Về muộn sẽ bị đánh sưng mông (1)
Khi Khâu Nghiêu bắt taxi về đến nhà thì đã hơn 10 giờ tối.
Giờ giới nghiêm là 7 giờ rưỡi, thỉnh thoảng nếu về muộn, anh trai đều sẽ ngồi trên ghế sofa xem báo, chờ cô về để đánh cho một trận vào mông ra trò. Thế nhưng hôm nay phòng khách tối om, không nghe thấy chút tiếng động nào.
Quy tắc phạt vì về muộn vẫn duy trì cho đến khi Khâu Nghiêu học xong cao học. Sau khi đi làm, cô thường xuyên phải chạy việc bên ngoài, nếu lại đánh sưng mông như hồi nhỏ thì ba năm ngày vết thương cũng không thấy chuyển biến tốt. Dần dần, lệnh cấm túc vốn cứ về muộn vài phút là bị đánh vài thước đã được nới lỏng thành hình phạt xấu hổ: sau khi vào cửa phải nằm sấp trên đùi anh trai để chịu tát.
Da mặt Khâu Nghiêu mỏng, mỗi lần bị Khâu Hữu Thành vừa bắt quỳ vừa giáo huấn đều có thể ngoan ngoãn được vài ngày, tính từ lần cuối bị đánh mông cũng đã gần một tháng. Cô không hề cảm thấy an tâm vì phòng khách không có ai, trái lại còn thấy mông căng cứng.
Cô không dám bật đèn, lần mò đi đến góc tường. Ở căn phòng đọc sách thời sinh viên, khe cửa quả nhiên lọt ra một tia sáng.
Để đôn đốc Khâu Nghiêu học tập, Khâu Hữu Thành đã đóng một hàng đinh trong phòng đọc sách, treo những công cụ thường dùng để đánh mông cô lên đó. Từ thước tre đánh nghe giòn tan nhưng không quá đau, đến dây da bò chỉ hai phát là có thể đánh ra vết bầm tím, cho đến chiếc muỗng gỗ và cái gạt cán dài chuyên dùng để trừng phạt hậu môn, mỗi món đồ đều từng khiến cô đau đớn đến mức quằn quại phát khóc.
Sau khi đi làm, căn phòng trở thành phòng trừng phạt chuyên dụng. Giường đã chuyển ra ngoài, trải thảm, đặt hai chiếc gương soi toàn thân và ghế gỗ dài, rèm cửa cũng bị vứt bỏ.
Dù là đứng phạt ở góc tường hay bị anh trai đánh mông, đều có khả năng bị hàng xóm nhìn thấy, điều này khiến Khâu Nghiêu càng căm ghét căn phòng này.
Thế nhưng Khâu Hữu Thành chưa bao giờ nghĩ việc cô em gái bị đánh mông trần là chuyện cần phải giấu giếm. Ngược lại, để hàng xóm nhìn rõ mông của đứa em hư bị đánh sưng lên như thế nào mới có thể tránh việc lặp đi lặp lại lỗi lầm.
Khâu Nghiêu đứng trước cửa, bên trong thỉnh thoảng truyền ra tiếng lau chùi công cụ, mà anh trai thì vẫn chưa lên tiếng.
Cô run rẩy cởi từng món đồ: bộ váy, áo sơ mi, quần tất, gấp gọn đặt sang một bên, đến khi trên người chỉ còn lại đôi tất bông. Do dự một lát, cô chậm rãi quỳ xuống rồi gõ cửa.
Khâu Hữu Thành đã sớm nghe thấy tiếng chân chần chừ quanh quẩn trước cửa của em gái, cùng tiếng sột soạt của vải vóc ma sát.
Anh đẩy cửa ra, nhìn thấy em gái hai tay ôm đầu, hai chân dang rộng, mông hơi vểnh lên phía sau, tư thế quỳ phạt tiêu chuẩn. Đã lâu không đánh nhưng quy củ vẫn tốt như ngày nào.
"Anh, em về nhà muộn hai tiếng bốn mươi lăm phút, xin anh trừng phạt."
Khâu Hữu Thành ngước mắt nhìn lên, Khâu Nghiêu tính toán theo thời gian gõ cửa phòng. Anh hài lòng "ừ" một tiếng, nghiêng người để em gái vào.
Căn phòng rất sáng, Khâu Nghiêu chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy những hộ gia đình cũng đang sáng đèn ở tòa nhà đối diện, họ chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cô như con chó chổng mông bò đến dưới chân anh trai mình...
Nhưng Khâu Hữu Thành không hề cảm thấy có gì không ổn. Em gái vốn dĩ ngoan ngoãn, bình thường về muộn năm mười phút thì không sao,nhưng về muộn thế này thì phải lập lại quy củ cho đàng hoàng.
"Có biết nội dung công việc ngày mai không?" Ông hỏi.
"Dạ, ngày mai phải chuẩn bị tài liệu họp, chiều báo cáo với khách hàng." Khâu Nghiêu cúi đầu, "Không có sắp xếp bên ngoài, thưa anh."
"Ừ, vậy thì có thể dạy cho cái lỗ hậu của em một bài học rồi." Khâu Hữu Thành gật đầu, "Trước tiên nhét gừng vào đi, rồi nằm sấp lên đùi anh."
Vừa nhét gừng vừa chịu những cái tát của anh trai... mặt Khâu Nghiêu đỏ bừng.
Đây là để trong lúc tát cho mông sưng lên thì dùng gừng nhét hậu môn và thịt huyệt, thuận tiện cho việc sau đó vạch ra để phạt phần thịt non bên trong.
Cơ thể Khâu Nghiêu khẽ run lên, không dám do dự, nhanh chóng đón lấy miếng gừng già đã được gọt vỏ và ngâm trong nước gừng rất lâu, chổng mông về phía anh trai, một tay vạch mông ra, dí gừng vào cửa huyệt.
Tư thế rất xấu hổ, Khâu Hữu Thành nhìn cô em gái gần 30 tuổi vẫn như đứa trẻ, lỗ hậu co bóp đầy căng thẳng. Đầu gừng rất hẹp, nhưng nơi to nhất lại rộng tới 3 ngón tay, Khâu Nghiêu dùng hai ngón dí đầu cuối vào trong, nước gừng ở lớp ngoài đã làm phần thịt mềm ở cửa hậu môn cay xè, cơ thể cũng không tự chủ được mà càng thêm căng cứng.
"Anh... anh trai ơi..." Mặt cô dán sát xuống thảm, không dám trì hoãn thêm thời gian nữa, chỉ có thể khó khăn lắc mông cầu cứu anh, "Em có thể xin anh... ừm, cắm miếng gừng vào huyệt nhỏ của em được không?"
Bàn tay to lớn từng không biết bao nhiêu lần trừng phạt cô không chút nương tình quất thẳng vào phần mông dày thịt, đánh cho Khâu Nghiêu khẽ kêu đau, vội vàng xin lỗi: "A, em sai rồi, anh."
"Phạt thêm năm roi mây." Khâu Hữu Thành đón lấy miếng gừng từ tay em gái, "Sau đó đánh vào hậu môn."
Anh trai rút miếng gừng ra một chút, rồi lại thúc mạnh vào, sau khi đâm rút vài lần, cuối cùng cũng nuốt trọn phần to nhất vào trong, chỉ để lại một cái đế nhô lên, thuận tiện cho việc đẩy gừng vào sâu hơn khi bị đánh.
Khâu Nghiêu bị đâm cho đùi run rẩy, tư thế bị thúc tới mức chúi về phía trước như thể đang làm tình càng khiến Khâu Hữu Thành thêm tức giận.
Anh nhấc bổng em gái từ dưới đất lên, ấn vào thành giường, những cái tát nặng nề từng đợt quất vào hai phiến mông thịt. Vừa đánh vừa giáo huấn.
"Chát!"
"Bị gừng cắm vào hậu môn mà cũng có thể dâm đãng thế này!"
"Chát!"
"Còn dám lắc mông nữa!"
"Chát!"
Từ hồi bé, những cái tát của anh trai chính là công cụ trừng phạt khiến cô sợ hãi nhất, có thể lôi cô đến bất cứ đâu để đặt lên đùi, đánh cho mông đỏ sưng bầm tím. Cho đến tận bây giờ, bàn tay đó vẫn có thể đánh cho cô vài ngày không thể ngồi nổi.
Cha mẹ ly hôn đúng vào lúc Khâu Nghiêu nghịch ngợm nhất thời trung học, nê anh càng nghiêm khắc hơn, đùi, lòng bàn chân, hậu môn và phần thịt non trong hậu môn đều trở thành đối tượng chịu phạt. Đặc biệt là lỗ hậu môn nhỏ, dù bị đánh bao nhiêu cũng đều sợ đau, sợ xấu hổ như nhau, anh từng lấy nó để thay thế việc đánh mông, ngày nào cũng đánh cho đến đỏ sưng, hai phiến mông không thể khép lại được.
Cửa ban công mở toang, tiếng khóc và cầu xin của cô, cùng với tiếng tát vang lên trên mông trần, sợ là cả khu dân cư đều có thể nghe thấy.
Nhưng Khâu Nghiêu đã không còn bận tâm đến thể diện nữa, phải biết rằng trận đòn này là đang phạt chính mình vì không nhét được gừng vào, càng đánh nặng thì lúc thanh toán hình phạt về muộn lại càng khó chịu. Cô chỉ có thể cầu xin anh trai sớm nguôi giận: "A, anh ơi!... Không phải...A, anh tha thứ cho em..."
Khâu Nghiêu không dám cử động loạn, chỉ có thể kiễng chân, cố gắng vểnh mông lên cao, để anh trai đánh cho thuận tay hơn, nhưng chẳng thể làm Khâu Hữu Thành nguôi giận. Những cái tát mang theo gió, bên trái rồi bên phải quất tới tấp khiến hai phiến thịt mông co giật, biến dạng, rồi lại sưng lên những dấu tay cao hơn.
"Chát! Chát!"
"Phạt bằng gừng là để cho em phát dâm à?"
"Không phải..." Khâu Nghiêu run rẩy đôi môi trả lời.
"Chát!"
"Vậy tại sao em lại lắc!"
"Ư..."
Thấy cô trả lời không được, Khâu Hữu Thành tay trái đè chặt thắt lưng cô, đầu gối thúc vào phần mông trần đã đầy rẫy những vệt đỏ, bàn tay tát từ dưới lên trên: "Thu lại cái vẻ phóng túng dâm đãng của em đi."
Phần dưới của mông thịt dày, chỉ cần vỗ nhẹ cũng đã rung lắc dữ dội, miếng gừng lộ ra ở cửa huyệt bị vỗ mạnh vào sâu bên trong, đâm vào huyệt nhỏ, Khâu Nghiêu cảm nhận rõ ràng miếng gừng già cứ sau mỗi đợt vỗ lại thúc sâu thêm một chút, xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai.
Giờ giới nghiêm là 7 giờ rưỡi, thỉnh thoảng nếu về muộn, anh trai đều sẽ ngồi trên ghế sofa xem báo, chờ cô về để đánh cho một trận vào mông ra trò. Thế nhưng hôm nay phòng khách tối om, không nghe thấy chút tiếng động nào.
Quy tắc phạt vì về muộn vẫn duy trì cho đến khi Khâu Nghiêu học xong cao học. Sau khi đi làm, cô thường xuyên phải chạy việc bên ngoài, nếu lại đánh sưng mông như hồi nhỏ thì ba năm ngày vết thương cũng không thấy chuyển biến tốt. Dần dần, lệnh cấm túc vốn cứ về muộn vài phút là bị đánh vài thước đã được nới lỏng thành hình phạt xấu hổ: sau khi vào cửa phải nằm sấp trên đùi anh trai để chịu tát.
Da mặt Khâu Nghiêu mỏng, mỗi lần bị Khâu Hữu Thành vừa bắt quỳ vừa giáo huấn đều có thể ngoan ngoãn được vài ngày, tính từ lần cuối bị đánh mông cũng đã gần một tháng. Cô không hề cảm thấy an tâm vì phòng khách không có ai, trái lại còn thấy mông căng cứng.
Cô không dám bật đèn, lần mò đi đến góc tường. Ở căn phòng đọc sách thời sinh viên, khe cửa quả nhiên lọt ra một tia sáng.
Để đôn đốc Khâu Nghiêu học tập, Khâu Hữu Thành đã đóng một hàng đinh trong phòng đọc sách, treo những công cụ thường dùng để đánh mông cô lên đó. Từ thước tre đánh nghe giòn tan nhưng không quá đau, đến dây da bò chỉ hai phát là có thể đánh ra vết bầm tím, cho đến chiếc muỗng gỗ và cái gạt cán dài chuyên dùng để trừng phạt hậu môn, mỗi món đồ đều từng khiến cô đau đớn đến mức quằn quại phát khóc.
Sau khi đi làm, căn phòng trở thành phòng trừng phạt chuyên dụng. Giường đã chuyển ra ngoài, trải thảm, đặt hai chiếc gương soi toàn thân và ghế gỗ dài, rèm cửa cũng bị vứt bỏ.
Dù là đứng phạt ở góc tường hay bị anh trai đánh mông, đều có khả năng bị hàng xóm nhìn thấy, điều này khiến Khâu Nghiêu càng căm ghét căn phòng này.
Thế nhưng Khâu Hữu Thành chưa bao giờ nghĩ việc cô em gái bị đánh mông trần là chuyện cần phải giấu giếm. Ngược lại, để hàng xóm nhìn rõ mông của đứa em hư bị đánh sưng lên như thế nào mới có thể tránh việc lặp đi lặp lại lỗi lầm.
Khâu Nghiêu đứng trước cửa, bên trong thỉnh thoảng truyền ra tiếng lau chùi công cụ, mà anh trai thì vẫn chưa lên tiếng.
Cô run rẩy cởi từng món đồ: bộ váy, áo sơ mi, quần tất, gấp gọn đặt sang một bên, đến khi trên người chỉ còn lại đôi tất bông. Do dự một lát, cô chậm rãi quỳ xuống rồi gõ cửa.
Khâu Hữu Thành đã sớm nghe thấy tiếng chân chần chừ quanh quẩn trước cửa của em gái, cùng tiếng sột soạt của vải vóc ma sát.
Anh đẩy cửa ra, nhìn thấy em gái hai tay ôm đầu, hai chân dang rộng, mông hơi vểnh lên phía sau, tư thế quỳ phạt tiêu chuẩn. Đã lâu không đánh nhưng quy củ vẫn tốt như ngày nào.
"Anh, em về nhà muộn hai tiếng bốn mươi lăm phút, xin anh trừng phạt."
Khâu Hữu Thành ngước mắt nhìn lên, Khâu Nghiêu tính toán theo thời gian gõ cửa phòng. Anh hài lòng "ừ" một tiếng, nghiêng người để em gái vào.
Căn phòng rất sáng, Khâu Nghiêu chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy những hộ gia đình cũng đang sáng đèn ở tòa nhà đối diện, họ chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cô như con chó chổng mông bò đến dưới chân anh trai mình...
Nhưng Khâu Hữu Thành không hề cảm thấy có gì không ổn. Em gái vốn dĩ ngoan ngoãn, bình thường về muộn năm mười phút thì không sao,nhưng về muộn thế này thì phải lập lại quy củ cho đàng hoàng.
"Có biết nội dung công việc ngày mai không?" Ông hỏi.
"Dạ, ngày mai phải chuẩn bị tài liệu họp, chiều báo cáo với khách hàng." Khâu Nghiêu cúi đầu, "Không có sắp xếp bên ngoài, thưa anh."
"Ừ, vậy thì có thể dạy cho cái lỗ hậu của em một bài học rồi." Khâu Hữu Thành gật đầu, "Trước tiên nhét gừng vào đi, rồi nằm sấp lên đùi anh."
Vừa nhét gừng vừa chịu những cái tát của anh trai... mặt Khâu Nghiêu đỏ bừng.
Đây là để trong lúc tát cho mông sưng lên thì dùng gừng nhét hậu môn và thịt huyệt, thuận tiện cho việc sau đó vạch ra để phạt phần thịt non bên trong.
Cơ thể Khâu Nghiêu khẽ run lên, không dám do dự, nhanh chóng đón lấy miếng gừng già đã được gọt vỏ và ngâm trong nước gừng rất lâu, chổng mông về phía anh trai, một tay vạch mông ra, dí gừng vào cửa huyệt.
Tư thế rất xấu hổ, Khâu Hữu Thành nhìn cô em gái gần 30 tuổi vẫn như đứa trẻ, lỗ hậu co bóp đầy căng thẳng. Đầu gừng rất hẹp, nhưng nơi to nhất lại rộng tới 3 ngón tay, Khâu Nghiêu dùng hai ngón dí đầu cuối vào trong, nước gừng ở lớp ngoài đã làm phần thịt mềm ở cửa hậu môn cay xè, cơ thể cũng không tự chủ được mà càng thêm căng cứng.
"Anh... anh trai ơi..." Mặt cô dán sát xuống thảm, không dám trì hoãn thêm thời gian nữa, chỉ có thể khó khăn lắc mông cầu cứu anh, "Em có thể xin anh... ừm, cắm miếng gừng vào huyệt nhỏ của em được không?"
Bàn tay to lớn từng không biết bao nhiêu lần trừng phạt cô không chút nương tình quất thẳng vào phần mông dày thịt, đánh cho Khâu Nghiêu khẽ kêu đau, vội vàng xin lỗi: "A, em sai rồi, anh."
"Phạt thêm năm roi mây." Khâu Hữu Thành đón lấy miếng gừng từ tay em gái, "Sau đó đánh vào hậu môn."
Anh trai rút miếng gừng ra một chút, rồi lại thúc mạnh vào, sau khi đâm rút vài lần, cuối cùng cũng nuốt trọn phần to nhất vào trong, chỉ để lại một cái đế nhô lên, thuận tiện cho việc đẩy gừng vào sâu hơn khi bị đánh.
Khâu Nghiêu bị đâm cho đùi run rẩy, tư thế bị thúc tới mức chúi về phía trước như thể đang làm tình càng khiến Khâu Hữu Thành thêm tức giận.
Anh nhấc bổng em gái từ dưới đất lên, ấn vào thành giường, những cái tát nặng nề từng đợt quất vào hai phiến mông thịt. Vừa đánh vừa giáo huấn.
"Chát!"
"Bị gừng cắm vào hậu môn mà cũng có thể dâm đãng thế này!"
"Chát!"
"Còn dám lắc mông nữa!"
"Chát!"
Từ hồi bé, những cái tát của anh trai chính là công cụ trừng phạt khiến cô sợ hãi nhất, có thể lôi cô đến bất cứ đâu để đặt lên đùi, đánh cho mông đỏ sưng bầm tím. Cho đến tận bây giờ, bàn tay đó vẫn có thể đánh cho cô vài ngày không thể ngồi nổi.
Cha mẹ ly hôn đúng vào lúc Khâu Nghiêu nghịch ngợm nhất thời trung học, nê anh càng nghiêm khắc hơn, đùi, lòng bàn chân, hậu môn và phần thịt non trong hậu môn đều trở thành đối tượng chịu phạt. Đặc biệt là lỗ hậu môn nhỏ, dù bị đánh bao nhiêu cũng đều sợ đau, sợ xấu hổ như nhau, anh từng lấy nó để thay thế việc đánh mông, ngày nào cũng đánh cho đến đỏ sưng, hai phiến mông không thể khép lại được.
Cửa ban công mở toang, tiếng khóc và cầu xin của cô, cùng với tiếng tát vang lên trên mông trần, sợ là cả khu dân cư đều có thể nghe thấy.
Nhưng Khâu Nghiêu đã không còn bận tâm đến thể diện nữa, phải biết rằng trận đòn này là đang phạt chính mình vì không nhét được gừng vào, càng đánh nặng thì lúc thanh toán hình phạt về muộn lại càng khó chịu. Cô chỉ có thể cầu xin anh trai sớm nguôi giận: "A, anh ơi!... Không phải...A, anh tha thứ cho em..."
Khâu Nghiêu không dám cử động loạn, chỉ có thể kiễng chân, cố gắng vểnh mông lên cao, để anh trai đánh cho thuận tay hơn, nhưng chẳng thể làm Khâu Hữu Thành nguôi giận. Những cái tát mang theo gió, bên trái rồi bên phải quất tới tấp khiến hai phiến thịt mông co giật, biến dạng, rồi lại sưng lên những dấu tay cao hơn.
"Chát! Chát!"
"Phạt bằng gừng là để cho em phát dâm à?"
"Không phải..." Khâu Nghiêu run rẩy đôi môi trả lời.
"Chát!"
"Vậy tại sao em lại lắc!"
"Ư..."
Thấy cô trả lời không được, Khâu Hữu Thành tay trái đè chặt thắt lưng cô, đầu gối thúc vào phần mông trần đã đầy rẫy những vệt đỏ, bàn tay tát từ dưới lên trên: "Thu lại cái vẻ phóng túng dâm đãng của em đi."
Phần dưới của mông thịt dày, chỉ cần vỗ nhẹ cũng đã rung lắc dữ dội, miếng gừng lộ ra ở cửa huyệt bị vỗ mạnh vào sâu bên trong, đâm vào huyệt nhỏ, Khâu Nghiêu cảm nhận rõ ràng miếng gừng già cứ sau mỗi đợt vỗ lại thúc sâu thêm một chút, xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai.
Comments
Post a Comment