Quần đồng phục

Phù Tinh đứng trong bếp, con dao trong tay cứ thế băm xuống thớt, bên ngoài truyền đến giọng của anh hai: "Tinh Tinh, cẩn thận tay, đừng để bị thương."

Phù Tinh đáp lại một tiếng, nương theo góc nhìn của Phù An mà lén nhìn ra ngoài bếp. Anh cả vẫn đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa chờ cậu, anh vừa từ chỗ làm về, bộ Âu phục chỉnh tề vẫn chưa kịp thay ra. Phù Tinh thấy hai chân lạnh toát, vội vàng thu hồi ánh mắt. Cậu sợ phải đối mặt với anh cả, nỗi sợ hãi này trong hoàn cảnh hiện tại càng ăn sâu vào xương tủy.

Cậu vẫn còn mặc đồng phục, chính xác hơn là chỉ mặc áo đồng phục, còn nửa thân dưới thì trần như nhộng, quần đồng phục và quần lót đều đã bị tụt xuống.

Nhiệt độ trong bếp không cao, luồng gió từ cửa thông thốc qua đôi chân trần trụi khiến cậu nổi một tầng da gà nhỏ li ti. Tay cầm dao hơi trượt, lưỡi dao suýt chút nữa đã cắt vào ngón tay. Phù Tinh hít sâu một hơi, chỉ có thể tập trung cắt những lát gừng trên tay.

Là Phù Khải bảo cậu cắt, nếu như chuyện nhỏ này mà không làm tốt, cắt không đủ dày, không đủ dài, hoặc để bị thương vào tay, Phù Khải sẽ rất không vui. Những sự không vui này chắc chắn sẽ khiến Phù Khải gấp đôi hình phạt lên người cậu.

Nước gừng bao bọc lấy các ngón tay, hơi kích thích mắt khiến đôi mắt Phù Tinh hơi đỏ lên. Từng lát gừng dần dần được gọt sạch vỏ, mùi gừng tươi ngày càng nồng đậm lan tỏa. Các ngón tay Phù Tinh run rẩy, hốc mắt sưng lên, gò má trái cũng sưng húp, cảm giác đau rát và sưng tấy không chỉ lan tỏa trên mặt, mà hai bên mông trần trụi của cậu cũng bị thước kẻ của Phù Khải đánh đến sưng đỏ lên.

Phù Tinh thở phào, những lát gừng trong tay dần dần hình thành, đó là độ dày vừa phải mà chắc hẳn Phù Khải sẽ hài lòng. Phù Tinh nuốt nước bọt, cậu biết rất rõ công dụng của những lát gừng này, vì thế việc tự tay cắt chúng chẳng khác nào một kiểu tra tấn khác. Phù Tinh theo phản xạ tự nhiên siết chặt mông, cậu có thể cảm nhận được cái lỗ nhỏ dưới thân lúc này đang căng thẳng. Mông Phù Tinh đau nhức, hai chân lạnh buốt, Phù An bên ngoài giục: "Tinh Tinh, đừng lười biếng, cắt xong thì ra đây ngay."

Phù Tinh rửa sạch dao và tay, cậu bưng đĩa gừng đã cắt xong bước ra ngoài. Bầu không khí trong phòng khách khiến cậu nghẹt thở, Phù Tinh muốn khép chặt chân lại mà bước đi, nhưng như vậy thì quá chậm. Bàn tay Phù An không hề nương tay mà đập lên cặp mông sưng đỏ của cậu: "Tinh Tinh, ngoan một chút."

"Anh... em cắt xong rồi." Giọng Phù Tinh run rẩy, cậu đứng trước mặt Phù Khải, hai tay bưng khay, mồ hôi và da gà trên người vẫn chưa lặn đi. Phù Tinh liếm môi cố làm dịu sự căng thẳng. Phù Khải bảo cậu quỳ xuống, quỳ bên cạnh anh, Phù Tinh không dám chần chừ, từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ dám trái lệnh hai người anh.

"Tại sao lại đánh nhau?" Phù Khải đứng thẳng người, từ từ cúi xuống kiểm tra vết thương trên mặt em trai, trước khi anh về nhà, Phù An đã bôi thuốc cho cậu rồi.

"Họ chửi em..." Giọng Phù Tinh mang theo tiếng nức nở.

"Em cãi lại?"

"Ừm..."

"Sau đó thì động thủ?"

"Họ ra tay trước..." Phù Tinh rụt rè giải thích, giọng nói ngày càng nhỏ đi.

"Lần trước đã nói gì?" Giọng Phù Khải lạnh nhạt.

"Anh cả..." Phù Tinh không dám nói nữa, bàn tay bưng khay run bần bật.

"Trả lời." Phù An thấy cậu đáp chậm, bước lên một bước, giáng một cái thật mạnh vào cặp mông đỏ ửng của cậu, "Chần chừ cái gì!"

"Anh... anh lần trước nói, không nghe lời, không quản được cái miệng bên trên, thì sẽ phạt... cái miệng bên dưới."

Phù Khải tiếp lấy cái khay trên tay em trai rồi tiện tay đặt lên tay vịn ghế sofa, sau đó ra lệnh: "Vậy tự đánh đi, không giới hạn số lượng, đánh đến khi nào sưng lên thì thôi."

"Anh, anh cả..." Phù Tinh cuống đến mức nước mắt đong đầy trong hốc mắt, tự phạt chỗ đó thì xấu hổ chết mất.

"Còn chần chừ nữa à!" Phù An tức giận cầm lấy cây mây bên cạnh, không nói không rằng đặt Phù Tinh vào tư thế quỳ chổng mông, dùng chân banh hai đầu gối cậu ra rộng nhất có thể, vung cây mây nhỏ định quất xuống, nhưng bị Phù Khải ngăn lại: "Làm gì đấy? Thấy không đành lòng chứ gì, để nó tự làm."

Phù An bị anh cả nhìn thấu tâm tư, đành phải thu cây mây lại rồi lùi sang một bên. Phù Tinh lúc này mặt đã đỏ bừng, hốc mắt dần dần ướt đẫm. Phù Khải vẫn đang đợi cậu tự tay động thủ. Phù Tinh đành phải quỳ chổng mông cho thẳng, cố gắng duy trì tư thế, hai tay vòng ra sau lưng, chạm vào cặp mông đang nóng ran mà đau đến mức rụt tay lại. Phù Tinh rên lên một tiếng, không dám dừng lại, đành phải cắn răng tiếp tục mò mẫm vào trong.

Ngón tay chạm vào cái lỗ nhỏ giữa hai mông, sờ lên những nếp gấp, trán Phù Tinh toát ra một hàng mồ hôi nóng, cắn chặt môi, chỉ mới chạm nhẹ thôi đã nhục nhã không chịu nổi. Phù Tinh thở không thông, cắn răng banh một bên mông, luồng gió nhỏ thốc thẳng vào trong, cái lỗ nhỏ bị kích thích mà co rút lại. Phù Tinh cố kiềm chế để thả lỏng và mở những nếp gấp ra, một tay banh một bên mông, nhắm vào cái lỗ nhỏ đang phơi bày trong không khí mà "chát" một tiếng, dùng tay đánh xuống.

Cái đầu tiên tự đánh không quá mạnh, chỉ là âm thanh giòn tan khiến Phù Tinh càng thêm xấu hổ. Cậu cắn răng đánh thêm vài cái, phía dưới dần truyền đến cảm giác đau nhức tê dại. Mặt Phù Tinh ngày càng đỏ, cái miệng huyệt nhỏ nhắn cũng bị ngón tay đánh cho co rút lại. Phù An và Phù Khải đều không nói một lời mà nhìn chăm chú. Phù Tinh dưới tác dụng của sự xấu hổ, chỉ cảm thấy cơn đau càng được phóng đại.

Cậu đỏ mặt đánh từng cái, quỳ đến mức đầu gối cũng đau nhức, cũng chẳng đếm nổi mình đã đánh bao nhiêu, chỉ cảm thấy một bên mông đang sưng nóng lên, cái lỗ nhỏ ở giữa càng như đang bị lửa đốt. Thời gian trôi qua chậm chạp đến vô tận, Phù Tinh cảm thấy cái lỗ nhỏ đó đã đau đến mức không còn ra dáng gì nữa, ước chừng chắc cũng sưng lên rồi. Cuối cùng, cậu cắn răng đánh thêm ba cái, thu tay về chống xuống đất, cẩn thận đáp lại: "Anh, đánh... đánh xong rồi..."

Phù Khải lúc này mới đứng dậy, bước đến sau lưng em trai. Phù Tinh ngoan ngoãn chổng mông để anh kiểm tra. Sự im lặng kéo dài khiến Phù Tinh càng xấu hổ. Phù Khải đột nhiên đưa tay ôm lấy hai chân cậu, sau đó bế thốc Phù Tinh lên theo tư thế như bế một đứa trẻ đi tè, bước thẳng tới trước gương lớn trong phòng khách.

Phù Tinh xấu hổ đến mức không còn chỗ dung thân, sợ phải nhìn thấy bộ dạng trần trụi nhếch nhác của mình nên vội vàng nhắm nghiền mắt. Phù Khải quát: "Mở mắt ra! Tự xem xem cái hậu huyệt của em đã sưng chưa!"

Phù Tinh đành phải mở mắt, trong gương, chính mình đang bị anh trai bế với một tư thế vô cùng nhục nhã, cặp mông đỏ ửng lộ ra trên gốc đùi, cái hậu huyệt vừa bị đánh nhìn thấy rõ mồn một. Trong gương, huyệt mắt của cậu mới chỉ hơi đỏ, xa mới đạt đến tiêu chuẩn sưng tấy.

"Chưa... chưa sưng..." Phù Tinh run rẩy, vội vàng muốn giải thích tiếp, "Anh, em tưởng rằng... em..."

"Cho phép em mười cái, tự đánh cho sưng, tự nhìn lấy! Còn dám tự gian lận nữa, tôi sẽ dùng roi mây quất nát cái miệng bên dưới của em!"

"Anh, anh trai đừng..." Phù Tinh sụp đổ khóc nức nở, bị Phù An bước tới giang một bạt tai lên cái miệng cúc nhỏ đang mở rộng, "Anh cả nói không nghe thấy à! Mau tự tay đi! Còn dám khóc nữa!"

Phù Tinh bị cái tát này làm cho tê dại toàn thân, vừa khóc nức nở nhìn vào gương vừa đưa tay ra, giang tay đánh mạnh xuống.

Đùi bị anh trai ôm chặt không thể khép lại, trong giới hạn mười cái không cho phép cậu nương tay, mỗi cái đều đánh thật, bàn tay đánh vào lỗ huyệt vừa đau vừa nóng, những cái cuối cùng đánh đến mức ngón tay run rẩy, cho đến khi nước mắt làm mờ tầm nhìn, trong lúc mờ mịt chỉ thấy giữa hai chân đang mở rộng trong gương là một màu đỏ tươi.

"Hu hu hu... Anh, anh cả, đánh... đánh xong rồi..." Phù Tinh khóc lóc, so với việc toàn thân đều trần trụi, chiếc áo đồng phục vẫn còn ở thân trên càng khiến cậu cảm thấy nhục nhã hơn.

"An, em mang gừng ra đi." Phù Khải ra lệnh.

Suýt chút nữa thì quên mất chuyện những lát gừng cậu tự cắt, Phù Tinh sợ đến mức khóc to hơn, liên tục lắc đầu không muốn dùng gừng. Huyệt khẩu đã bị đánh đến sưng đỏ, chạm vào đã đau, giờ mà phạt bằng gừng thì chẳng phải đau đến chết sao.

"Tinh Tinh! Ngoan ngoãn đi!" Phù An lộ vẻ không nỡ, nhưng không thể trái lệnh anh cả, cầm dải gừng bước tới, một tay banh những nếp gấp quanh hậu huyệt em trai, nghiêm khắc bảo cậu thả lỏng ra. Dải gừng ấn vào lỗ huyệt, độ dày vừa vặn, vừa xoay vừa nhồi vào, vừa mới dùng một chút lực thôi Phù Tinh đã đau đến mức khóc lớn.

"Đau! Đau đau! Anh hai, anh nhẹ thôi..."

Phù An nhồi toàn bộ dải gừng đó vào trong huyệt của em trai, huyệt khẩu chỉ chừa lại một cái đuôi gừng. Phù Khải để cậu nghỉ ngơi một lát rồi mới ra lệnh: "Rút ra, cắm tiếp."

Phù Tinh đến sức cầu xin cũng không còn, lún sâu vào lòng anh trai chỉ biết nức nở nhỏ tiếng. Trơ mắt nhìn dải gừng đó bị anh hai rút ra, rồi lại tiếp tục ấn vào huyệt khẩu để nhồi vào một lần nữa. Cứ liên tục như vậy ba bốn lần, Phù Tinh chỉ cảm thấy cái hậu huyệt như nhúng phải ớt, kêu khóc thảm thiết, lúc này Phù An mới được sự ngầm đồng ý của Phù Khải mà ném dải gừng đã bị vắt kiệt nước vào thùng rác.

"Tự nói xem, hoa cúc nhỏ có đau không!" Phù Khải đặt cậu lên sofa, Phù Tinh đau đến mức không dám nhúc nhích, vừa nghe anh hỏi đã vội vàng quỳ ngay ngắn, nghẹn ngào trả lời: "...Đau..."

"Quỳ cho ngay ngắn vào, thời hạn phạt một tuần, mỗi ngày tự tay đánh, hai mươi cái mông mười cái lỗ huyệt, nếu em đánh nhẹ tay, thì tôi sẽ lại trực tiếp đánh gấp đôi, nghe rõ chưa?"

"Nghe rõ, hu hu nghe rõ rồi ạ..."

Phù Tinh lén nhìn Phù An, lần này Phù Khải rất giận, có cầu xin ai đi chăng nữa e rằng cũng sẽ chỉ chuốc thêm một trận đòn, đành khóc nức nở đáp lời, cũng không dám nói thêm câu nào.

Comments

Popular Posts