Phó tổng giáo huấn cấp dưới

“Còn đứng ngây ra đó? Không định giải thích gì sao?” Tần Hà ngồi trước bàn làm việc, những ngón tay thon dài cong lại, đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái.

“Anh Tần… không, Tổng giám đốc Tần, đều là lỗi của em, tiền thưởng hiệu suất em không cần nữa, tiền lương… anh cứ tùy ý trừ đi, chỉ cần đủ cho em ăn mì gói một tháng là được rồi.” Văn Chi Phú cúi gục đầu đứng trước mặt Tần Hà, chiếc sơ mi treo lỏng lẻo trên người, hai cúc áo trên cùng đã bị đứt, cổ áo nửa dựng nửa đổ, dây đeo thẻ nhân viên quấn mấy vòng trên cổ.

Văn Chi Phú tuổi còn trẻ, sau khi du học về đã theo chân sư huynh cùng trường là Tần Hà vào công ty này. Cậu làm việc cùng Tần Hà qua vài hợp đồng lớn, chẳng mấy năm đã được cất nhắc lên làm quản lý bộ phận, được coi là cánh tay đắc lực của Tần Hà. Hôm nay vị quản lý Văn này quả thực đã đi đánh nhau, đang ngồi nói chuyện êm đẹp với khách hàng thì đùng đùng nổi giận túm cổ áo người ta ra tay, đơn hàng thì hỏng, còn phải đền tiền hai cái ghế.

“Đơn hàng hôm nay e là cậu có ăn mì gói mười năm cũng không trả nổi.” Giọng Tần Hà trầm xuống, chờ đợi Văn Chi Phú lên tiếng lần nữa.

“Em tưởng lão già đó bắt nạt cô bé mới vào bộ phận chúng ta, ai mà ngờ đó lại là cậu của cô ấy chứ…” Văn Chi Phú lý lẽ được ba chữ đầu, càng về sau giọng càng nhỏ dần, cuối cùng im bặt.

“Mì gói cũng không trả nổi… vậy hay là anh Tần đuổi việc em đi, cùng lắm thì em về quê trồng rau cải.”

“Còn ở đây dở trò khôn vặt với tôi sao! Đuổi cậu? Cậu làm hỏng một đơn hàng lớn như vậy của công ty, cậu tưởng đuổi cậu là xong chuyện đấy à?”

“Vậy… Tổng giám đốc muốn làm gì? Giết người là phạm pháp đấy, với lại cái mạng này của em cũng không đáng bao nhiêu tiền…”

“Còn dở trò sao, hai tay chống xuống, mông chổng lên.” Tần Hà bị cái bộ dạng này của Văn Chi Phú làm cho bốc hỏa, cầm lấy chiếc gậy chỉ bảng trên bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào bàn làm việc.

“Làm gì?!” Văn Chi Phú có chút không thể tin nổi, phản xạ có điều kiện lùi lại hai bước, Tần Hà đã nhanh hơn một bước khóa cửa chặn đường lui, vung chiếc gậy trong tay quay người trừng mắt với Văn Chi Phú.

“Làm gì? Đứa trẻ không nghe lời đương nhiên phải đánh vào mông, chổng cho tốt vào!” Tần Hà ấn mạnh nửa thân trên của Văn Chi Phú xuống, chiếc gậy chỉ bảng chạm nhẹ vào cái mông đang vểnh lên, “Còn động đậy nữa, tôi sẽ lôi cậu ra sảnh lớn mà đánh.”

“Anh Tần, không phải không phải, Tổng giám đốc, anh không thể làm vậy, anh không thể… Á!” Văn Chi Phú chưa kịp nói hết câu, Tần Hà đã quất một gậy xuống, cơn đau xé thịt nóng rát bùng lên trên cặp mông qua lớp quần tây. Văn Chi Phú hồi nhỏ không nghe lời từng bị cha cậu quất như phủi bụi vài cái, không ngờ lớn chừng này rồi còn bị cấp trên đè ra đánh mông ngay tại văn phòng, thực sự xấu hổ vô cùng, vả lại Tần Hà đánh người thực sự quá đau.

Tần Hà chỉ đánh hai cái rồi dừng lại, đối mặt với đôi mắt mở to của Văn Chi Phú, lạnh lùng ra lệnh: “Cởi quần ra.”

“Tổng giám đốc…”

“Không muốn bị đánh phải không, ra ngoài viết đơn xin nghỉ việc đi, tôi phê duyệt ngay bây giờ, trả thêm cho cậu ba tháng lương, đi đi.”

Văn Chi Phú lúc nãy còn gào lên không sợ đuổi việc, giờ phút này ngược lại không nhúc nhích nữa. Cậu không muốn rời khỏi công ty, không muốn để lại một đống hỗn độn rồi bỏ đi, không muốn thực sự về quê trồng rau, không muốn… rời xa Tần Hà.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu xem việc gây họa rồi bỏ chạy thì mất mặt hơn hay bị đánh trần mông mất mặt hơn, Văn Chi Phú mặt đỏ bừng, cuối cùng vẫn vươn tay chạm vào thắt lưng, chậm rãi cởi ra.

“Nghĩ kỹ rồi là muốn chịu đòn đúng không, vậy thì nhanh lên, đừng có lề mề!”

Văn Chi Phú sắp khóc vì xấu hổ, mãi mới cởi được quần tây, kéo xuống tận khoeo chân, vừa định cúi người xuống lại nghe Tần Hà bảo: “Cởi tiếp.”

Tức là ngay cả quần lót cũng không được giữ lại. Văn Chi Phú mặt đỏ như muốn nhỏ máu, cắn răng đánh liều kéo tuột quần lót xuống, vùng nhạy cảm phía trước lộ ra, phía sau hai cánh mông trắng nõn nà với hai vệt đỏ hằn lên cũng lộ ra.

“Không giới hạn số lượng, đánh đến khi sưng lên mới thôi.” Tần Hà dứt khoát lên tiếng, rồi vung gậy chỉ bảng quất xuống.

“Ưm… Á! Anh Tần, anh Tần nhẹ tay chút…” Tần Hà không nương tay, giơ cao cánh tay quất một cú mạnh mẽ, chiếc gậy quất thẳng vào da thịt, đau đến mức Văn Chi Phú không ngừng muốn rướn người về phía trước để tránh né.

“Còn nhẹ tay? Bản thân gây ra họa lớn chừng nào mà không biết sao? Người lớn chừng này rồi mà còn thấy việc nằm đây bị sư huynh đánh trần mông là vinh dự lắm à! Tránh! Cậu còn dám tránh! Đánh nát cái mông cậu luôn!” Tần Hà vừa đánh vừa mắng, ấn chặt eo Văn Chi Phú, chiếc roi rơi xuống vừa nhanh vừa mạnh, cơn đau của cú trước chưa qua thì cú sau đã ập tới, toàn bộ bề mặt mông đều được “chăm sóc” kỹ lưỡng.

Đánh được hơn hai mươi cái, cái mông trần của Văn Chi Phú đã đầy rẫy những vệt đỏ, làn da cậu vốn trắng, phần eo và đùi không bị thương càng làm nổi bật cái mông đỏ ửng trông càng thêm chói mắt.

“Tổng giám đốc, em không dám nữa, em thật sự không dám nữa, đánh nhẹ chút thôi…” Toàn bộ mông Văn Chi Phú như đang áp vào hòn than, nóng rát đau đớn, cũng không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện xấu hổ hay không nữa, gào to lên.

Tần Hà dường như bị tiếng ồn của cậu làm phiền, quả nhiên dừng tay, Văn Chi Phú còn đang phản ứng lại, một thứ gì đó giống như mây tre mảnh lại chạm vào mông cậu.

“Cậu đừng tưởng chỉ đánh mông cậu một trận là chuyện này có thể cho qua.” Sợi mây mảnh cọ xát trên mông Văn Chi Phú, mảnh hơn chiếc gậy lúc nãy, cảm giác cũng nhẹ nhàng hơn, cái mông sưng đỏ bị cọ xát khó chịu, Văn Chi Phú bất giác vặn vẹo người, bị Tần Hà tát vào mông một cái, “Nằm im, có cho phép cậu động đậy không?”

“Đoán xem đây là cái gì? Đoán đúng thì có thể đánh ít đi vài cái.”

“Cái gì ạ?”

“Cứ nói xem cái này dùng để đánh vào đâu?”

“Hả? Ư…” Văn Chi Phú suy nghĩ một vòng, vẫn thấy khó mở lời, sợ im lặng quá lâu sẽ phải chịu thêm đau đớn, đành chọn một bộ phận có thể nói ra được, cẩn thận quay đầu lại nói: “…chân?”

“Sai rồi, cộng thêm năm cái, đoán tiếp đi.” Tần Hà rất dứt khoát, khiến Văn Chi Phú trợn tròn mắt trước những điều kiện bá đạo của anh.

“Vậy… đánh vào lòng bàn tay?”

“Cộng thêm năm cái nữa, làm tiếp đi.”

“Sư huynh… đừng… em không đoán ra…” Mặt Văn Chi Phú nhăn nhó như chiếc bánh bao, cậu đã cố gắng hết sức để đoán xem cái thứ đáng ghét kia rốt cuộc là dùng để làm gì. Nó giống chiếc gậy trúc mảnh hơn nhưng có vẻ mềm hơn, đầu có một miếng vuông nhỏ, diện tích chịu lực lớn hơn một chút. Văn Chi Phú thực sự không đoán ra nổi, cứ đoán bừa tiếp thì e là sẽ bị đánh đến chết, đành méo mặt quay đầu lại đáng thương cầu xin.

“Tôi đã nói rồi, cộng thêm mười cái.” Tần Hà cũng chẳng quan tâm Văn Chi Phú phản ứng thế nào, chiếc roi da dẹt lách qua khe mông, chạm nhẹ vào cái huyệt đạo đang giấu sâu bên trong, “Đây là để dạy dỗ tiểu huyệt của những đứa trẻ không nghe lời.”

“Sư huynh!” Lời của Tần Hà như tiếng sấm nổ vang trong đầu, Văn Chi Phú lập tức nổi hết da gà, cái chỗ đó sao có thể đánh được!

Tần Hà không thèm nói nhảm với cậu nữa, không chút khách khí tách hai cánh mông của Văn Chi Phú ra, áp miếng da dẹt lên cửa sau.

“Thả lỏng, ba mươi cái, nhưng phải đánh vào tiểu huyệt đang thả lỏng. Nếu cậu co lại thì không tính đâu.” Tần Hà không nặng không nhẹ gõ chiếc roi vào cái nơi kín đáo chưa từng bị ai đụng tới của cậu trai trẻ, Văn Chi Phú không thể phản kháng, nhẫn nhịn sự nhục nhã “ừ” một tiếng.

Cái “miệng nhỏ” phía sau chưa từng bị đánh bao giờ, Văn Chi Phú lặp đi lặp lại trong đầu là phải thả lỏng, thế nhưng khi chiếc roi của Tần Hà chạm vào, cậu vẫn vô thức co thắt lại. Những nếp gấp xung quanh giống như một chiếc ô nhỏ khép chặt, giấu kín bên trong.

“Chậc, nói mà không nghe hả?” Đánh hai cái đều rơi vào nếp gấp, cậu bé đau đến mức chỉ biết run rẩy, bên trong vẫn chẳng hề hấn gì. Tần Hà có chút mất kiên nhẫn, tăng thêm vài phần lực đạo đánh xuống.

“Anh… em không kiểm soát được…” Văn Chi Phú xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, ngoảnh đầu lại nũng nịu nói.

“Vậy thì tự vạch ra, không được buông tay.”

Tự vạch ra?

Văn Chi Phú nức nở một tiếng, đành phải chấp nhận sự thật nhục nhã là phải tự mình vạch mông cho sư huynh giáo huấn. Cậu lề mề đưa tay ra sau, hôm nay mặt mũi coi như mất sạch, đằng nào cũng là do mình gây họa, sớm muộn gì cũng phải chịu, cậu nhắm mắt cắn răng, vạch mạnh hai cánh mông đang sưng đỏ ra.

Tần Hà khá hài lòng với thái độ của Văn Chi Phú, nhìn vào nơi hoàn toàn lộ ra, anh vung chiếc roi da dẹt quất mạnh xuống, không lệch một chút nào, trúng ngay tâm điểm.

“Á!! Không được, anh… đau quá… á! Á!” Văn Chi Phú bị đánh đến mức hét lên thất thanh, nơi chưa từng bị người ngoài đụng đến nay phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc như vậy, gần như đau đến mức muốn nhảy dựng lên, đôi bàn tay đang vạch mông cũng buông ra.

“Tự vạch ra, đừng để tôi phải trói cậu. Còn dám buông tay thì tôi đánh cho tiểu huyệt của cậu nở hoa luôn!”

Văn Chi Phú rưng rưng nước mắt một lần nữa vạch hai cánh mông ra, nơi đó vừa bị đánh mấy cái đã hơi sưng lên. Tần Hà vừa định ra tay tiếp thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, theo sau là tiếng của cấp dưới: “Tổng giám đốc Tần, có tập tài liệu cần anh ký ạ.”

“Anh…” Mặt Văn Chi Phú lập tức đỏ thêm một độ, nhưng Tần Hà chỉ lạnh lùng để lại cho cậu hai chữ: “Vạch ra.” Chưa đợi Văn Chi Phú kịp phản ứng, Tần Hà đã mở cửa, vẻ mặt bình thản giơ tay nhận lấy tài liệu xem.

Cấp dưới bước vào muốn không nhìn thấy cảnh Văn Chi Phú đang nằm vạch mông trước bàn làm việc của Tần Hà cũng khó, ánh mắt lặng lẽ quét qua cái mông đỏ ửng và vùng da sưng đỏ của Văn quản lý. Văn Chi Phú có thể cảm nhận được sự im lặng quỷ dị trong văn phòng thật đáng xấu hổ và nhục nhã đến nhường nào, ánh mắt của cấp dưới nhìn chằm chằm vào chỗ kín của cậu gần như muốn đốt cháy cậu. Vậy mà Tần Hà lại xem tập tài liệu này chậm đến lạ thường, phải mất mấy phút sau mới như không có chuyện gì xảy ra mà cầm bút ký tên.

Đợi cấp dưới cầm tài liệu đi ra ngoài, Văn Chi Phú nhăn mặt, suýt chút nữa bật khóc.

“Làm sao? Tôi đánh cậu đau thế à?” Tần Hà cầm lại chiếc roi da nhỏ, vung vẩy vài cái trong không trung tạo ra tiếng gió rít.

“Xấu hổ…” Văn Chi Phú nặn ra một chữ từ kẽ răng. Bị cấp dưới nhìn thấy hết thế này, sau này cậu còn làm người ở công ty thế nào được nữa.

“Còn hơi sức để nghĩ đến chuyện xấu hổ à, xem ra là chưa đủ đau rồi.” Tần Hà không biết là cố tình trêu chọc hay là làm thật, nói xong liền vung roi da một lần nữa, đánh úp bất ngờ khiến Văn Chi Phú tiếp xúc thân mật với chiếc roi. “Khai lỗi đi.”

“Á… em không nên hành động bốc đồng ạ.”

“Chát!”

“Em không nên… ư, em không nên hành động bốc đồng ạ.”

“Chát!”

“Em không nên hành động bốc đồng… hu hu anh… á!”

Liên tiếp đánh hơn hai mươi cái, vùng da của Văn Chi Phú đã sưng đến mức không thể nhìn nổi, sưng tấy lên đỏ mọng, trông như một quả anh đào chín nẫu.

“Anh... thật sự không chịu nổi nữa, cho em nghỉ một chút… hu hu anh…” Tiếng khóc sau khi bị đánh của Văn Chi Phú nghe chẳng khác nào một con mèo nhỏ bị thương, âm thanh vừa thảm vừa yếu ớt, bị đánh đến mồ hôi nhễ nhại.

Dù đang khóc cậu cũng không dám buông tay làm hỏng tư thế. Tần Hà nhìn mà vừa đau lòng vừa buồn cười, gõ nhẹ lên tay cậu: “Được rồi được rồi, những cái còn lại ghi nhớ đấy, đợi cậu khỏi rồi bù sau, không cần vạch nữa.”

Văn Chi Phú lúc này mới dám buông tay, cánh mông khép lại kẹp lấy vùng da đang sưng cao khiến cả người cậu lại run lên một đợt.

“Ngày mai tôi gọi khách hàng đến, cậu viết một bản kiểm điểm đi. Phản tỉnh thế nào, tương lai làm việc ra sao, đều phải viết cho tử tế, viết rõ trọng điểm vào là tôi đã thu xếp cậu thế nào. Ngày mai đọc trước mặt khách hàng, nghe rõ chưa.”

“…Nghe rõ rồi ạ.” Văn Chi Phú không dám trả giá thêm câu nào nữa, trong đầu chỉ toàn là đau mông, đau người, sợ lại chọc giận Tần Hà mà bị bắt chịu nốt phần phạt còn lại ngay lập tức.

“Được rồi đừng khóc nữa, lớn ngần này rồi còn gì.” Tần Hà rút tờ khăn giấy đưa cho Văn Chi Phú lau nước mắt, “Nằm lên sô pha đi, tôi bôi thuốc cho cậu.”

Chiều hôm sau, Văn quản lý với những vết thương chưa lành hẳn đã bị gọi đến phòng họp. Bên trong ngồi đầy những vị khách lần trước, cùng vài nhân viên trong công ty theo sát dự án này. Tần Hà hất cằm về phía cậu nói: “Văn Chi Phú, nói cho mấy vị tổng giám đốc nghe tối qua tôi phạt cậu thế nào đi?”

Văn Chi Phú đứng ở đầu bàn, sợ thái độ không tốt, không nghe lời Tần Hà mà đắc tội với khách hàng, thì trận đòn này cậu chịu không những vô ích mà tâm huyết của Tần Hà cũng đổ sông đổ bể. Văn Chi Phú không dám chậm trễ, mặc dù vô cùng xấu hổ nhưng vẫn cầm bản kiểm điểm lên đọc:

“Tối qua Tổng giám đốc Tần gọi em đến văn phòng của anh ấy, trước hết bắt em cởi quần nằm lên bàn làm việc, dùng gậy chỉ bảng đánh vào mông em. Sau đó, lại… bắt em tự vạch mông, dùng roi da giáo huấn… tiểu huyệt của em, tổng cộng đánh hai mươi cái, đánh cả mông và phía dưới sưng lên. Tổng giám đốc Tần đã cho em một bài học vô cùng nghiêm khắc, sau này em sẽ không bao giờ hành động bốc đồng nữa…”

Cuối cùng cũng đọc xong, mặt Văn Chi Phú đỏ như đít khỉ. Cậu lén nhìn sang Tần Hà, thấy anh hơi gật đầu hài lòng, có vẻ như ải này đã qua.

“Tiểu huyệt của cậu bé cũng phạt luôn à, hèn gì thấy đi đứng khập khiễng.” Tổng giám đốc Bạch cười lớn, đứng dậy vỗ vai Tần Hà: “Được rồi, chúng ta tiếp tục hợp tác đi. Cậu bé cấp dưới của anh năng lực làm việc vẫn rất giỏi, chỉ là hơi bốc đồng một chút. Dù sao cũng là trẻ con, cứ từ từ dạy dỗ là được.”

“Vâng. Văn Chi Phú, còn không mau xin lỗi Tổng giám đốc Bạch đi.”

“Tổng giám đốc Bạch, em xin lỗi ạ, em nhất định sẽ dốc toàn lực để hoàn thành dự án này.”

Tiễn khách xong xuôi, Tần Hà lại giữ Văn Chi Phú lại: “Tính là cậu đã qua ải rồi đấy à, mười cái còn lại của tiểu huyệt, một tuần sau đến văn phòng tôi mà lĩnh.”

“Sao anh còn nhớ chuyện này thế sư huynh…” Văn Chi Phú cười khổ.

Comments

Popular Posts