chắn mình sẽ gặp họa.

"Anh đã nói gì với em, còn nhớ không?" Ngạn Trạch Ân vừa cúp điện thoại không lâu đã bước vào phòng tắm, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc ống tiêm lớn, xé một túi dịch thụt rửa mới hút vào kim tiêm, chậm rãi lên tiếng hỏi đứa nhỏ.

"Anh... anh nói, phạm lỗi ở đâu, phải phạt ở đó..." Bành Mộc run cầm cập. Ngạn Trạch Ân tiếp tục dẫn dụ: "Vậy Tiểu Mộc phạm lỗi ở đâu?"

"Tiểu Mộc đã chửi người, nói sai lời..." Bành Mộc trả lời trong tiếng nấc.

"Anh sẽ không đánh vào mặt em, cái miệng phía trên phạm lỗi thì phải dùng cái miệng phía dưới để trả giá, câu này anh từng nói với em rồi đúng không? Tiểu Mộc, nói cho anh biết cái miệng phía dưới là chỗ nào?"

"Là... là lỗ hậu, anh ạ..." Bành Mộc nén nỗi xấu hổ thốt lên, một lát sau không chịu nổi nữa: "Anh ơi, anh đánh vào mông đi, đánh bao nhiêu cái cũng được, em hứa sẽ không né..."

"Còn dám mặc cả? Đánh vào đâu là do em quyết định sao?" Ngạn Trạch Ân cao giọng hơn, ấn lưng đứa nhỏ bắt cậu quỳ chổng mông lên, anh ngồi xổm phía sau, tát một cái vào mông cậu: "Tự dùng tay vạch mông ra, hôm nay lỗ nhỏ của em đừng hòng được yên ổn... à không, là mấy ngày tới đừng hòng được yên ổn."

Đứa nhỏ không dám cãi lời Ngạn Trạch Ân, đây là quy tắc đã được dạy trước đó. Cậu vừa khóc vừa vạch mông, Ngạn Trạch Ân cắm đầu ống vào lỗ hậu vốn đã bị khí tắc làm cho mềm nhũn và sưng đỏ của đứa nhỏ, không chút khách khí bơm dịch thụt rửa vào.

"Ưm, anh ơi, căng quá..." Bành Mộc không chịu nổi, lên tiếng xin tha. Ngạn Trạch Ân đỡ lấy thắt lưng cậu, nâng phần mông đang vô thức hạ xuống cao hơn một chút, chỉ bỏ lại hai chữ: "Nhịn đi, dám làm rớt ra một giọt thì tối nay anh đánh nát lỗ hậu của em."

Một túi dịch thụt rửa được chia làm hai lần bơm vào hậu môn của đứa nhỏ. Bành Mộc thấy bụng dưới và hậu môn căng tức khó chịu, cắn chặt răng kiên cường chịu đựng, sợ hãi không dám nói thêm lời nào.

"Vừa nãy đánh mông chỉ là quà tặng kèm, để em ngồi ghế thoải mái hơn một chút thôi. Hình phạt hôm nay chỉ giáo dục lỗ hậu của em." Bành Mộc mếu máo muốn khóc, Ngạn Trạch Ân vạch đôi cánh mông của cậu ra, tát vài cái vào lỗ hậu: "Đi bài tiết ra đi."

Được phép, đứa nhỏ vội vàng bò dậy đi vào nhà vệ sinh, lát sau trở về ngoan ngoãn quỳ xuống đợi hình phạt tiếp theo.

"Tiểu Mộc, nói cho anh biết tại sao em lại chửi người?"

"Họ... họ nói em là đứa trẻ không ai cần..." Giọng Bành Mộc nhỏ như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ ấm ức.

Ngạn Trạch Ân sững sờ, tay đang chuẩn bị túi dịch thụt rửa thứ hai dừng lại. Anh im lặng vài giây rồi mới cắm ống dẫn vào hậu môn đứa nhỏ lần nữa: "Vậy Tiểu Mộc tự thấy thế nào?"

"Em... em có anh cần em..."

Lòng Ngạn Trạch Ân nhẹ nhõm hẳn, nút thắt này đứa nhỏ coi như đã vượt qua. Thực ra việc Bành Mộc nói vậy cũng nằm ngoài dự đoán của Ngạn Trạch Ân. Anh thậm chí đã muốn dừng hình phạt lại để ôm đứa nhỏ an ủi vài câu, nhưng suy nghĩ vài giây lại thấy không nên làm vậy. 

Nếu anh làm thế, sẽ khiến đứa nhỏ cảm thấy đây là nhược điểm. Một khi ấn tượng này ăn sâu vào tâm trí, hoàn toàn không có lợi cho sự phát triển của đứa nhỏ. Ngạn Trạch Ân chỉ sững sờ vài giây rồi quyết định tiếp tục phạt: "Vì vấn đề của người khác mà làm hỏng tu dưỡng của chính mình, đây là thành quả mà anh giáo dục em mấy ngày qua sao?"

"Em... em không có, em không phải là... ừm, ưm..." Đứa nhỏ ấp úng biện minh. Túi dịch thứ hai của Ngạn Trạch Ân đã được đẩy vào, Bành Mộc khó chịu chỉ biết rên rỉ. Đúng là vì vấn đề của người khác mà bản thân mình phạm lỗi, quả thật... hơi ngu ngốc.

Thấy đứa nhỏ im lặng, Ngạn Trạch Ân biết cậu đã tự hiểu ra. Chuyện nào ra chuyện đó, việc chửi thề vẫn phải bị phạt nghiêm khắc. Lần này anh chỉ bắt cậu nhịn 3 phút rồi cho đi vệ sinh, quay lại lại thụt tiếp. Lần này anh đeo cho cậu một nút hậu môn, rồi dùng tay vỗ vài cái vào bụng dưới. Đứa nhỏ nước mắt lã chã, dù cố gắng lắm nhưng vẫn chịu đựng được. Cuối cùng khi cho cậu đi vệ sinh xong rồi quay lại, Bành Mộc ôm mông mệt đến mức quỳ không nổi. Thấy Ngạn Trạch Ân lấy nước mật ong cho mình uống, cậu sợ đến mức run cầm cập.

"Làm sạch xong rồi, chúng ta bắt đầu nói chuyện chính thức về hình phạt thôi." Ngạn Trạch Ân để đứa nhỏ nghỉ một chút mới lên tiếng, tránh việc cậu nôn ra nước mật ong chưa kịp nuốt xuống. Bành Mộc quả nhiên trợn tròn mắt, hóa ra nãy giờ ngồi ghế rồi thụt rửa đều chỉ là khâu chuẩn bị thôi sao?

"Sao thế? Không hài lòng à?" Ngạn Trạch Ân cố tình hỏi.

"Không không, không, Tiểu Mộc biết sai rồi, xin anh giáo huấn."

"Đã biết sai rồi thì đừng bắt anh phải ra tay, tự mình tát cho lỗ hậu sưng lên đi." Ngạn Trạch Ân tựa vào bồn tắm nhìn đứa nhỏ nói.

Tự... tự tát? Bành Mộc kinh ngạc, sao mà tự làm được?

"Nếu em tự tát khiến anh hài lòng, thì sẽ đến phần tiếp theo. Nếu anh chưa hài lòng, thì anh ra tay sẽ không chỉ đơn giản là tát cho sưng đâu."

"Vâng... anh." Dù vừa xấu hổ vừa gượng gạo, việc tự tát vào mông mình quá đỗi nhục nhã, nhưng tránh được việc anh trai đích thân ra tay là thật. Ngoài nỗi đau ra, mọi thứ khác đều dễ thương lượng.

Dù rất gượng ép nhưng không dám làm trái yêu cầu của anh, cậu đành cam chịu tách rộng hai chân, Bành Mộc cúi thấp người, áp phần trên cơ thể xuống thảm thấm nước trong phòng tắm, phô bày hoàn toàn lỗ hậu, hai tay mò mẫm ra sau. Vừa chạm vào lỗ nhỏ đã bị khí tắc và thụt rửa hành hạ, cậu đã thấy đau nhói. Cậu nghiến răng, ba ngón tay chụm lại dán vào khe mông, lấy hết can đảm giơ tay lên, "bốp" một tiếng tát xuống.

Cảm giác này đau hơn và xấu hổ hơn tưởng tượng rất nhiều. Bàn tay tát vào vùng da thịt non nớt đó khiến Bành Mộc theo phản xạ muốn né tránh. Đôi khi tay chưa kịp hạ xuống, cơ thể đã tự co rúm lại vì phản xạ. Tự mình ra tay tuy có thể kiểm soát số lượng, vị trí và lực đạo, nhưng lời đe dọa của anh trai vẫn còn ở đó. Đánh không đủ đỏ, không đủ sưng là phải chịu anh ra tay, như thế thà để Ngạn Trạch Ân đánh trực tiếp còn hơn, ít nhất là đau một lần cho xong, không phải chịu cái cảm giác vừa nhục vừa khó chịu thế này.

Bành Mộc ban đầu định nhìn biểu cảm của Ngạn Trạch Ân để đoán xem đánh thế này đã đủ chưa, nhưng Ngạn Trạch Ân lúc này thậm chí còn không nhìn cậu, thấy cậu bắt đầu tát thì trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài, chỉ để lại câu: "Khi nào tự thấy đạt chuẩn của anh thì ra ngoài tìm anh."

Giờ thì không có vật tham chiếu nữa, Bành Mộc chỉ còn cách nhẫn tâm giơ tay tát vào chỗ nhạy cảm và xấu hổ nhất của chính mình. Tự đánh mình vẫn thấy không thuận tay, cảm giác đau đớn được phóng đại lên vô hạn. Lúc này, cậu không khỏi giảm bớt lực đạo, cánh tay giơ ra sau mãi cũng mỏi nhừ. Chỉ một lát sau, lực đạo đã chỉ còn như phủi bụi.

Đánh mười cái cũng đỏ, đánh ba mươi cái cũng đỏ, dù sao vừa rồi cũng bị hành hạ một trận, lỗ hậu chắc chắn vẫn chưa hết sưng. Hơn nữa, chỗ đó bé tí, đánh một cái là đỏ rực lên ngay, đánh ít đi chắc anh cũng không nhận ra đâu. Dưới sự thôi thúc của tâm lý muốn được nhẹ tay và nỗi đau tích tụ, Bành Mộc dần nảy sinh tâm lý cầu may, bắt đầu xoa xoa lỗ hậu vừa bị hành hạ. 

Rồi cậu chợt nhớ ra phòng tắm chỉ cách phòng khách một bức tường và một cánh cửa, chắc là anh đều nghe thấy tiếng tát. Bành Mộc nghiến răng, lại tát cho mình vài cái thật mạnh. Đầu ngón tay tát vào khiến lỗ hậu đau như muốn nát ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào, lỗ hậu nóng bỏng đang giật giật. Nếu đánh tiếp chắc là hỏng thật rồi, đây chắc chắn đã đạt tiêu chuẩn của anh. Nghĩ vậy, Bành Mộc tát thêm hai cái cuối rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua gương, cậu khựng lại. Hay là... nhìn thử xem?

Cần phải đứng trước gương vạch mông ra để nhìn lỗ hậu của chính mình, Bành Mộc phải đấu tranh tâm lý mãi mới dám hành động. Đối diện với gương, cậu vạch mông ra muốn nhìn xem lỗ hậu mình màu gì, nhưng hành vi này thật sự quá nhục nhã. Bành Mộc chỉ dám liếc một cái, có vẻ đã đỏ rồi, dù sao cũng thấy đau, chắc là đạt chuẩn rồi. Bành Mộc xoa mông, rụt rè đi ra khỏi phòng tắm.

"Anh ơi, em đánh xong rồi ạ." Bành Mộc vừa nghĩ tới việc tự phạt vừa rồi đã đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn đứng trước mặt Ngạn Trạch Ân nói.

"Nằm sấp lên ghế đi, anh kiểm tra." Ngạn Trạch Ân nhướn cằm chỉ chiếc ghế dài anh vừa đặt ở đó.

"Vâng, anh." Bành Mộc ngoan ngoãn nằm sấp xuống, chủ động vạch mông lộ lỗ hậu ra cho Ngạn Trạch Ân kiểm tra. Ngón tay Ngạn Trạch Ân xoa bóp hậu môn và vùng da xung quanh vài cái, lại dừng lại một lúc để cảm nhận nhiệt độ, ngón tay khẽ thăm dò vào trong. Thời gian kiểm tra đối với Bành Mộc dài đằng đẵng, cậu căng thẳng rụt cổ đợi chờ phán quyết của mình.

Một lúc sau mới nghe thấy tiếng hừ lạnh của Ngạn Trạch Ân, tay cũng rời khỏi lỗ hậu của cậu: "Anh bảo em tự đánh, mà em dám lừa anh thế này à?"

"Xong đời rồi" – hai chữ này hiện lên trong đầu Bành Mộc.

Comments

Popular Posts