Sau Giờ Hành Chính (1)

"Sáp nhập thì được, nhưng Giám đốc điều hành khu vực Malaysia phải đổi người." Ngụy Văn đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, nhìn các thành viên hội đồng quản trị đang ngồi trong phòng. Cô cảm thấy nóng bức, mất kiên nhẫn ra lệnh cho thư ký: "Mở hết cửa sổ ra cho tôi!"

Cô thư ký nhỏ liếc nhìn Ngụy Khải Bang – con trai út của chủ tịch, người sắp lên làm CEO của công ty mới mua lại – đang ngồi cạnh chị gái mình. Anh chàng này khẽ gật đầu với cô, ý bảo cứ làm theo ý vị giám đốc luân phiên kia đi. Chứ việc vừa bật điều hòa trung tâm vừa mở cửa sổ đúng là có bệnh mới làm.

Sau cuộc họp, hai chị em cùng nhau rời đi. Tài xế đã chờ sẵn dưới lầu. Ngụy Văn vẫn còn đang bực dọc, mở cửa xe rồi chui vào trong. Ngụy Khải Bang theo sau, cô thư ký đóng cửa chiếc Cadillac thương vụ lại, nhìn theo hai người. Vụ náo loạn hôm nay coi như đã đắc tội sạch với đám người già trong hội đồng quản trị rồi.

Ngụy tiểu thiếu gia nhìn chị gái mình tháo cà vạt, ừng ực uống cạn nửa bình nước, cậu không vội, đợi chị uống xong mới thản nhiên nói: "Chị hôm nay oai thật đấy."

"Đám người già đó chẳng có ai ra gì cả." Ngụy Văn quệt miệng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ để hạ hỏa.

Ngụy Khải Bang thấy chị mình vẫn giữ bộ dạng hờn dỗi, cậu bật cười khổ, chỉnh lại cà vạt rồi nhìn cái gáy đầy vẻ ngang ngược của chị: "Chị có biết không, đắc tội với hội đồng quản trị không chỉ khiến bố khó xử, mà lúc đang thời điểm sáp nhập quan trọng này, không có sự hỗ trợ của họ thì bước đi sẽ vô cùng khó khăn. Quan trọng nhất là, họ có cả vạn cách khác để đẩy em sang cái công ty mới ở Malaysia kia đấy."

"…Hả?" Ngụy Văn cuối cùng cũng thở xong, xoay đầu lại nhìn em trai với vẻ ngơ ngác.

"Cái thói bốc đồng, cứ hở tí là nổi giận của chị, em đã phải đánh chị bao nhiêu lần rồi hả?"

"Á..."

Ngụy Khải Bang bất lực thở dài, nhìn dáng vẻ của chị mình lại thấy bực mình: "Xem ra hôm nay không đánh chị là không được rồi. Váy cởi ra, nằm úp lên đùi em." Ngụy Khải Bang không muốn nói nhảm với chị nữa. Dù sao chị gái cũng là du học sinh ưu tú, chỉ số thông minh không thấp, lý lẽ nói một lần là hiểu, chỉ là lần sau vẫn chứng nào tật nấy.

"Hả?!" Ngụy Văn trợn tròn mắt, hoảng hốt nhìn người tài xế đang lái xe, ấp úng không tin nổi: "…Ngay bây giờ á?"

"Đúng, ngay bây giờ." Ngụy Khải Bang trả lời dứt khoát, vỗ vỗ vào đùi mình: "Chị còn thắc mắc gì không?"

Ngụy Văn nuốt khan. Lão Triệu - tài xế - đã quá quen với cảnh đại tiểu thư bị tiểu thiếu gia đánh. Thế nhưng, dù là bao nhiêu lần thì vẫn xấu hổ muốn chết. Ngụy Văn – danh tiếng lẫy lừng chốn thương trường - lại bị em trai lột sạch quần áo trên xe, còn bị đánh khóc mấy lần, thật sự rất mất mặt. Ngụy Văn nghĩ thế nhưng vẫn ngoan ngoãn tháo thắt lưng, kéo khóa váy. Váy công sở trơn nhẵn nên chẳng mấy chốc nó đã tuột xuống tận đùi. Ngụy Văn cam chịu nằm phục trên đùi em trai.

Ngụy Khải Bang luồn tay vào giữa hai chân chị, nâng mông chị lên để tựa vào đầu gối mình, sau đó nhấn mạnh phần lưng xuống, cặp mông tự nhiên vểnh cao lên.

"Chị, bảo chị cởi váy, sao không cởi luôn cả quần lót?" Ngụy Khải Bang nâng mông chị lên, bàn tay tát mấy cái qua lớp vải.

Ngụy Khải Bang giật phắt lớp vải che chắn cuối cùng. Bàn tay to lớn không khách khí bóp mạnh cặp mông của chị, lên tiếng: "Xấu hổ rồi à? Chị cũng biết là tiếng bàn tay vỗ vào mông trần nghe to lắm sao?" Nói rồi, một cái tát giáng xuống. Tiếng tát chạm vào da thịt quả nhiên rất giòn, Ngụy Văn nghe xong đỏ bừng mặt.

"Chát! Chát chát! Chát!" Ngụy Khải Bang vung tay không ngừng nghỉ giáng lên mông chị. Ngụy Văn vừa đau vừa xấu hổ, cố lấy tay che nhưng bị Ngụy Khải Bang vỗ mạnh vào tay. "Chị cũng lâu rồi không bị đánh, còn dám lấy tay che à?"

"Dạng chân ra." Ngụy Khải Bang chen đùi vào giữa hai chân chị, túm lấy khe chân nhấc một bên chân lên. Ngụy Khải Văn buộc phải cong hai chân lại, nằm trên đùi cậu như con ếch.

"Tiểu Bang… đừng…" Ngụy Văn đoán được em trai muốn đánh vào đâu, cố hết sức khép chặt chân lại, thầm cầu xin: "Cho… cho chị chút thể diện…"

"Đánh chỗ nào?" Ngón tay Ngụy Khải Bang lướt qua khe mông, đầu ngón tay sượt qua huyệt nhỏ khiến Ngụy Văn run rẩy.

"Tiểu… Tiểu Bang… đừng… Á!" Ngụy Khải Bang dùng hai ngón tay tách khe mông chị ra, sau đó khép ba ngón tay lại tát mạnh vào lỗ nhỏ. "Chị nói xem là đang bị đánh ở đâu? Nếu không tự nói ra thì về nhà phải đánh cho chỗ này nát bét mới được."

"Đang đánh… trong mông… Á! Xuy…"

"Đang đánh vào huyệt nhỏ, chị đang bị em trai đánh vào huyệt nhỏ!" Ngụy Văn vừa gấp vừa đau nên thốt ra, nói xong liền mếu máo tủi thân.

"Đừng đánh nữa, đánh nữa là hỏng mất… ừm… á…" Ngụy Văn bị đánh đến mức thân người cứ rung lên theo nhịp tay của Ngụy Khải Bang.

Ngụy Khải Bang dừng tay, Ngụy Văn cảm thấy huyệt nhỏ nhói lên, vừa đau vừa nóng, muốn ôm mông than vãn nhưng phát hiện xe đã dừng, hóa ra đã về đến nhà.

"Giờ mới biết sửa? Muộn rồi, mặc váy vào, theo em về nhà." Ngụy Khải Bang tự xuống xe. Ngụy Văn cũng đành lủi thủi xuống xe.

Hai người vào phòng, Ngụy Khải Bang vứt lại câu: "Váy cởi ra nằm trên giường, tự ôm chân lại." Ngụy Văn không dám trái lệnh, cởi hết phần dưới, còn phần trên vẫn là bộ vest hàng hiệu.

"Huyệt nhỏ của chị, không tính số, đánh cho đến khi sưng lên mới thôi, nghe rõ chưa?" Ngụy Khải Bang mang một đống dụng cụ tới, dùng chiếc thìa gỗ áp vào huyệt nhỏ vừa bị đánh sưng.

"Á! Đau, đau Tiểu Bang…"

"Cái miệng bên trên không biết nói chuyện đàng hoàng sao?" "Chát!"

"Đánh bao nhiêu lần mà không chừa!" "Chát! Chát! Chát!"

Ngụy Khải Bang mỗi lần đánh đều nhắm thẳng vào hoa tâm, chỉ vài cái là huyệt nhỏ đã sưng vù lên. Ngụy Văn mỗi lần bị đánh đều kêu khóc cầu xin. Ngụy Khải Bang ép chị phải vểnh hoa tâm ra, cho đến khi bên trong cũng sưng vù, đỏ ửng mới dừng tay.

"Không dám nữa không dám nữa, sau này không dám nữa…" Ngụy Văn bị đánh đến lệ nhạt nhòa, không ngừng cầu xin.

Ngụy Khải Bang bắt đầu đánh mông, rồi ép chị phải ngồi lên ghế lạnh. Ngụy Văn nhìn em trai, tội nghiệp nói: "Tiểu Bang, chị thật sự biết sai rồi, tha cho chị đi…"

"Biết mình sai ở đâu chưa?"

"Vì… vì chị không kiểm soát được tính khí, nổi giận với hội đồng quản trị…"

"Hôm nay phạt thế là đủ rồi." Ngụy Khải Bang bế ngang chị gái hướng về phía phòng tắm, giọng bình thản: "Về chuyện công việc, ngày mai chị em mình sẽ ngồi lại bàn bạc kỹ hơn."

Comments

Popular Posts