Phương pháp dạy dỗ hiệu quả

Mấy ngày nay, La Ngạn bận đến mức xoay như chong chóng tại công ty. Khách hàng mãi không hài lòng với đề xuất quảng cáo, anh cùng cả nhóm phải thức mấy đêm liền sửa đi sửa lại mới cuối cùng chốt được phương án. Nhận được icon "OK" từ cô thư ký đối tác, anh mới thở phào nhẹ nhõm, ném một chiếc phong bì đỏ lớn vào nhóm làm việc rồi đặt điện thoại xuống. Ngước mắt lên liền thấy lão Cao cùng công ty đi vào, trên tay cầm cốc cà phê, thấy anh mặt mày rạng rỡ liền cười hì hì hỏi: "Sao thế lão La? Chốt được vụ án rồi à?"

"Mẹ kiếp, cuối cùng cũng xong rồi." La Ngạn vốn là người thẳng tính, tính tình sảng khoái nhưng cũng rất nóng nảy, văng tục là chuyện thường.

"Mau về nhà nghỉ ngơi đi, tôi bảo này, mấy ngày nay cậu cứ ở lì trong công ty, thằng nhóc ở nhà chắc nhớ cậu chết đi được đấy."

"Cậu nói thằng bé đó hả? Học cấp ba rồi, còn nhớ nhung gì nữa? Ngược lại bố mẹ nó mất sớm, tôi là chú mà chẳng có thời gian dạy dỗ nó tử tế, với cái tính coi trời bằng vung ấy không biết đã quậy phá ra nông nỗi nào rồi. Tôi bảo tài xế đón nó đến đây, lát nữa ăn cơm rồi cùng về."

"Tốt quá, tận hưởng niềm vui gia đình đi nhé." Lão Cao cầm cốc đi ra ngoài, vừa vặn đụng phải La Triều đang ỉu xìu cúi đầu đi vào. Cậu bé đối mặt với lão, ngón tay xoắn chặt vào quai cặp sách, hơi căng thẳng gọi một tiếng "Chú Cao".

"Tiểu Triều về rồi à, chú La đang đợi cháu ăn bữa lớn đấy." Lão Cao xoa đầu La Triều rồi quay về chỗ làm việc tiếp tục xem bản vẽ.

Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy hướng của hai chú cháu truyền đến tiếng cốc vỡ, tiếp đó là tiếng quát giận dữ của La Ngạn: "La Triều, khoảng thời gian này chú không quản cháu, cháu thi tháng kiểu gì mà ra nông nỗi này?"

"Chú, chú đừng giận..." La Triều co rúm người đứng tại chỗ, hai tay đan vào nhau căng thẳng, cầu cứu nhìn về phía lão Cao.

"Lão La, làm cái gì thế, trẻ con thi không tốt một lần thôi mà, không đến nỗi, không đến nỗi, sao phải nổi cáu lớn thế." Lão Cao nhận được tín hiệu của cậu bé, vòng qua giải vây, nhưng La Ngạn không hề có ý định nguôi giận, chỉ vào La Triều nói: "Lấy bài tập mấy hôm nay ra cho chú xem."

"Chú... cái đó... cô giáo chủ nhiệm thu mất rồi ạ..."

Lão Cao nghe xong thấy không ổn, ai cũng từng trải qua cái tuổi thiếu niên này, nghe giọng điệu này là biết nói dối. Hơn nữa lý do cậu bé tìm quá vụng về, giờ là thời đại thông tin, giáo viên chủ nhiệm của nó nằm ngay trong danh bạ điện thoại của chú nó, hỏi một câu không quá một phút.

"La Triều, cháu nói lại lần nữa xem?"

"Dạ... thu, thu mất rồi ạ." La Triều đâm lao phải theo lao, chỉ có thể cắn răng nói dối tiếp, thậm chí không nhìn thấy cái nháy mắt lão Cao đưa cho mình. Quả nhiên, giây tiếp theo La Ngạn đã cầm điện thoại lên nhập một tràng. La Triều tuyệt vọng nhắm mắt lại, cậu cũng biết chú mình đang làm gì, chỉ mong giáo viên hôm nay nghỉ sớm đừng trả lời tin nhắn của chú mình.

Rất không may, chưa đầy ba phút sau, tiếng thông báo WeChat vang lên.

La Ngạn nhìn màn hình điện thoại, càng nhìn sắc mặt càng tệ. Lão Cao đứng giữa hai chú cháu, đi không được mà ở cũng không xong. La Triều hôm nay khó mà thoát một trận đòn, lão Cao định tìm cớ rời đi thì La Ngạn đột ngột gọi: "Lão Cao, giúp tôi tìm cái thước, loại cậu dùng vẽ bản vẽ ấy."

"Chú..."

"Cởi quần ra, chống lên bàn làm việc." La Ngạn ném điện thoại lên bàn, hất cằm ra hiệu cho La Triều, giọng lạnh băng.

Văn phòng này không biết còn bao nhiêu người tăng ca, hơn nữa chú Cao cũng có mặt ở đây. Chú định đánh mông cậu ngay tại đây sao?

Lão Cao thấy La Ngạn đã hạ quyết tâm, cũng không tiện khuyên can nữa, thở dài cầm thước đưa qua. La Ngạn chộp lấy, thấy La Triều còn chần chừ, vung cổ tay quất vào mông cậu một cái: "Cởi mau! Tối nay cháu đừng hòng yên thân."

Mông bị quất mạnh một cái, đau đến mức La Triều suýt bật khóc. Trong cơn đau không còn màng đến xấu hổ, cậu cắn răng cởi quần đồng phục, nằm úp lên bàn làm việc.

"Cởi tiếp."

"Chú... có thể về nhà rồi hãy..."

Thấy cháu trai còn mặc cả, La Ngạn không buồn nói nhảm nữa, bước tới kéo tuột quần lót của La Triều xuống tận mắt cá chân. Đôi mông săn chắc của thiếu niên phơi bày toàn bộ trong văn phòng.

Làn gió điều hòa thổi qua, đôi mông chưa từng lộ ra nơi công cộng nổi lên một tầng da gà. La Triều chưa kịp thấy lạnh, thước của La Ngạn đã quất xuống. Đó là loại thước công nghiệp dùng để vẽ, dài và dày, đúng là công cụ trừng phạt cực kỳ đắc lực. La Ngạn thật sự tức giận, không hề nương tay, mỗi một cái đều đánh thật lực. Chiếc thước dài khiến mỗi lần quất đều đánh trúng cả hai bên mông, mông nhỏ của La Triều chỉ vài cái đã đỏ bừng lên. Cậu vặn vẹo đôi mông vừa đau vừa nóng, cầu xin: "Chú, chú con sai rồi, chú tha cho con, đau quá chú ơi!"

"Đánh vào mông mới biết sai à? Thi không đạt! Bài tập không làm! Cô giáo kể với chú! Còn trốn học! La Triều! Cháu giỏi lắm nhỉ!" La Ngạn kể tội từng điều một, nói một câu quất một cái. La Triều mông cong, lại di truyền màu da của mẹ nên rất trắng, lúc này đôi mông nhỏ bị đánh đỏ rực, nước mũi nước mắt giàn giụa. Cậu chưa bao giờ chịu trận đòn nặng như thế này, khóc đến mức tiếng cầu xin cũng biến âm.

Đánh không biết bao nhiêu cái, La Ngạn mới thở hổn hển dừng tay, ném thước sang một bên, chống nạnh trừng La Triều: "Có phải không đánh cháu một trận ra trò thì cháu không nhớ đời không?"

"Chú, chú con sai rồi, con nhớ rồi..." Thiếu niên được bao nhiêu bạn học phong làm "nam thần trường học" lúc này đang chổng cái mông đỏ rực cho chú đánh, khóc đến mặt mũi lem luốc.

"Được rồi lão La, cái mông nhỏ này đánh nữa là hỏng đấy." Lão Cao đợi La Ngạn dừng tay mới bước lên khuyên. La Triều lúc này mới nhận ra cái mông đỏ rực của mình vẫn đang bị người ngoài nhìn thấy, vừa đau vừa xấu hổ, nước mắt lại không kìm được rơi xuống.

"Nhóc ranh này, tôi không có thời gian quản nó nên mới nghịch ngợm như vậy, không làm bài tập, trốn học, lúc nãy còn dám nói dối!" La Ngạn giận dữ mắng, nhìn đôi mông sưng đỏ trước mặt, hai chân nhỏ run rẩy như bị điện giật. Lão Cao nói đúng, đánh nữa là hỏng thật.

La Ngạn rõ ràng không thể dễ dàng tha như vậy, nghiến răng nhìn cháu trai, tát một phát lên đôi mông đỏ rực đó: "Qua sofa đi, quỳ chổng mông lên, chú sẽ đánh cả bên trong cháu."

"Chú!" Cơ thể La Triều run lên dữ dội. Cậu sợ hãi gọi lớn, dù trước mặt người ngoài vẫn phải bị đánh ở chỗ đó trong văn phòng, vừa sợ nơi non nớt ấy bị đánh, vừa xấu hổ đến cực điểm, quên cả khóc, chỉ sợ hãi nhìn chú.

"Không tự chổng lên thì chú trói cháu lại đấy." Giọng La Ngạn bình thản, tay đã vươn tới thước dây trên bàn. La Triều đành khập khiễng bước đến sofa.

Lão Cao mới đầu còn khuyên, nhìn cậu nhóc đang tuổi ăn chơi bị dạy dỗ đến mức sợ hãi vâng lời như vậy, dần dần cũng bắt đầu hiếu kỳ đứng xem. Lão kéo La Ngạn hỏi: "Lão La, cậu định đánh chỗ nào của nó thế? Mà nó sợ đến mức này."

"Lão Cao, cho cậu xem cái này, đối phó với loại cháu trai không nghe lời này, chỉ đánh mông không thôi thì chưa đủ." La Ngạn nói cho lão Cao nghe, cũng là để La Triều nghe. La Ngạn lục trong ống bút, cuối cùng tìm ra một chiếc gậy rút dùng để chỉ PPT trong các cuộc họp. Gậy có thể điều chỉnh độ dài, đầu là một viên bi thép nhỏ, cực kỳ phù hợp để đánh hậu môn.

"Tự vạch mông ra, vạch to ra!" La Ngạn ra lệnh từ phía sau, nhìn cháu trai vươn tay ra sau, nhấn vào đôi mông sưng đỏ kéo sang hai bên, lỗ hậu môn hồng hào nhanh chóng lộ ra.

"Vạch tiếp! Chưa đủ to!"

Nói xong, một gậy quất thẳng vào đóa hoa nhỏ. La Triều đau đến trắng cả mắt, chậm mất vài giây. Lỗ hậu môn vừa chịu đau nhói liền co rút lại nhanh chóng, sau đó vì giảm đau lại thả lỏng ra. Chưa kịp để La Triều kêu lên, gậy của La Ngạn lại giáng xuống, La Triều không kiểm soát được mà co chặt lỗ hậu môn, ú ớ muốn trốn.

"La Triều! Hậu môn thả lỏng, không được co lại!" La Ngạn nghiêm khắc ra lệnh. Gậy thép lại vung lên quất vào những nếp nhăn đang co rút đó. Bị quất mấy gậy mạnh, vòng ngoài hậu môn bị đánh đến sung huyết đỏ tươi, trong khi huyệt nhỏ bên trong vẫn trắng bệch vì co rút. Do đau đớn, tay đang vạch mông của La Triều dần co lại, gậy cuối cùng quất trúng đáy chậu. La Triều kêu "á" một tiếng, ôm mông ngã trên sofa, nước mắt lưng tròng nhìn chú.

"Còn dám trốn à!" La Ngạn thấy cháu trai trốn phạt thì càng giận hơn, ít nhiều mất mặt trước đồng nghiệp. La Triều ôm mông khóc nức nở: "Chú! Đã đánh nhiều cái rồi, bên trong sưng hết rồi, đừng đánh nữa chú..."

"Lão Cao, làm phiền cậu giúp tôi giữ nó."

"A? Giữ thế nào?" Lão Cao nghe vậy bước tới. Thấy đứa nhỏ đáng thương, rõ ràng bị đánh bao nhiêu cái mà vẫn cứ dẫm vào "lôi đài" của chú nó, còn chú nó lại càng ngày càng hăng.

"Tư thế thay tã cho trẻ con, xem tôi xử lý thằng bé thế nào." La Ngạn xắn tay áo, cầm gậy trừng La Triều.

"Chú... không phải, chú Cao, chú tha cho con, chú Cao, chú ơi, con không dám nữa rồi..." La Triều lảm nhảm, nhưng vẫn không thoát khỏi việc bị lão Cao bế lên. Cậu thiếu niên bị giữ lấy gốc đùi, nửa thân trên tựa vào ngực chú Cao, hai chân bị banh ra hết cỡ hướng về phía chú, muốn khép lại cũng không được. Một lúc sau, cậu không biết xấu hổ hay sợ hãi chiếm ưu thế hơn, đôi chân run cầm cập. Thấy chú cầm dụng cụ đi tới, lão Cao phối hợp nâng mông cậu lên cao hơn. Một gậy bổ xuống, trúng ngay tâm huyệt.

"Ư... á!" La Triều theo bản năng muốn khép chân lại nhưng tư thế này hoàn toàn không làm được. La Ngạn không nương tay, liên tiếp quất hơn mười gậy, cho đến khi toàn bộ lỗ hậu môn bị đánh đỏ sưng lồi lên, tâm huyệt cùng với nếp nhăn đỏ rực thành một mảng.

"Chú... hu hu, đau..."

Lão Cao giữ lấy hai đùi La Triều, nhìn lỗ hậu môn chỉ hơi đỏ dần dần bị đánh sưng vù lên, đứa nhỏ trong lòng chú run bần bật, khóc là vì đau. Tưởng rằng hình phạt đến đây là kết thúc, ai ngờ La Ngạn vươn tay vạch lỗ hậu môn sưng như nụ hoa của La Triều ra, bỏ gậy thép xuống, tát một phát vào mông: "Huyệt nhỏ nhả ra, bên trong lỗ hậu môn cũng phải đánh nát!"

La Triều bị đánh đến mức không dám phản kháng, khó khăn nhả phần huyệt tâm ẩn bên trong ra. Phần thịt ở đó cực kỳ non, cậu không dám tưởng tượng bị đánh vào đó sẽ là cảm giác gì.

Ngón tay La Ngạn vừa chạm vào huyệt tâm, La Triều đã không kìm được mà co lại. Đỉnh mông sưng cao lại bị ăn một cái tát. La Ngạn nói với lão Cao: "Lão Cao, vạch mông nó rộng ra thêm chút nữa."

Đôi mông đỏ rực được kéo ra đến mức tối đa. La Ngạn dùng ba ngón tay hợp lại, "bốp" một tiếng tát thẳng vào huyệt tâm. La Triều ngửa cổ kêu "á" một tiếng, chỉ nghe La Ngạn lớn tiếng nói: "La Triều, trình bày lỗi sai của cháu hôm nay."

"Ư... hức... con không nên không hoàn thành bài tập tử tế."

"Bốp!"

"Con không nên nói dối chú... hu hu hu."

"Bốp!"

"Chú..."

"Hôm nay chú phạt cháu thế nào?"

"Hu hu hu, chú đánh mông con..."

"Bốp! Còn gì nữa?"

"Còn đánh bên trong nữa..."

"Bốp! Bốp! Nói lại cho rõ!"

"Chú còn dạy dỗ lỗ hậu môn nhỏ và... huyệt tâm của con." La Triều bị đánh đến mơ hồ, đau đến mức không còn cảm thấy xấu hổ nữa, chỉ mong những nơi riêng tư không còn bị đánh nữa, cắn răng thốt ra.

Lúc này bàn tay La Ngạn mới dừng lại. Lỗ hậu môn của La Triều từ trong ra ngoài đã sưng đến mức không ra hình thù gì, hoàn toàn lồi ra giữa đôi mông đỏ rực.

Lão Cao thấy La Ngạn dừng tay, nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ xuống sofa, định giúp cậu kéo quần lên, đứa nhỏ lại run rẩy chủ động quỳ trên đất, không có lệnh của chú không dám đứng dậy.

Quả nhiên vẫn có tác dụng. Lão Cao tán thưởng nhìn La Ngạn một cái.

"Thấy chưa lão Cao, loại ranh con này chính là thiếu đòn, đương nhiên đứa trẻ lớn thế này cũng chịu đòn tốt. Cậu chỉ phạt nó cởi quần đánh mông không thôi thì không thấm đâu, phải giống như lúc cho trẻ con tè, bế nó lên, vạch mông ra đánh một trận vào lỗ hậu môn. Lỗi lầm nghiêm trọng thế nào thì đánh vào bên trong lỗ hậu môn, đảm bảo sau này nó không dám tái phạm." La Ngạn cố tình làm nhục cháu trai, cố ý trao đổi kinh nghiệm với lão Cao. La Triều liên tục xin lỗi: "Chú, con nhất định không dám nữa ạ, chú."

"Còn không mau cảm ơn chú Cao đã giúp cháu vạch mông ra."

"Cảm ơn chú Cao... đã giúp con vạch mông ạ..." Đêm nay danh dự của La Triều đã mất sạch rồi, cũng không kém thêm câu cuối này nữa, để tránh bị đánh, cậu vội vàng thành thật lặp lại.

"Được rồi được rồi, trẻ con mà, từ từ dạy. Đánh lâu thế rồi, đứa nhỏ chưa ăn gì, mau đưa về nhà đi."

"Thưởng phạt phân minh, tôi đã đặt bàn ở khách sạn rồi. Chú đã nói mấy ngày nay không kèm cháu nên mấy tuần sau sẽ đền bù. Mặc quần vào, đi ăn cơm thôi."

Comments

Popular Posts