Tổng tài cũng phải chịu phạt

Nhã Tĩnh từ trụ sở chính của công ty bước ra rồi lên xe thẳng tiến, vốn định đi thẳng ra sân bay, thì điện thoại đột nhiên nhận được tin nhắn: "Lát nữa có bận gì không?"

Nhã Tĩnh liếc nhìn tên người gửi, gương mặt vốn lạnh lùng của nữ tổng giám đốc bỗng dịu lại, cô thành thật trả lời: Ba tiếng nữa phải bay đi Hồng Kông, giờ đang định ra sân bay ăn chút gì đó, anh có việc tìm em sao?

Chẳng bao lâu sau đã nhận được tin nhắn mới: Đến khách sạn.

Nhã Tĩnh nhìn chằm chằm vào ba chữ đó, khẽ thở dài, dặn tài xế: "Quay đầu xe."

Căn hộ ở tầng hai mươi tám của khách sạn hạng sang này là nơi riêng tư của người yêu cô. Là tổng giám đốc của khách sạn, đương nhiên anh có quyền giữ lại một căn phòng cho riêng mình. Nhã Tĩnh chỉnh lại bộ blazer sang trọng, dặn tài xế và trợ lý chờ ở dưới lầu, rồi một mình lên thang máy.

Từ lớp kính trong suốt của thang máy có thể nhìn thấy rất nhiều tòa nhà chọc trời bên ngoài. Theo độ cao tăng dần, những tòa nhà đó dần thấp xuống. Nhã Tĩnh nhìn thời tiết lúc âm lúc dương bên ngoài cửa sổ, khẽ cắn môi đầy căng thẳng, cuối cùng lấy điện thoại xem giờ, đúng lúc cửa thang máy mở ra.

Nhã Tĩnh gõ cửa căn phòng ở cuối hành lang. Tấm thảm cách âm đã triệt tiêu phần lớn tiếng bước chân của cô. Sau khi gõ ba cái, giọng của anh từ bên trong truyền ra: "Vào đi."

Nhã Tĩnh hít sâu một hơi, dùng thẻ phòng trong túi quẹt mở cửa.

Cô đứng yên ở cửa, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của người đàn ông. Anh từ trong phòng đi ra, trông có vẻ như vừa tắm xong, mặc một bộ đồ rộng rãi, mái tóc vừa sấy xong còn bồng bềnh, đuôi tóc vẫn hơi ẩm. Thấy Nhã Tĩnh vào, anh vẫy tay ra hiệu cô lại gần.

"Báo cáo tài chính quý trước anh đã xem, có hai dự án cần hỏi em. Một cái là đã làm đơn phê duyệt nhưng cuối cùng không làm, một cái là đáng lẽ quý này phải hoàn thành nhưng lại không thấy báo cáo, nguyên nhân là gì?" Anh đặt chiếc khăn lau tóc sang một bên, tùy ý ngồi xuống chiếc ghế nghỉ cạnh giường, chờ Nhã Tĩnh lên tiếng.

"Dự án thứ nhất, em đã cân nhắc tổng thể, tuy lợi nhuận lớn nhưng tiềm ẩn rủi ro rất cao. Chủ yếu là vì em không quá tin tưởng đối tác."

Anh gật đầu: "Được, em hiện là tổng giám đốc điều hành của công ty, những việc này em có thể tự quyết định."

Trong lòng Nhã Tĩnh nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô vốn tưởng việc này là khó giải trình nhất, không ngờ anh lại dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy. Thấy anh gật đầu ra hiệu cô nói tiếp, Nhã Tĩnh mới giải thích về việc thứ hai: "Dự án thứ hai, cũng là do nhà thầu có vấn đề, chúng em phải đổi người giữa chừng nên... tiến độ bị chậm lại."

"Vấn đề gì?"

"Thuế... vấn đề về thuế." Nhã Tĩnh lắp bắp đáp.

"Không làm thẩm định kỹ càng trước sao?"

"Có làm... nhưng mà..."

"Tức là vì sơ suất của em sao?"

"..." Nhã Tĩnh không biện hộ nữa, quy củ đáp: "Phải."

"Tranh thủ thời gian đi, chẳng phải em còn phải đi bắt máy bay sao?" Anh cầm chiếc roi mây đặt trên bàn lên, chỉ vào chiếc giường rồi bảo Nhã Tĩnh.

Lúc đến Nhã Tĩnh còn ôm chút hy vọng mong manh, cô sắp bay đi Hồng Kông ký một hợp đồng lớn, người yêu cô sao có thể để cô vác cái mông sưng đỏ đi được. Xem ra cô đã đánh giá thấp anh và đánh giá quá cao bản thân mình rồi.

Anh muốn đánh, Nhã Tĩnh chưa bao giờ dám cầu xin hay biện giải. Mọi chuyện đều phải nói rõ trước khi chịu phạt, nếu chưa nói rõ thì trong lúc chịu đòn cũng phải ngậm miệng, đây là quy tắc giữa hai người mà Nhã Tĩnh đã quen từ lâu.

Chịu phạt phải cởi bỏ trang phục, roi mây bắt buộc phải đánh lên cặp mông trần. Nhã Tĩnh khoác trên người bộ blazer cao cấp, khuy măng sét và kẹp cà vạt đều là hàng thiết kế riêng. Từ sợi tóc đến đôi giày cao gót đều tinh tế, quý phái, không một vết bụi. Cô có thói quen xịt nước hoa, từ trên xuống dưới đều toát lên phong thái tự tin, quyến rũ. Nửa tiếng trước còn ngồi trong văn phòng cao ốc, hô phong hoán vũ, giờ đây trước mặt người yêu lại phải như một đứa trẻ, bị lột váy để đánh mông. Mặt Nhã Tĩnh hơi đỏ lên, lén nhìn anh, thấy anh không hề có ý thu hồi lệnh.

Anh không bảo cô cởi áo blazer và giày, chỉ bảo cô tụt váy và đồ lót xuống chịu phạt. Nhã Tĩnh không dám chậm trễ, lấy chiếc gối và chăn mỏng dự phòng trong tủ quần áo ra, xếp gọn lại đặt sát đầu giường, sau đó cởi khóa kéo của chiếc váy công sở, kéo cả váy lẫn đồ lót xuống đến tận mắt cá chân. Cô quỳ lên chiếc gối vừa xếp, nửa thân trên dán sát vào đầu giường. Chiếc áo sơ mi mặc bên trong blazer rủ xuống che đi vòng ba, Nhã Tĩnh chủ động túm lấy vạt áo cuộn lên, để lộ toàn bộ cặp mông chờ chịu phạt.

"Tự nói đi, đánh bao nhiêu?" Anh thấy cô đã chuẩn bị xong tư thế, dùng roi mây khẽ vỗ vào cặp mông của cô hỏi.

"Đánh ba mươi..."

"Đánh năm mươi, báo số." Anh không đợi cô nói hết câu đã giáng roi mây xuống.

"Ưm... một..." Nhã Tĩnh bị đánh bất ngờ suýt chút nữa mất tư thế, vội vàng quỳ ổn định rồi báo số.

"Hai, ba, bốn... hức, năm..." Nhã Tĩnh thành thành thật thật quỳ trên giường chịu đựng sự trừng phạt của anh. Từng thớ thịt ở mông run lên bần bật. Anh có cách sử dụng roi mây rất riêng, không dùng hết sức bình sinh, mà dùng lực cổ tay, vụt xuống rồi nhấc lên ngay. Mỗi nhát roi đều để lại một lằn đỏ trên da thịt. Nhìn qua thì sát thương không lớn, nhưng tích tụ lại vài cái thì vừa đau vừa rát. Nhã Tĩnh trưởng thành dưới cách đánh này, lần nào cũng bị đánh đến sống dở chết dở.

"Ba mươi mốt, ba mươi hai, xuy! Ba... ba mươi ba..." Anh vung một roi vào vị trí giáp ranh giữa mông và đùi, chỗ đó vốn dĩ đã mềm mại, lại còn đang có mấy lằn sưng đỏ, nhát này trực tiếp đánh vào vết thương cũ khiến thân mình Nhã Tĩnh nghiêng sang một bên, cái mông hếch cả lên.

"Chát! Chát chát!" Roi mây của anh không hề nương tay, vụt liên tiếp mấy cái, anh mắng: "Mới bị đánh mấy cái đã chịu không nổi rồi? Có phải gần đây anh không đánh nên em không nhớ kỹ không?"

"Không có, anh, em không có..." Nhã Tĩnh vội vàng quỳ thẳng lại. Cặp mông mỗi khi cử động là lại đau nhức như bị dí lên bàn ủi nóng rực. Cô luống cuống tay chân, một tay không giữ nổi vạt áo sơ mi lại rơi xuống, Nhã Tĩnh lại loay hoay cuộn áo, lại bị đánh thêm mấy cái nữa. Trên mông đã chằng chịt những lằn đỏ, mỗi đường roi đều quất trọn vẹn cả cặp mông, đối lập hoàn toàn với làn da ở thắt lưng và đùi, trông vô cùng bắt mắt.

Anh không cho cô cơ hội thở dốc. Sau khi em ổn định tư thế, roi mây lại giáng xuống. Đỉnh mông là nơi chịu đòn nhiều nhất nên đã sưng đỏ một mảng, những chỗ khác cũng xuất hiện nhiều vết bầm. Nhã Tĩnh cắn chặt răng tiếp tục báo số, giờ đây cô đau đến mức không dám kêu thành tiếng. Một khi báo sai số thì phải đếm lại từ đầu, cô càng không chịu nổi.

"Bốn mươi bảy, á! Bốn mươi tám... bốn mươi chín, ưm... năm mươi..." Báo số đến năm mươi, Nhã Tĩnh cuối cùng cũng có thể vịn tay vào tường thở dốc. Chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, hơi hé miệng thở hồng hộc để làm dịu cơn đau.

"Uống nước đi, cởi giày ra, lấy gối qua đây." Anh đưa cho cô một cốc nước ấm đặt lên tủ đầu giường bên cạnh, gõ vào chiếc đồng hồ đếm ngược năm phút, ra hiệu cô có thể nghỉ ngơi một lát.

Nhã Tĩnh cầm cốc nước mà trong lòng bất an. Rõ ràng là anh vẫn còn ý định đánh tiếp. Với tình trạng hiện tại, việc cô lên máy bay đã là quá sức rồi, cô thực sự không nghĩ ra chỉ vì một sơ suất nhỏ về nhà thầu mà lại bị phạt nặng đến thế.

Anh luôn thưởng phạt phân minh. Anh đưa nước cho cô, rồi tiến lại xoa bóp mông. Lúc này các vết sưng đã lan rộng, một vài chỗ đã nổi cục cứng, nếu không xoa tan ngay thì sẽ phải chịu đau khổ lâu dài.

Nhã Tĩnh cẩn thận tận hưởng sự quan tâm tạm thời này. Người đàn ông này là vậy, lúc phạt thì không hề nương tay, nhưng khi thương thì cũng vô điều kiện. Nhã Tĩnh vừa sợ vừa ỷ lại vào anh. Anh từng bước dẫn dắt cô tiếp quản công việc làm ăn, quá trình này cũng là kết hợp giữa mềm mỏng và cứng rắn. Khi cần dạy bảo thì anh nuông chiều, nhưng khi phạm lỗi không đáng có dù chỉ là lợi nhuận vài vạn tệ, anh cũng có thể đánh cô đến khóc sưng cả mặt.

Nhã Tĩnh sợ hình phạt của anh, nhưng cũng thực sự không thể rời xa anh.

Nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, Nhã Tĩnh cầm cốc nước vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu tại sao lại phải chịu phạt tiếp. Nhìn anh đang đứng trước mặt nhẹ nhàng xoa bóp mông cho mình, dù sao cũng là phải chịu phạt nên thà chết cho biết rõ, thế là cô cẩn thận mở lời: "Anh... em, chuyến bay..."

"Nước uống rồi." Anh ngắt lời cô, nhìn đồng hồ, đợi đến khi các cục cứng trên mông em gần tan hết mới buông tay, rồi đi đổi một dụng cụ khác quay lại.

"Anh..." Nhã Tĩnh vừa nhìn thấy dụng cụ trên tay anh liền mềm nhũn cả chân. Nó nhỏ hơn và ngắn hơn cái vừa rồi, cô quá quen thuộc với từng món đồ mà anh dùng để dạy bảo mình. Đó là thứ dùng để đánh vào hậu huyệt.

"Em còn ba mươi giây." Anh đứng bên giường, nhìn cô người yêu sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, phất phất chiếc roi mây nhắc nhở.

Nhã Tĩnh vốn luôn nghe lời, cô đặt cốc nước xuống, cởi giày cao gót, đặt gối sang cạnh giường. Cuối cùng, ôm một tia may mắn lén nhìn anh. Anh gõ chiếc roi mây mảnh vào lòng bàn tay, nhướng mày nhìn cô người yêu đang sợ hãi tột độ nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời: "Còn cần anh dạy cách làm thế nào sao?"

Một câu nói như sét đánh ngang tai, Nhã Tĩnh run rẩy đáp lại một tiếng "Vâng", nằm ngửa ra, hai chân co lại, đặt gối dưới thắt lưng, mở rộng bí mật nơi tư mật nhất dâng lên.

Chiếc roi mây mảnh quất lên khe mông Nhã Tĩnh, cô không khỏi toàn thân run rẩy, khó khăn nuốt khan vài lần.

"Tự nói xem, tại sao phải đánh vào hậu huyệt."

"Bởi vì... em không thẩm định kỹ càng nhà thầu..." Giọng Nhã Tĩnh khản đặc, sợ rằng nếu không chú ý, chiếc roi mảnh đó sẽ quất xuống ngay.

"Việc này vừa nãy phạt rồi." Anh dùng chiếc roi mảnh nhẹ nhàng gõ vào miệng huyệt. Tuy không đau, nhưng cảm giác tê ngứa và tiếng va chạm vào hậu huyệt khiến Nhã Tĩnh như muốn phát điên.

"Em... em đã sa thải vài cấp quản lý mà không báo với anh kịp thời..."

Sự va chạm trên tay anh vẫn tiếp tục, anh chậm rãi lên tiếng: "Em đang quản lý công ty, việc điều chuyển nhân sự không cần thiết phải báo cáo đặc biệt với anh." Rõ ràng không phải tội này.

"Em..." Nhã Tĩnh đã nổi hết da gà, lục lọi trong đầu cũng không nghĩ ra mình còn lỗi gì, dứt khoát nhắm mắt lại đáp: "Em không biết, xin anh phạt..."

"Đến em còn không biết, anh phạt em có ích gì?" Sự va chạm kéo dài đã khiến hậu huyệt vốn mỏng manh trở nên ửng đỏ. Anh hỏi tiếp: "Để anh nói cho, nếu không sẽ phạt thêm đấy."

"Vâng..."

"Tài khoản của chi nhánh ở Ma Cao, bao lâu rồi em không đụng vào?"

Đầu óc Nhã Tĩnh như nổ tung. Vừa nãy cô chỉ mãi suy nghĩ về chuyện trong báo cáo tài chính, nếu không phải anh nhắc đến tình hình chi nhánh, cô căn bản không nghĩ tới.

"Em... á!" Nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của cô người yêu, biết ngay là cô căn bản chẳng để tâm, anh vung chiếc roi mảnh, tăng thêm vài phần lực đánh mạnh vào hậu huyệt nhỏ bé của cô.

"Ưm..." Khi bị đánh thì không được giải thích, hơn nữa cô cũng chẳng có gì để giải thích. Nhã Tĩnh chỉ có thể căng thẳng ôm lấy hai chân, duy trì tư thế để đón nhận sự giáo huấn tiếp theo của người yêu.

"Không đếm số, đánh đến khi nào nát thì thôi." Anh vừa nói xong, cô người yêu đã không chịu nổi nữa, đuôi mắt lập tức đỏ ửng, hốc mắt đong đầy nước mắt. Hình phạt này đối với cô mà nói thật quá tàn nhẫn.

"Vâng, anh." Cho dù sợ hãi thế nào cũng không dám làm trái. Đôi mắt Nhã Tĩnh mờ mịt hơi sương, cắn răng chịu đựng từng nhát roi mảnh quất vào hậu huyệt. Vùng quanh hậu môn nhanh chóng sưng lên, cái lỗ nhỏ màu nâu nhạt ngày càng đỏ quạch, khe mông cũng không tránh khỏi, cùng với cặp mông đỏ rực thành một mảng.

Món đồ đó quất vào hậu huyệt non mềm vốn dĩ uy lực không hề nhỏ, tiếng va chạm thanh thúy vang vọng khắp căn phòng. Hai cánh tay Nhã Tĩnh ôm đùi run bần bật, ngón tay bóp lấy cẳng tay đến đỏ ửng, cuối cùng không kìm được mà một giọt nước mắt lăn dài.

"Chát! Chát! Chát! Chát chát!" Anh nhắm chuẩn hậu huyệt của cô người yêu mà đánh, chẳng bao lâu sau đã đỏ ửng lên tất cả.

Tiếng gõ cửa vang lên, Nhã Tĩnh giật mình thót tim, cầu khẩn nhìn anh. Lần trước khi cô phạm lỗi bị phạt, có quản lý chi nhánh đến bàn việc, anh trực tiếp gọi người đó vào chứng kiến. Nhã Tĩnh bị nhục nhã đến mức không dám nhìn ai.

Anh cầm roi mảnh đi ra mở cửa. Sau đó không có ai vào, chẳng bao lâu anh quay lại. Nhã Tĩnh tưởng rằng trận đòn sẽ tiếp tục, một vật thể thô to lại đâm mạnh vào trong hậu huyệt đang sưng tấy.

"Ưm!" Nhã Tĩnh nhanh chóng nhận ra đó là một chiếc máy rung đã bật sẵn. Hậu huyệt bị nhét đầy ắp, anh giữ lấy phần đuôi không chút khách khí mà tra tấn. Chiếc máy rung vừa rung lên vừa cắm vào rồi rút ra, đợi đến khi cô thích nghi được với tần suất này, anh lại khuấy đảo bên trong hậu huyệt. Cô người yêu khóc càng thảm thiết hơn, giọng nói đã nhuốm đầy tiếng nức nở.

"Giải thích." Anh vặn nhỏ máy rung một nấc, nhưng việc cắm rút thì không hề dừng lại.

"Em... em đã xem... xem tài khoản, em cứ tưởng... không có vấn đề gì... xin lỗi anh..." Nhã Tĩnh nói cũng khó khăn, nức nở đáp.

"Em cứ tưởng không có vấn đề gì? Âm dương kế toán mà làm đến tận đầu anh rồi, em vẫn cứ tưởng không có vấn đề gì sao?" Anh tăng thêm lực tay, cô gái nhỏ bật khóc thét lên.

"Nói xem có đáng phạt không, có đáng để anh đánh nát cái hậu huyệt nhỏ bé này của em không!"

"Đáng, đáng, anh... em sai rồi... em sai rồi..." Nhã Tĩnh bị giày vò đến mức không còn chút sức lực nào. Anh ước lượng giới hạn của cô, cuối cùng đúng lúc rút máy rung ra.

"Em sai rồi anh, em sai rồi, anh phạt em đi..." Nhã Tĩnh tự biết còn xa mới đến mức "đánh nát", cũng không dám hy vọng lúc này sẽ dừng lại.

"Cút xuống ăn cơm đi." Anh ném chiếc roi mây xuống, bày đồ ăn mang theo ra trước mặt cô.

"Anh..." Nhã Tĩnh cẩn thận ngồi dậy, hậu huyệt nóng rát như lửa đốt nhưng không dám xoa.

"Ăn xong anh bôi thuốc cho, nếu không muốn bộ dạng này đi bắt máy bay thì ăn nhanh rồi đi thay đồ đi." Anh sầm mặt, lấy một bộ blazer mới trong tủ ném lên giường.

"Anh..."

"Còn không chịu ăn phải không? Thật sự muốn anh đánh cho đến khi không xuống nổi giường sao?"

"Ăn ăn ăn, em ăn." Nhã Tĩnh gạt nước mắt, xé nhanh vỏ hộp, lại lén lút nhìn người yêu: "Đừng giận nữa, em về sẽ xử lý ngay."

"Lần tới còn bị anh bắt gặp sơ suất, tính cả lần này phạt chung một thể, nghe rõ chưa." Anh vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng chuẩn bị thuốc mỡ. Anh vừa xót xa vừa tức giận, bất lực lắc đầu.

Comments

Popular Posts