Phạt tại văn phòng
Ngạn Trạch Ân cho lắp một khung cửa kính sát đất lớn trong văn phòng. Những ngày thường, khi có khách hàng đến bàn chuyện án kiện hay hợp tác, họ đều ngồi trong văn phòng này. Ban ngày thì khí thế uy nghiêm, đêm xuống lại phồn hoa rực rỡ, nhìn qua cửa kính có thể thấy được hơn nửa khung cảnh thành phố. Theo lời của An Triết - bạn thân của Ngạn Trạch Ân - thì văn phòng này rất hợp với tính cách và khí chất của Ngạn tiên sinh.
Đêm nay, trước cửa kính sát đất đứng một đứa nhỏ đang mếu máo khóc. Quần của cậu đã bị kéo xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông trần trụi đỏ ửng đối diện với cửa kính, đôi tay nhỏ bé đang bận rộn quẹt nước mắt.
Ngạn Trạch Ân chẳng mảy may để ý đến Bành Mộc đang đứng khóc kia, anh vẫn tự mình bận rộn với công việc. Điện thoại đổ chuông, Ngạn Trạch Ân ậm ừ vài tiếng rồi nói: "Lên đây đi." rồi cúp máy. Đứa nhỏ vừa mới chịu vài thước đánh nghiêng đầu lén nhìn anh trai, trong lòng bắt đầu trống rỗng lo sợ. Lên đây? Gọi ai lên? Lên chỗ này sao?
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, cửa văn phòng Ngạn Trạch Ân bị gõ vang. Bành Mộc còn chưa kịp đưa tay ra sau che lấy cặp mông thì câu "Vào đi" của Ngạn Trạch Ân vừa dứt, cửa đã mở ra.
"Ôi chà, cậu bạn nhỏ lại bị đánh đòn à?" Người vừa vào không hề biết ý giữ thể diện cho cậu, thấy cặp mông đỏ của Bành Mộc liền cười ha hả trêu chọc.
Nghe giọng là biết anh An Triết - bạn thân nhất, cũng là bạn nối khố lớn lên cùng Ngạn Trạch Ân. An Triết cũng là người thân cận đầu tiên mà Bành Mộc biết bên cạnh Ngạn Trạch Ân. Ban đầu Bành Mộc còn lo lắng, dù sao cậu và Ngạn Trạch Ân cũng không cùng huyết thống, ở chung với mối quan hệ này, lại còn ăn dùng đồ của người ta, bản tính nhạy cảm từ nhỏ khiến Bành Mộc không tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Nhưng An Triết thì khác, tính cách anh hào sảng hơn Ngạn Trạch Ân nhiều, có thể thấy anh cũng rất yêu quý Bành Mộc như em trai mình. Chính vì vậy, mỗi lần Ngạn Trạch Ân đánh cậu đều không tránh mặt An Triết. Dù biết có thêm người chứng kiến, Bành Mộc vẫn không khỏi cảm thấy xấu hổ.
"Tối hôm qua lén chơi game bị tôi phát hiện, kiểm tra lịch sử game thì thấy đêm nào cũng chơi đến ba giờ sáng. Chẳng trách giáo viên phản ánh dạo này thằng bé toàn ngủ gật trong giờ." Ngạn Trạch Ân liếc đứa nhỏ một cái, kể lại nguyên do với An Triết.
"Trẻ con mà, nhất là cái tuổi này, ham chơi là bình thường thôi." An Triết ngồi trên sofa trong văn phòng nghịch món đồ chơi trà đạo để trên bàn. Bành Mộc còn tưởng An Triết đang nói giúp mình để xin xỏ, nào ngờ người này xoay chuyển phong thái, cười hì hì nói tiếp: "Hồi nhỏ tôi cũng từng bị bố đánh tơi bời vì chuyện này, bình thường thôi, đừng giận quá."
Đây đâu phải dập lửa, rõ ràng là đổ thêm dầu vào lửa. Bành Mộc méo mặt, vừa xấu hổ vừa sợ.
"Còn chưa phạt xong đâu! Bành Mộc, qua đây." Ngạn Trạch Ân gập máy tính lại, mặt lạnh lùng ra lệnh cho đứa nhỏ.
Phải chịu đòn ngay trước mặt anh An Triết sao? Lòng Bành Mộc thắt lại, nhưng không dám làm trái lời anh trai, cúi gầm mặt đi đến trước bàn làm việc đứng chờ hình phạt.
"Chống tay lên bàn, chổng mông lên." Ngạn Trạch Ân cầm cây roi mây đứng dậy. An Triết thấy điệu bộ này của Ngạn Trạch Ân là định chơi thật, vội đứng dậy khuyên: "A Trạch, chẳng phải đã đánh rồi sao? Tôi đặt nhà hàng rồi, đi ăn trước đi, về nhà rồi tính."
"Anh bớt gây rối đi, ngồi xuống đó đợi, không được đi đâu cả." Ngạn Trạch Ân lườm An Triết. Nếu thật sự đồng ý đi ăn trước, An Triết nhất định sẽ vừa ăn vừa vòng vo thuyết phục, tóm lại là khuyên đừng đánh trẻ con. Nếu khuyên không được thì còn lén đưa thằng bé về nhà mình ở một đêm tránh gió. Ngạn Trạch Ân quá hiểu chiêu trò của tên này, nên thà cắt đứt hy vọng của hắn ngay từ đầu.
An Triết bĩu môi, bất lực ngồi xuống. "Tiểu Mộc à, không phải anh không cứu em, chủ yếu là anh em dữ quá."
Ngạn Trạch Ân vung cây roi mây quất xuống mông đứa nhỏ. Thịt mông bị quất dẹt lại, lúc đàn hồi trở về đã xuất hiện thêm một vệt đỏ. Cặp mông đỏ ửng vốn vừa chịu xong mấy cái tát nay lại thêm mấy lằn roi đỏ chót. Mấy cái đầu còn gắng gượng chịu đựng được, càng về sau Ngạn Trạch Ân càng mạnh tay, đứa nhỏ cũng không kìm được mà vặn vẹo cơ thể.
Một mặt phải chịu đựng nỗi đau từ cây roi mây, mặt khác lại bị một người khác nhìn chằm chằm. Dù người đó là An Triết, nhưng có thêm một người đứng xem vẫn khiến cậu xấu hổ không chịu nổi. Bành Mộc cảm thấy mông nóng rát như lửa đốt.
Cây roi mây của Ngạn Trạch Ân quất rất có quy luật, bắt đầu từ đỉnh mông, dọc xuống che phủ toàn bộ cặp mông, đánh đến chỗ tiếp giáp giữa mông và chân rồi lại đánh ngược lên trên. Cuối cùng lại nhắm vào vị trí đỉnh mông mà quất mấy cái mạnh. Sau hơn hai mươi cái, Bành Mộc đã đứng không vững, hai tay bám chặt vào cạnh bàn rơi lệ.
Ngạn Trạch Ân quất cái cuối cùng, sau đó xoa bóp cảm nhận thấy mông đứa nhỏ đã sưng đỏ và nóng hổi, lúc này mới dừng tay.
"Giờ mới biết khóc à? Lúc lén lút chơi game đêm khuya thì nghĩ gì?" Ngạn Trạch Ân vứt cây roi mây xuống, chỉ tay vào cửa kính sát đất ra lệnh: "Qua đó, quay mặt vào cửa kính, hai chân tách rộng rồi tự ôm lấy chân mình, anh muốn đánh hậu môn của em."
"Anh... anh ơi..." Bành Mộc hoảng loạn. Dù là tầng 28 và đang là đêm muộn, gần như không thể có ai nhìn thấy cậu chịu phạt, nhưng việc chịu đòn trước hình ảnh phản chiếu của chính mình và cảnh đêm bên ngoài mang lại cảm giác nhục nhã như đang phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Huống hồ còn phải ở tư thế xấu hổ như thế, Bành Mộc toàn thân từ chối, ôm mông lùi lại.
"Đừng để anh phải trói em." Ngạn Trạch Ân chỉ nhẹ nhàng nói 5 chữ đó. Anh đã nói hình phạt nào thì sẽ không thay đổi. Bành Mộc biết mình chỉ đang vùng vẫy vô ích, lúc này cũng chẳng kịp xấu hổ nữa, cậu liếc mắt cầu cứu An Triết. An Triết còn chưa kịp mở lời, Ngạn Trạch Ân đã phóng một ánh mắt sắc lạnh về phía bạn thân: "An Triết, không được nói."
Bành Mộc trơ mắt nhìn anh trai lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc roi da nhỏ chưa bóc tem, lấy từ trong hộp ra khử trùng. Nó giống hệt cái ở nhà, không ngờ Ngạn Trạch Ân lại chuẩn bị sẵn một cái ở văn phòng, chỉ để tiện tay đánh cậu bất cứ lúc nào.
Lê bước đến trước cửa kính sát đất, tách rộng hai chân rồi tự ôm lấy, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu vùng kín của mình trong kính, chưa bắt đầu đánh Bành Mộc đã khóc òa lên vì tủi thân.
Ngạn Trạch Ân khử trùng roi da xong, ngồi xổm xuống phía sau Bành Mộc, một tay vạch đùi đứa nhỏ ra, chiếc roi da khẽ vỗ vào lỗ nhỏ đó mấy cái.
Chỉ mấy cái vỗ chưa thấy đau là bao nhưng Bành Mộc đã khóc lớn hơn. Ngạn Trạch Ân dở khóc dở cười, kéo đứa nhỏ vào lòng: "Khóc cái gì mà thảm thiết thế? Anh còn chưa đánh mà."
"Xấu... xấu hổ lắm..." Bành Mộc thút thít nặn ra mấy chữ, mếu máo nhắm nghiền mắt lại.
"Mở mắt ra, nhìn về phía trước."
Bành Mộc vừa mở mắt, roi da của Ngạn Trạch Ân liền quất xuống. Bốp! một tiếng trúng ngay chính giữa, đứa nhỏ muốn thụt lùi lại nhưng phía sau đã là Ngạn Trạch Ân. Roi da của anh trai không hề nương tay, liên tiếp quất mạnh vào hậu môn.
Bành Mộc từng bị đánh vào hậu môn trước gương rồi, nhưng lần đó ở trong phòng tắm khá riêng tư. Lần này không chỉ là đứng trước cửa kính nhìn ra ngoài, mà còn ở trong văn phòng có anh An Triết ở đó. Nghĩ đến việc An Triết đang đứng phía sau nghe mình bị anh trai quất vào hậu môn, nỗi xấu hổ tột cùng ập lên đỉnh đầu, đôi tay ôm đùi cũng mất lực, cả người chỉ muốn cuộn tròn lại.
Ngạn Trạch Ân chưa quất được mấy cái thì đứa nhỏ đã giấu kỹ chỗ chịu phạt, rụt cổ lại, rõ ràng là muốn trốn phạt. Ngạn Trạch Ân mặt mày sa sầm, vỗ vỗ vào "quả trứng đà điểu" Bành Mộc, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Tiểu Mộc, hình phạt vẫn chưa kết thúc."
"Quả trứng đà điểu" vẫn không có ý định phá vỏ. Ngạn Trạch Ân đứng dậy, gọi An Triết: "Triết, lại giúp tôi."
Bành Mộc vừa nghe An Triết lại gần thì hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhưng đã quá muộn, cậu vẫn thử gọi "anh" một tiếng.
"Bế thằng bé lên, tách chân ra, cái lỗ nhỏ của thằng nhãi này cần phải được giáo huấn một trận ra trò."
"Anh! Anh ơi đừng..." Bành Mộc bất lực cầu xin. An Triết nhìn thấy đứa nhỏ chọc giận Ngạn Trạch Ân thế nào, lúc A Trạch đang nổi nóng thì không thể khuyên được, chỉ đành làm theo lời anh, bế đứa nhỏ lên, tách rộng đùi, để vùng kín hướng về phía Ngạn Trạch Ân.
"Anh ơi, anh ơi đừng..." Tư thế này thật sự vừa xấu hổ vừa không có cảm giác an toàn. Mông của Bành Mộc treo lơ lửng, cả người lọt thỏm trong lòng An Triết, được đôi tay lớn của anh đỡ lấy chân tách ra cưỡng ép. Lực và góc độ này lớn hơn nhiều so với việc tự tay tách ra, vùng kín bị phơi bày nhiều hơn. Bành Mộc nhìn roi da trên tay Ngạn Trạch Ân quất xuống, nỗi đau như dòng điện xộc thẳng vào hậu môn.
Muốn khép chân lại cũng không được, An Triết cảm thấy đứa nhỏ càng muốn khép chân thì anh càng tách ra mạnh hơn. Lỗ nhỏ khó khăn lắm mới co lại được, các nếp gấp như muốn bị kéo căng ra. Tư thế này rất thuận tay cho Ngạn Trạch Ân, roi da liên tiếp quất mạnh vào hậu môn. Đứa nhỏ giãy giụa trong lòng An Triết, chỉ khiến mình bị giữ chặt hơn. Chẳng mấy chốc đã mất hết sức lực, chỉ biết nức nở chịu đựng đòn roi của anh trai.
"Thức đêm chơi game này!" - Bốp! "Đi học ngủ gật này!" - Bốp! Bốp! "Đánh mà còn dám trốn này!" - Bốp! Bốp! Bốp!
An Triết nhìn lỗ nhỏ của đứa nhỏ dần sưng đỏ lên, lần trước nghe qua điện thoại biết Bành Mộc bị đánh, khóc thảm thiết lắm, lần này tận mắt chứng kiến anh trai nó trị nó thế nào, quả nhiên là tàn nhẫn thật.
"Anh ơi, anh ơi em sai rồi, em không dám nữa, anh ơi..." Đứa nhỏ trong lòng An Triết vừa xin lỗi vừa cầu xin, chỉ mong Ngạn Trạch Ân dừng tay sớm, cậu đau đến mức hậu môn như sắp cháy lên rồi.
Đánh đủ 50 cái, Ngạn Trạch Ân mới dừng tay. An Triết cũng mệt, bế một cậu thiếu niên suốt bấy lâu, thấy Ngạn Trạch Ân dừng mới từ từ khép hai chân đứa nhỏ lại, đổi tư thế ôm vào lòng mình dỗ dành.
"Bảo không nghe lời, bị anh trai em đánh hậu môn cho rồi nhé." An Triết vừa dỗ dành vừa cười trên nỗi đau của đứa nhỏ.
Đêm nay, trước cửa kính sát đất đứng một đứa nhỏ đang mếu máo khóc. Quần của cậu đã bị kéo xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông trần trụi đỏ ửng đối diện với cửa kính, đôi tay nhỏ bé đang bận rộn quẹt nước mắt.
Ngạn Trạch Ân chẳng mảy may để ý đến Bành Mộc đang đứng khóc kia, anh vẫn tự mình bận rộn với công việc. Điện thoại đổ chuông, Ngạn Trạch Ân ậm ừ vài tiếng rồi nói: "Lên đây đi." rồi cúp máy. Đứa nhỏ vừa mới chịu vài thước đánh nghiêng đầu lén nhìn anh trai, trong lòng bắt đầu trống rỗng lo sợ. Lên đây? Gọi ai lên? Lên chỗ này sao?
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, cửa văn phòng Ngạn Trạch Ân bị gõ vang. Bành Mộc còn chưa kịp đưa tay ra sau che lấy cặp mông thì câu "Vào đi" của Ngạn Trạch Ân vừa dứt, cửa đã mở ra.
"Ôi chà, cậu bạn nhỏ lại bị đánh đòn à?" Người vừa vào không hề biết ý giữ thể diện cho cậu, thấy cặp mông đỏ của Bành Mộc liền cười ha hả trêu chọc.
Nghe giọng là biết anh An Triết - bạn thân nhất, cũng là bạn nối khố lớn lên cùng Ngạn Trạch Ân. An Triết cũng là người thân cận đầu tiên mà Bành Mộc biết bên cạnh Ngạn Trạch Ân. Ban đầu Bành Mộc còn lo lắng, dù sao cậu và Ngạn Trạch Ân cũng không cùng huyết thống, ở chung với mối quan hệ này, lại còn ăn dùng đồ của người ta, bản tính nhạy cảm từ nhỏ khiến Bành Mộc không tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Nhưng An Triết thì khác, tính cách anh hào sảng hơn Ngạn Trạch Ân nhiều, có thể thấy anh cũng rất yêu quý Bành Mộc như em trai mình. Chính vì vậy, mỗi lần Ngạn Trạch Ân đánh cậu đều không tránh mặt An Triết. Dù biết có thêm người chứng kiến, Bành Mộc vẫn không khỏi cảm thấy xấu hổ.
"Tối hôm qua lén chơi game bị tôi phát hiện, kiểm tra lịch sử game thì thấy đêm nào cũng chơi đến ba giờ sáng. Chẳng trách giáo viên phản ánh dạo này thằng bé toàn ngủ gật trong giờ." Ngạn Trạch Ân liếc đứa nhỏ một cái, kể lại nguyên do với An Triết.
"Trẻ con mà, nhất là cái tuổi này, ham chơi là bình thường thôi." An Triết ngồi trên sofa trong văn phòng nghịch món đồ chơi trà đạo để trên bàn. Bành Mộc còn tưởng An Triết đang nói giúp mình để xin xỏ, nào ngờ người này xoay chuyển phong thái, cười hì hì nói tiếp: "Hồi nhỏ tôi cũng từng bị bố đánh tơi bời vì chuyện này, bình thường thôi, đừng giận quá."
Đây đâu phải dập lửa, rõ ràng là đổ thêm dầu vào lửa. Bành Mộc méo mặt, vừa xấu hổ vừa sợ.
"Còn chưa phạt xong đâu! Bành Mộc, qua đây." Ngạn Trạch Ân gập máy tính lại, mặt lạnh lùng ra lệnh cho đứa nhỏ.
Phải chịu đòn ngay trước mặt anh An Triết sao? Lòng Bành Mộc thắt lại, nhưng không dám làm trái lời anh trai, cúi gầm mặt đi đến trước bàn làm việc đứng chờ hình phạt.
"Chống tay lên bàn, chổng mông lên." Ngạn Trạch Ân cầm cây roi mây đứng dậy. An Triết thấy điệu bộ này của Ngạn Trạch Ân là định chơi thật, vội đứng dậy khuyên: "A Trạch, chẳng phải đã đánh rồi sao? Tôi đặt nhà hàng rồi, đi ăn trước đi, về nhà rồi tính."
"Anh bớt gây rối đi, ngồi xuống đó đợi, không được đi đâu cả." Ngạn Trạch Ân lườm An Triết. Nếu thật sự đồng ý đi ăn trước, An Triết nhất định sẽ vừa ăn vừa vòng vo thuyết phục, tóm lại là khuyên đừng đánh trẻ con. Nếu khuyên không được thì còn lén đưa thằng bé về nhà mình ở một đêm tránh gió. Ngạn Trạch Ân quá hiểu chiêu trò của tên này, nên thà cắt đứt hy vọng của hắn ngay từ đầu.
An Triết bĩu môi, bất lực ngồi xuống. "Tiểu Mộc à, không phải anh không cứu em, chủ yếu là anh em dữ quá."
Ngạn Trạch Ân vung cây roi mây quất xuống mông đứa nhỏ. Thịt mông bị quất dẹt lại, lúc đàn hồi trở về đã xuất hiện thêm một vệt đỏ. Cặp mông đỏ ửng vốn vừa chịu xong mấy cái tát nay lại thêm mấy lằn roi đỏ chót. Mấy cái đầu còn gắng gượng chịu đựng được, càng về sau Ngạn Trạch Ân càng mạnh tay, đứa nhỏ cũng không kìm được mà vặn vẹo cơ thể.
Một mặt phải chịu đựng nỗi đau từ cây roi mây, mặt khác lại bị một người khác nhìn chằm chằm. Dù người đó là An Triết, nhưng có thêm một người đứng xem vẫn khiến cậu xấu hổ không chịu nổi. Bành Mộc cảm thấy mông nóng rát như lửa đốt.
Cây roi mây của Ngạn Trạch Ân quất rất có quy luật, bắt đầu từ đỉnh mông, dọc xuống che phủ toàn bộ cặp mông, đánh đến chỗ tiếp giáp giữa mông và chân rồi lại đánh ngược lên trên. Cuối cùng lại nhắm vào vị trí đỉnh mông mà quất mấy cái mạnh. Sau hơn hai mươi cái, Bành Mộc đã đứng không vững, hai tay bám chặt vào cạnh bàn rơi lệ.
Ngạn Trạch Ân quất cái cuối cùng, sau đó xoa bóp cảm nhận thấy mông đứa nhỏ đã sưng đỏ và nóng hổi, lúc này mới dừng tay.
"Giờ mới biết khóc à? Lúc lén lút chơi game đêm khuya thì nghĩ gì?" Ngạn Trạch Ân vứt cây roi mây xuống, chỉ tay vào cửa kính sát đất ra lệnh: "Qua đó, quay mặt vào cửa kính, hai chân tách rộng rồi tự ôm lấy chân mình, anh muốn đánh hậu môn của em."
"Anh... anh ơi..." Bành Mộc hoảng loạn. Dù là tầng 28 và đang là đêm muộn, gần như không thể có ai nhìn thấy cậu chịu phạt, nhưng việc chịu đòn trước hình ảnh phản chiếu của chính mình và cảnh đêm bên ngoài mang lại cảm giác nhục nhã như đang phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Huống hồ còn phải ở tư thế xấu hổ như thế, Bành Mộc toàn thân từ chối, ôm mông lùi lại.
"Đừng để anh phải trói em." Ngạn Trạch Ân chỉ nhẹ nhàng nói 5 chữ đó. Anh đã nói hình phạt nào thì sẽ không thay đổi. Bành Mộc biết mình chỉ đang vùng vẫy vô ích, lúc này cũng chẳng kịp xấu hổ nữa, cậu liếc mắt cầu cứu An Triết. An Triết còn chưa kịp mở lời, Ngạn Trạch Ân đã phóng một ánh mắt sắc lạnh về phía bạn thân: "An Triết, không được nói."
Bành Mộc trơ mắt nhìn anh trai lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc roi da nhỏ chưa bóc tem, lấy từ trong hộp ra khử trùng. Nó giống hệt cái ở nhà, không ngờ Ngạn Trạch Ân lại chuẩn bị sẵn một cái ở văn phòng, chỉ để tiện tay đánh cậu bất cứ lúc nào.
Lê bước đến trước cửa kính sát đất, tách rộng hai chân rồi tự ôm lấy, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu vùng kín của mình trong kính, chưa bắt đầu đánh Bành Mộc đã khóc òa lên vì tủi thân.
Ngạn Trạch Ân khử trùng roi da xong, ngồi xổm xuống phía sau Bành Mộc, một tay vạch đùi đứa nhỏ ra, chiếc roi da khẽ vỗ vào lỗ nhỏ đó mấy cái.
Chỉ mấy cái vỗ chưa thấy đau là bao nhưng Bành Mộc đã khóc lớn hơn. Ngạn Trạch Ân dở khóc dở cười, kéo đứa nhỏ vào lòng: "Khóc cái gì mà thảm thiết thế? Anh còn chưa đánh mà."
"Xấu... xấu hổ lắm..." Bành Mộc thút thít nặn ra mấy chữ, mếu máo nhắm nghiền mắt lại.
"Mở mắt ra, nhìn về phía trước."
Bành Mộc vừa mở mắt, roi da của Ngạn Trạch Ân liền quất xuống. Bốp! một tiếng trúng ngay chính giữa, đứa nhỏ muốn thụt lùi lại nhưng phía sau đã là Ngạn Trạch Ân. Roi da của anh trai không hề nương tay, liên tiếp quất mạnh vào hậu môn.
Bành Mộc từng bị đánh vào hậu môn trước gương rồi, nhưng lần đó ở trong phòng tắm khá riêng tư. Lần này không chỉ là đứng trước cửa kính nhìn ra ngoài, mà còn ở trong văn phòng có anh An Triết ở đó. Nghĩ đến việc An Triết đang đứng phía sau nghe mình bị anh trai quất vào hậu môn, nỗi xấu hổ tột cùng ập lên đỉnh đầu, đôi tay ôm đùi cũng mất lực, cả người chỉ muốn cuộn tròn lại.
Ngạn Trạch Ân chưa quất được mấy cái thì đứa nhỏ đã giấu kỹ chỗ chịu phạt, rụt cổ lại, rõ ràng là muốn trốn phạt. Ngạn Trạch Ân mặt mày sa sầm, vỗ vỗ vào "quả trứng đà điểu" Bành Mộc, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Tiểu Mộc, hình phạt vẫn chưa kết thúc."
"Quả trứng đà điểu" vẫn không có ý định phá vỏ. Ngạn Trạch Ân đứng dậy, gọi An Triết: "Triết, lại giúp tôi."
Bành Mộc vừa nghe An Triết lại gần thì hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhưng đã quá muộn, cậu vẫn thử gọi "anh" một tiếng.
"Bế thằng bé lên, tách chân ra, cái lỗ nhỏ của thằng nhãi này cần phải được giáo huấn một trận ra trò."
"Anh! Anh ơi đừng..." Bành Mộc bất lực cầu xin. An Triết nhìn thấy đứa nhỏ chọc giận Ngạn Trạch Ân thế nào, lúc A Trạch đang nổi nóng thì không thể khuyên được, chỉ đành làm theo lời anh, bế đứa nhỏ lên, tách rộng đùi, để vùng kín hướng về phía Ngạn Trạch Ân.
"Anh ơi, anh ơi đừng..." Tư thế này thật sự vừa xấu hổ vừa không có cảm giác an toàn. Mông của Bành Mộc treo lơ lửng, cả người lọt thỏm trong lòng An Triết, được đôi tay lớn của anh đỡ lấy chân tách ra cưỡng ép. Lực và góc độ này lớn hơn nhiều so với việc tự tay tách ra, vùng kín bị phơi bày nhiều hơn. Bành Mộc nhìn roi da trên tay Ngạn Trạch Ân quất xuống, nỗi đau như dòng điện xộc thẳng vào hậu môn.
Muốn khép chân lại cũng không được, An Triết cảm thấy đứa nhỏ càng muốn khép chân thì anh càng tách ra mạnh hơn. Lỗ nhỏ khó khăn lắm mới co lại được, các nếp gấp như muốn bị kéo căng ra. Tư thế này rất thuận tay cho Ngạn Trạch Ân, roi da liên tiếp quất mạnh vào hậu môn. Đứa nhỏ giãy giụa trong lòng An Triết, chỉ khiến mình bị giữ chặt hơn. Chẳng mấy chốc đã mất hết sức lực, chỉ biết nức nở chịu đựng đòn roi của anh trai.
"Thức đêm chơi game này!" - Bốp! "Đi học ngủ gật này!" - Bốp! Bốp! "Đánh mà còn dám trốn này!" - Bốp! Bốp! Bốp!
An Triết nhìn lỗ nhỏ của đứa nhỏ dần sưng đỏ lên, lần trước nghe qua điện thoại biết Bành Mộc bị đánh, khóc thảm thiết lắm, lần này tận mắt chứng kiến anh trai nó trị nó thế nào, quả nhiên là tàn nhẫn thật.
"Anh ơi, anh ơi em sai rồi, em không dám nữa, anh ơi..." Đứa nhỏ trong lòng An Triết vừa xin lỗi vừa cầu xin, chỉ mong Ngạn Trạch Ân dừng tay sớm, cậu đau đến mức hậu môn như sắp cháy lên rồi.
Đánh đủ 50 cái, Ngạn Trạch Ân mới dừng tay. An Triết cũng mệt, bế một cậu thiếu niên suốt bấy lâu, thấy Ngạn Trạch Ân dừng mới từ từ khép hai chân đứa nhỏ lại, đổi tư thế ôm vào lòng mình dỗ dành.
"Bảo không nghe lời, bị anh trai em đánh hậu môn cho rồi nhé." An Triết vừa dỗ dành vừa cười trên nỗi đau của đứa nhỏ.
Comments
Post a Comment