Ma men

Thẩm Đường loay hoay tính tiền cho mấy chai rượu vừa mua, gương mặt vẫn còn vương chút hơi men chếnh choáng. Cô lảo đảo bước ra khỏi cửa hàng, tay ôm khư khư "chiến lợi phẩm", định bụng sẽ tìm một góc nào đó tiếp tục chìm đắm trong cơn say.

Thế nhưng, vừa ngẩng đầu lên, bóng dáng cao lớn và hơi thở lạnh lẽo quen thuộc phía đối diện khiến cô tỉnh cả ngủ. Là Thành Duật!

Tim Thẩm Đường nảy lên một cái, cô hốt hoảng quay đầu, định lủi nhanh vào con hẻm nhỏ để trốn chạy. Nhưng đôi chân run rẩy vì cồn không nhanh bằng sải bước của anh. Chỉ trong chớp mắt, một bàn tay rắn chắc đã tóm chặt lấy vai cô, giữ ngược trở lại.

"Định đi đâu?" Giọng Thành Duật trầm thấp, mang theo cơn thịnh nộ đang kìm nén.

“Lên xe.” Thành Duật lạnh mặt, giật lấy chai rượu trong tay Thẩm Đường, ném vào giỏ xe điện gần đó, sau đó dứt khoát kéo cô ngồi vào ôtô.

Bị bắt tại trận, Thẩm Đường biết hôm nay thể nào cũng bị phạt. Cô ngồi vào ghế sau với vẻ mặt cam chịu. Cô thầm thở dài, đúng là một con ma men như cô phải bị đòn đau có khi mới giã được tật nát rượu.

Chỉ sau khi chiếc xe chạy qua thêm một ngã tư, Thẩm Đường mới bàng hoàng nhận ra có điều gì đó không ổn. Hướng Thành Duật đang đi hoàn toàn không phải đường về nhà. Nỗi thấp thỏm trong lòng cô càng lúc càng dâng cao. Cô ngồi bất động, tâm trí rối bời cho đến khi chiếc xe dừng lại trước một khu nhà kho bỏ hoang tiêu điều.

"Xuống xe."

Giọng nói lạnh nhạt của anh khiến Thẩm Đường không dám phản kháng, cô chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu đi theo sau bóng lưng cao lớn của Thành Duật.

Khu ổ chuột này vốn đã bị bỏ hoang từ lâu do nhà đầu tư cạn kiệt vốn khi dự án phá dỡ mới thực hiện được một nửa. Theo thời gian, nơi đây trở nên thưa thớt dân cư, hoang tàn không bóng người. Lúc này, hai người lầm lũi bước đi giữa những đống đổ nát, không gian im lặng đến mức đáng sợ, như thể sự hiện diện của họ đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch bao trùm xung quanh.

Dù vẻ ngoài cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng Thẩm Đường biết rõ nhịp tim mình đang đập loạn xạ vì sợ hãi. Cô run rẩy bước theo sau Thành Duật vào sâu trong một căn nhà gỗ cũ kỹ.

Thành Duật không nói một lời. Anh thong thả lấy khăn ướt trong túi ra, cẩn thận phủi sạch lớp tro bụi bám trên mặt bàn, sau đó dùng khăn giấy lau lại một lượt cho khô ráo. Xong xuôi, anh dùng tay vỗ nhẹ lên mặt bàn, liếc mắt ra hiệu cho cô tiến lại gần.

Cảm giác bất an trong lòng Thẩm Đường càng lúc càng mãnh liệt. Nhìn thấy thái độ dứt khoát của Thành Duật, cô không nhịn được mà lên tiếng với giọng run rẩy:

“Này, Thành Duật... anh định đánh em ở đây thật sao? Em... em không muốn bị đánh ở nơi này đâu…”

Thẩm Đường vốn đã quá quen với việc bị Thành Duật phạt mỗi khi cô phạm lỗi, và những trận đòn roi của anh thường chỉ nhắm dạy dỗ cô nghe lời.

“Em nghĩ sao?” Thành Duật lạnh lùng hỏi ngược lại. Anh không cho cô cơ hội thoái thác, ra lệnh bằng tông giọng không thể bàn cãi: “Lên trên đó, giữ nguyên tư thế quỳ.”

Thẩm Đường vốn có hai thói quen xấu khó bỏ là thức khuya và nghiện rượu. Đây cũng là những "nguyên nhân" chính khiến mông cô thường xuyên phải chịu khổ dưới tay anh.

Tuy nhiên, dù có chuẩn bị tâm lý thế nào đi nữa, việc bị phạt ở bên ngoài thế này vẫn khiến cô thấy khó chấp nhận hơn ở nhà. Mặc dù khu ổ chuột này đã hoang tàn từ lâu, về cơ bản là không có bóng người qua lại, nhưng cảm giác trống trải xung quanh vẫn khiến lòng cô trỗi dậy một chút phản kháng yếu ớt.

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị không chút thỏa hiệp của anh, Thẩm Đường chỉ đành nuốt nước mắt vào trong, lóng ngóng trèo lên mặt bàn gỗ. Thành Duật vẫn đứng đó, lạnh lùng buông thêm một mệnh lệnh khiến cô điếng người:

— Cởi hết quần áo và đồ lót ra.

Bị lột trần để ăn đòn ngay giữa cái khu ổ chuột hoang vu này sao?! Thẩm Đường sợ hãi, lý nhí nài nỉ:

— Anh... có thể đừng cởi hết được không? Giữ chút thể diện cho em đi mà...

Thành Duật chẳng chút mảy may mủi lòng, anh vỗ vỗ lên mông cô vài cái đầy đe dọa rồi cười lạnh:

— Bây giờ em mới biết giữ thể diện à? Có phải lần đầu hư hỏng đến mức phải cởi truồng nhận phạt đâu. Đã dám phạm lỗi thì nên ngoan ngoãn mà chịu đòn. Đã thích làm ma men lang thang ngoài đường thì anh cho em toại nguyện luôn thể.

Dù đang ở trong một ngôi nhà gỗ giữa chốn hoang vắng nhưng Thẩm Đường vẫn không khỏi xấu hổ. Cô đỏ mặt im lặng không đáp.

Thành Duật cười nhạt, không chút do dự kéo chiếc quần lót của cô gái xuống. Thẩm Đường còn chưa kịp phản ứng, mông cô đã lộ ra ngoài không khí.

Thành Duật lấy chiếc quần từ tay cô rồi bước ra khỏi phòng. Với khuôn mặt đỏ bừng, Thẩm Đường giữ nguyên tư thế quỳ theo lời anh ra lệnh.

Khi Thành Duật bước lại vào phòng, Thẩm Đường không khỏi hồi hộp. Thấy anh chỉ cầm chiếc quần lót của cô trên tay, Thẩm Đường thậm chí còn có chút lo lắng anh đã vứt chiếc quần của cô đi.

 ”Anh à……"

"Câm miệng."

Cô chưa kịp nói gì thì đã bị Thành Duật cắt ngang. Anh đến gần, vo tròn mảnh vải trong tay, sau đó đưa tay nhéo cằm cô, buộc cô quay đầu há miệng, nhét chiếc quần lót vào trong miệng chủ nhân của nó.

  "A... Ưm..."

Tiếng phản kháng của cô đã bị chặn hoàn toàn. Thành Duật không trói tay cô, nhưng cô cũng không dám lấy mảnh vải ra khỏi miệng.

  “Nằm xuống đây, vào tư thế đi.”

 Nói xong, anh lại bước ra khỏi phòng. Bên ngoài vang lên tiếng lạo xạo

Khi quay trở lại, Thành Duật cầm trong tay một cái ống nhựa màu trắng, mặc dù chỉ là một cái ống rỗng, nhưng nó có vẻ khá cứng, và mục đích của nó để làm gì, dù có ngốc đến đâu cũng có thể suy nghĩ được.

Thành Duật tìm thấy chiếc ống nhựa này sau khi tìm kiếm một lúc lâu, trên bề mặt nó có một lớp bụi. Anh cẩn thận dùng khăn ướt lau vài lần, dụng cụ đánh đòn tự phát này đã nhanh chóng trở nên sạch sẽ.

 Thấy Thẩm Đường vẫn đang quỳ gối, mông được nâng cao, hai chân hơi dạng ra, thì Thành Duật không nói thêm gì nữa, đi về phía sau cô.

 Đang là mùa hè nên bàn không hề lạnh, nhưng quỳ trên đó vẫn khiến đầu gối cô đau nhức.

  "Bốp.."

Âm thanh của ống nhựa quật vào mông trần vang vọng trong căn phòng chật hẹp. Thẩm Đường không ngừng cầu nguyện trong lòng rằng sẽ không có ai bị âm thanh đó thu hút. Từng tiếng “bốp” vang lên, cô lại run rẩy theo từng nhịp đánh. Cặp mông mềm mại đàn hồi dưới những cú đập liên tục từ ống nhựa trong tay Thành Duật. Anh thật sự muốn dạy dỗ lại cô nàng hư hỏng này.

Vốn quần lót nhét trong miệng, nhưng dù không có cô cũng chẳng dám kêu to. Sợ to tiếng sẽ thu hút người qua đường nên cô chỉ có thể rên rỉ lí nhí.

 Thành Duật thỉnh thoảng sẽ mắng cô, nỗi xấu hổ khi bị đánh ở bên ngoài khiến cô càng cảm thấy khó chịu, bắp chân bị khống chế, tay cũng bị đè lên. Thẩm Đường không thể di chuyển, phải cong mông oằn mình chịu đòn.

  "Bốp, bốp, bốp..."

 Những cú đánh nối tiếp nhau rơi xuống, chạm vào cặp mông trần nhô cao. Hai cái mông đã sưng tấy vì bị đánh, phần thịt mông đỏ sậm lại càng sưng tấy, có chút tím tương phản với cặp đùi trắng ngần.

Cơn đau trên mông càng thêm nhấp nhối, nước mắt Thẩm Đường lại càng rơi nhiều hơn. Nhưng từng đòn vẫn giáng xuống cặp mông trần đỏ bừng của cô mà không hề mất đi nửa sức lực. Chỉ cần cô vặn vẹo người, Thành Duật lại lên tiếng cảnh cáo: “Còn cử động cái mông hư của em, là anh sẽ trói lại đấy. Em cũng cứ xác định sẽ nằm sấp cả tuần mà ngủ”

Mãi cho đến khi cặp mông trần của cô bị đánh đến tím tái, Thành Duật mới dừng việc mình đang làm.

"Huh...huh..anh có thể cho em uống chút nước được không..." Cô liên tục thở hổn hển vì đau, cổ họng đau rát mà cầu xin.

"Được rồi, em đợi đã." Thành Duật đặt ống nhựa sang một bên, bước ra khỏi nhà gỗ và nhanh chóng quay lại với chai rượu.

 "Hả……?"

Cô thấy anh cúi xuống đập chai rượu vào mép bàn, làm rơi nắp chai rồi lại đứng thẳng lên.

Chất lỏng đổ lên cái mông sưng tấy của Thẩm Đường, chảy xuống đùi xuống bàn. Cái mông tím tái đã bị đánh đến mức da sắp nứt ra, mông cô giãy nảy nhảy nhót vì xót.

"Nếu như em không cảm thấy xấu hổ, từ nay về sau anh sẽ cho em uống như vậy mỗi ngày."

Mãi cho đến khi rót hết rượu trong chai, Thẩm Đường mới được anh cho phép trèo xuống bàn.

“Cùng anh ra ngoài.” Thành Duật đặt chai rượu rỗng lên bàn, sau đó lại nhặt ống nhựa đi ra ngoài cửa.

Những giọt rượu còn sót lại vẫn chảy xuống đôi chân run rẩy của Thẩm Đường, làm ướt tất và chảy vào giày của cô. Cô chịu đựng cơn đau ở cặp mông sưng tấy, đôi chân run rẩy đi theo Thành Duật ra khỏi nhà gỗ.

Cơn gió thổi qua khiến cô vô thức bắt chéo chân, cảm giác mát mẻ do nó mang lại lúc này khiến cô nhận ra mình đang hoàn toàn ở ngoài trời, không còn bức tường bao bọc khiến mặt cô càng đỏ hơn.

Thành Duật đẩy cô vào xe. Anh lấy khăn giấy lau vết rượu ướt ở mông và đùi cô rồi chỉ tay vào hàng ghế sau xe: “Lên ngồi đi.”

Tất nhiên, Thẩm Đường chẳng còn cách nào khác ngoài việc phục tùng.

Thành Duật lạnh lùng ra lệnh: "Đưa mông ra sau, áp chặt vào mặt ghế."

Chiếc ghế da trong xe đã bị phơi nắng nãy giờ, nhiệt độ tích tụ khiến nó trở nên nóng hầm hập. Ngay khi làn da trần tiếp xúc với mặt ghế, Thẩm Đường đã nóng đến mức phải bật thẳng người lên theo phản xạ. Phần mép ghế nhô ra phía trước chen vào giữa hai đùi, khiến ngay cả vùng kín nhạy cảm nhất cũng phải chịu sự "chăm sóc" bỏng rát từ hơi nóng.

Tư thế này buộc cô phải dang rộng hai chân, khiến bờ mông bị nâng cao và mở rộng hoàn toàn, vô cùng thuận tiện cho người thực hiện hình phạt.

Thẩm Đường đau đớn hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cơn nóng rát như thiêu như đốt khiến cô chỉ muốn khép chân lại ngay lập tức rồi nằm bẹp xuống để trốn tránh, nhưng giọng nói của Thành Duật đã dập tắt ý định đó:

— Khi nào em hoàn toàn thích nghi được với nhiệt độ của chiếc ghế này, hình phạt mới chính thức kết thúc.

Vừa nói, Thành Duật vừa giơ ống nhựa trong tay lên đánh.

Dù có sợ nhiệt độ cao trên ghế ô tô đến mấy cũng vô ích, cơn đau do bị quất liên tục vào hậu môn khiến cô phải nghiến răng nghiến lợi cúi thấp người xuống, để bộ phận kín dính chặt vào ghế. Lớp da nóng đến mức khiến Thẩm Đường có cảm giác như vùng kín của mình đang bị lửa đốt cháy. Trải nghiệm đau đớn này nhanh chóng khiến cô đổ mồ hôi đầm đìa. Chiếc ống nhựa trên tay Thành Duật liên tục quật vào hậu môn lộ ra ngoài của cô, mỗi cánh đánh rơi xuống lại khiến mông cô co rút dữ dội. Hoa huyệt hết đóng lại mở như muốn trốn tránh ống nhựa trong tay Thành Duật, chốc lát lại hơi ri rỉ nước.

Cô biết Thành Duật sẽ làm đúng như anh nói. Trước khi cô kịp thích ứng với nhiệt độ của ghế ô tô, ống nhựa sẽ không ngừng tát vào hậu môn của cô…

 “Em sai rồi, anh, em không uống nữa…”

Thẩm Đường muốn cầu xin sự thương xót nhưng Thành Duật muốn dạy cho cô một bài học khó quên. Cơn đau ở phần thân dưới khiến cô hối hận vì ý tưởng ngu ngốc của mình khi nhìn thấy rượu, nhưng rõ ràng sự hối hận của cô không thể hủy bỏ hình phạt.

Đến khi kết thúc, phần thân dưới của Thẩm Đường đã thành một đống hỗn loạn: mông tím tái, hậu môn cũng sưng tấy, vùng kín đỏ bừng do nhiệt độ cao…Thành Duật bắt cô giữ im vị trí, từ trong ngăn tủ xe lấy ra thứ gì đó.


Ngay lập tức, Thẩm Đường đã cảm thấy hai cánh mông mình bị bàn tay ma quỷ của anh vạch rộng ra, khe mông hơi hé mở bị củ gừng thô ráp ép vào, áp vào nhụy hoa cúc vẫn đang rỉ nước đáng xấu hổ.


x
x





Củ gừng từ từ tiết ra nước gừng có màu nhạt dưới sức ép phần thịt của mép huyệt, Thẩm Đường co giật như con cá vàng nhỏ vừa cạn nước, đang cố gắng lấy oxy một cách tuyệt vọng. Cô nhỏ giọng cầu xin:

 "Ugh... Em biết lỗi rồi! em biết lỗi rồi… em không dám nữa."

“Em yêu, anh cần phải nhắc nhở em. Chúng ta không phải đang chơi trò chơi, mà là sự trừng phạt thực sự." Thành Duật vuốt ve đôi đùi mỏng manh của Thẩm Đường, tay ấn vào cặp mông vẫn còn hơi ấm của cô. "Đương nhiên, nếu em dám để miếng gừng rớt ra ngoài, thì tối nay chờ xem."

Ngày hôm đó, trên đường về nhà, Thẩm Đường vẫn phải ở truồng nằm ngửa, giơ chân chạm đến trần xe, ngắm cặp mông đỏ hỏn của mình trong gương xe. Mỗi lần đến đoạn dừng đèn xanh đèn đỏ, Thành Duật còn chơi xấu, đem miếng gừng rút ra rút vào, rồi trêu ghẹo dùng tay quệt vào bên dưới ẩm ướt.

“Dâm đãng." Anh bình luận.

Chắc chẳng người qua đường nào có thể tưởng tượng được rằng một cô gái như cô lại bị đánh đòn như một đứa trẻ, hay trong tư thế nhục nhã như thế.

  ……

Comments

Popular Posts