Lời nói (2)

“Anh... em sai rồi anh ơi, tha cho em...” Bành Mộc hoàn toàn hoảng loạn. Vừa rồi còn ôm chút hy vọng mong manh có thể trót lọt qua ải, giờ nghe giọng điệu này của Ngạn Trạch Ân, cậu biết là không thể dễ dàng bỏ qua được nữa. Nghĩ đến cảnh phải đối mặt với một Ngạn Trạch Ân đang giận dữ, Bành Mộc sợ đến mức muốn khóc thét.

“Tha cho em? Lúc em qua quýt cho xong, em có từng nghĩ lỗ nhỏ của mình không? Tiểu Mộc muốn thử hình phạt nặng hơn phải không, anh chiều ý em.” Giọng Ngạn Trạch Ân lạnh lùng, anh buông đứa nhỏ ra, lấy một chiếc muỗng gỗ trong tay, hai ngón tay tách rộng đôi cánh mông của cậu, nhắm thẳng vào nơi kín đáo đó rồi giáng xuống một đòn thật mạnh.

“Á!” Bành Mộc không nhịn được mà kêu lên. Cú này đau gấp trăm lần cú cậu tự tát vừa rồi. Biết thế này thà rằng ban nãy tự mình tát thật mạnh vài cái còn hơn. Lỗ nhỏ co rút lại, vừa mở ra đã lại khép chặt. Trong cơn đau dữ dội, đôi cánh mông cố gắng khép lại, Ngạn Trạch Ân lại giơ muỗng gỗ lên, cú thứ hai giáng xuống.

“Lần sau trước khi nói tục, hãy suy nghĩ cho kỹ xem lỗ nhỏ của em chịu nổi mấy cái!” Ngạn Trạch Ân vừa đánh vừa răn đe, nhìn lỗ nhỏ trước mắt đang dần ửng đỏ, anh hỏi tiếp: “Trong phòng tắm có gương, tại sao không nhìn xem đã đạt chuẩn hay chưa rồi mới ra ngoài?”

“Em... Á! Anh ơi, xấu hổ lắm ạ... hu hu em không muốn nhìn...” Bành Mộc đau đến choáng váng, chẳng còn tâm trí tìm lý do, Ngạn Trạch Ân vừa hỏi là cậu khai sạch sành sanh.

“Sợ xấu hổ à.” Ngạn Trạch Ân cười lạnh, tạm dừng tay, “Đứng dậy, theo anh vào phòng tắm.”

Đứa nhỏ lồm cồm bò dậy từ trên ghế dài, ngoan ngoãn đi theo sau Ngạn Trạch Ân, vừa đi vừa lau nước mắt. Một tay cậu lén chạm vào lỗ nhỏ vừa bị đánh, nóng hổi và sưng vù. Nghĩ đến việc trận đòn này dường như mới chỉ bắt đầu, cậu bĩu môi đầy tủi thân.

“Ngồi xuống đối diện gương, tách rộng hai chân ra, tự ôm lấy đùi mình.” Ngạn Trạch Ân vừa nói vừa ra tay sắp xếp tư thế cho đứa nhỏ, “Ngẩng đầu lên, nhìn kỹ vào gương cho anh!”

Hai chân đứa nhỏ mở rộng, từ tiểu thịt bổng mềm nhũn giữa hai chân, đôi hòn bi, đến lỗ nhỏ đỏ rực đều hiện rõ mồn một. Bành Mộc đỏ bừng mặt, bắt cậu phải dán mắt vào chỗ đó thật sự quá mức nhục nhã.

“Không phải sợ xấu hổ à? Anh sẽ chữa cái tật này của em! Nhìn chằm chằm vào gương cho anh, nhìn kỹ xem lỗ nhỏ của em bị anh đánh sưng lên như thế nào.”

“Không... không muốn đâu anh, đừng mà... Oa!” Đứa nhỏ khóc lóc thảm thiết, nhưng Ngạn Trạch Ân không mảy may thương xót. Anh vòng ra sau lưng đứa nhỏ, quỳ một gối, một tay vạch đùi đứa nhỏ ra, một tay giơ muỗng gỗ, "bốp" một cái giáng xuống.

“Ưm... ừm... anh ơi...” Đứa nhỏ trố mắt nhìn trong gương chiếc muỗng gỗ rơi xuống nơi tư mật của mình, vừa nhục vừa sợ, liên tục gọi anh xin tha.

Ngạn Trạch Ân đánh liên tiếp mấy cái, nhìn đứa nhỏ vừa khóc sướt mướt vừa nhìn gương, mặt đỏ như quả đào, anh bèn xoay ngược chiếc muỗng, dùng cán gỗ chọc chọc vào lỗ nhỏ đã đỏ ửng hỏi: “Tiểu Mộc, anh đã đánh bao nhiêu cái rồi?”

“Tám... cái ạ.”

“Anh đang đánh vào đâu của Tiểu Mộc?”

“Lỗ nhỏ của em...” Bành Mộc sắp khóc vì xấu hổ.

“Lỗ nhỏ của Tiểu Mộc có đỏ không?”

“...Đỏ... ạ.”

“Vẫn chưa đủ đỏ. Để Tiểu Mộc khắc cốt ghi tâm rằng sau này không được nói tục nữa, anh phải làm cho lỗ nhỏ của em đỏ hơn chút nữa, như vậy em mới nhớ đời được.” Giọng Ngạn Trạch Ân dịu xuống, nhưng những lời nói ra thật sự đáng sợ. Bành Mộc bĩu môi khóc: “Anh ơi, em đau quá...”

“Đau mới đúng, không đau thì anh đánh em làm gì.” Ngạn Trạch Ân cười, đánh thêm hai cái nữa mới buông muỗng gỗ cho đứa nhỏ nghỉ ngơi một chút.

Xong một hồi, Ngạn Trạch Ân cầm lại muỗng gỗ, hình phạt trên lỗ nhỏ vẫn còn tiếp diễn. Anh bảo đứa nhỏ ôm chặt đùi, hướng về phía gương để lộ hoàn toàn lỗ nhỏ đỏ ửng, giơ muỗng gỗ tiếp tục "tô màu".

“Tiểu Mộc, nói cho anh biết lỗ nhỏ của em bây giờ giống cái gì?” Ngạn Trạch Ân cảm thấy hôm nay đánh đã đủ nhiều, mặt sau của muỗng gỗ cọ xát vào lỗ nhỏ của đứa nhỏ, cảm thấy cậu đang run rẩy.

“Giống...” Bành Mộc nhìn chằm chằm trong gương lỗ nhỏ của mình từ màu đỏ nhạt do tự đánh chuyển sang màu đỏ tươi rướm máu, sợ chiếc muỗng gỗ đang cọ xát lại giáng xuống, đắn đo mãi mới thốt lên vài chữ từ kẽ răng: “Giống... giống quả anh đào ạ...”

“Bốp!” – “Nói cho đầy đủ!”

“Lỗ nhỏ của Tiểu Mộc đỏ như quả anh đào, hu hu...”

“Bốp!” – “Tại sao lại đỏ như thế?”

“Á... ưm... vì, vì Tiểu Mộc không ngoan, nói tục bị anh đánh... đánh vào lỗ nhỏ ạ...”

“Lần sau bắt em tự tát vào mông, thì phải đứng trước gương, tát đến mức độ này cho anh, nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ rồi ạ, nghe rõ rồi anh ơi...” Bành Mộc gần như sụp đổ. Ngạn Trạch Ân nắm bắt mức độ trừng phạt rất tốt, nhân lúc đứa nhỏ đang khóc, anh ôm cậu vào lòng rồi đi ra khỏi phòng tắm.

“Đau lắm à?”

“Đau... anh đánh đau quá ạ...” Bành Mộc dựa vào lòng Ngạn Trạch Ân, phần thân dưới không dám cử động, đừng nói là lỗ nhỏ bị đánh thành quả anh đào, ngay cả trong tiểu thịt bổng vẫn còn đang cắm thứ đó kìa.

“Chúng ta nghỉ một lát, rồi đánh tiếp phần khe môngnhé?”

“Anh ơi...” Đứa nhỏ nghe thấy còn phải đánh nữa, lồng ngực phập phồng lại muốn khóc. Sau mấy trận đòn này, cậu nhận ra: bình thường thì cái gì cũng dễ thương lượng, duy chỉ có việc làm nũng trong quá trình chịu phạt là vô ích với Ngạn Trạch Ân. Cậu cam chịu vùi đầu vào người anh, hy vọng tìm kiếm được chút an ủi.

Ngạn Trạch Ân bế đứa nhỏ đi dạo quanh phòng vài vòng, nhìn đồng hồ thấy đã qua 15 phút, anh khẽ nói bên tai cậu: “Tiểu Mộc, nghỉ đủ rồi, đến lúc đánh khe mông rồi.”

“Vâng... anh ạ...” Đứa nhỏ luyến tiếc chút hơi ấm cuối cùng, không kìm được ôm chặt lấy người sắp đánh mình.

Ngạn Trạch Ân đặt đứa nhỏ lên ghế dài bảo cậu nằm xuống. Phần mông quả thực đã sưng lên dữ dội, lát nữa bôi thuốc cũng là một cực hình. Anh cúi người vỗ nhẹ vào mông đứa nhỏ, vạch một bên ra, đổi sang một cây roi mây mảnh bằng nhựa dẻo, đặt lên khe mông của cậu. Anh không nói thêm lời thừa thãi nào, sau khi nói “chuẩn bị chịu đòn”, một roi đã vung xuống.

Khe mông – nơi duy nhất còn giữ màu da nguyên bản – cũng dần dần bị Ngạn Trạch Ân đánh cho đỏ ửng. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ mà đã chằng chịt vết roi. Đứa nhỏ chịu đựng hình phạt cuối cùng, hai bàn chân xoắn lại như bện thừng. Cuối cùng khi Ngạn Trạch Ân đánh xong một bên, trong ngoài đều nóng rát như lửa đốt.

Đến khi đánh bên kia, đứa nhỏ vẫn không nhịn được mà bật khóc. Chỉ vì một câu nói tục mà phải trả giá đắt như thế này, đứa nhỏ hối hận đến ruột gan đứt đoạn.

Ngạn Trạch Ân khi ra tay sẽ không nương nhẹ. Anh nghe tiếng khóc của đứa nhỏ, hôm nay quyết tâm làm cho cậu đau một trận ra trò. Cây roi trong tay quất xuống nặng nề, cho đến khi cả hai bên khe mông đều đỏ gần bằng màu của lỗ nhỏ mới dừng tay.

“Anh ơi... anh ơi em sai rồi, em không dám nữa...” Đứa nhỏ liên tục xin lỗi, đau đến mức không dám cử động.

“Anh bôi thuốc cho em.” Đứa nhỏ phạm lỗi, tự mình đánh xong còn phải tự mình dỗ dành. Nghĩ đến việc đứa nhỏ phạm lỗi mà người mệt nhất vẫn là mình, Ngạn Trạch Ân bế đứa nhỏ về phòng, dở khóc dở cười. Nuôi dạy một đứa trẻ quả thật không dễ dàng gì.

“Lên giường nằm ngửa ra.” Ngạn Trạch Ân lấy thuốc tới, bôi một lớp lên mông. Đứa nhỏ rên rỉ vì khó chịu. “Nhịn đi nhé.” Bôi xong cánh mông và khe mông, tiếp đến là lỗ nhỏ. Chỗ đó bị đánh mạnh, lại vốn dĩ non nớt, đứa nhỏ biết là sẽ đau, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Ngạn Trạch Ân: “Anh ơi có thể không bôi thuốc... được không ạ?”

“Em nghĩ sao?” Ngạn Trạch Ân phản vấn, thoa thuốc lên ngón tay rồi từ từ đưa vào huyệt nhỏ của đứa nhỏ. Dưới sự kích thích của nỗi đau, đứa nhỏ theo phản xạ co rút lại, vừa vặn ôm trọn ngón tay Ngạn Trạch Ân, không khỏi đỏ mặt.

“Có gì mà ngượng, anh là anh của em mà.” Ngạn Trạch Ân rút ngón tay ra, lại bôi thêm một lần nữa, lần này cố ý để đứa nhỏ ngậm một lúc mới rút ra. Đánh cậu, làm cậu xấu hổ bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ hay ngượng, Ngạn Trạch Ân bật cười bất lực.

“Á! Ưm...”

Ngạn Trạch Ân cẩn thận bôi thuốc, xoa đều rồi mới rời đi.

“Đây là hình phạt, cũng là để thuốc hấp thụ nhanh hơn.” Khi Ngạn Trạch Ân quay lại, anh mang theo một chiếc tã giấy, xé ra rồi đi về phía Bành Mộc: “Tách chân ra, anh mặc cho em.”

“Anh ơi...” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bành Mộc đỏ bừng. Lớn thế này rồi còn phải mặc thứ này, mà anh còn đích thân mặc cho mình?

“Ngoan thì chỉ mặc một ngày thôi, không ngoan thì mặc tã giấy đi học.” Ngạn Trạch Ân dễ dàng tách hai đùi đứa nhỏ ra, tã giấy từ giữa xỏ qua bao trùm toàn bộ tư mật, lại vòng qua gốc đùi dán chặt vào eo. Qua lớp tã giấy, Ngạn Trạch Ân búng vào bờ mông sưng tấy của đứa nhỏ: “Xem lần sau em còn dám phạm lỗi nữa không.”

Comments

Popular Posts