Xin phạt
Khâu Thụ tắm rửa xong đi ra, thay quần áo xong đã gần 12 giờ đêm. Anh biết Sài Dực đang đợi mình ở phòng khách, cố tình lờ cậu đi rồi đi thẳng về phòng ngủ, đóng cửa lại.
Chẳng bao lâu sau, quả nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, rất cẩn thận, hoàn toàn không giống khí chất thường ngày của Sài Dực.
"Có chuyện gì không?" Khâu Thụ không cho cậu vào, ngăn cách bởi cánh cửa mà hỏi.
"Học trưởng, anh... anh không sao chứ..." Giọng nói của Sài Dực nhỏ đi rất nhiều, nghe căng thẳng chưa từng thấy.
"Tôi không sao, cậu đi nghỉ đi." Khâu Thụ hờ hững đuổi cậu đi, nhưng ngoài cửa không có tiếng bước chân rời đi, rõ ràng Sài Dực không hề rời khỏi cửa. Một lúc sau, đứa nhỏ như đã lấy hết can đảm, chuẩn bị tâm lý xong mới lại mở lời: "Học trưởng..."
"Lát nữa tôi phải nộp một bản báo cáo, bây giờ rất bận."
"Vậy em đợi anh." Giọng nói ngoài cửa trầm đục.
Khâu Thụ không nói gì, chốc lát sau cửa phòng bị đẩy ra một khe nhỏ. Cậu ủ rũ cúi đầu đứng ở cửa, trên mặt viết đầy vẻ hối lỗi.
Khâu Thụ xoay ghế mở máy tính xách tay, cầm tách trà nóng vừa pha trên tay uống vài hớp. Thằng nhóc hỗn xược này làm trò "bỏ nhà đi bụi", vốn dĩ anh không định quay về. Khâu Thụ tìm cậu đến tận đêm khuya, lúc tìm thấy thì Sài Dực đang vùng vẫy dưới sông. Sài Dực biết bơi một chút, còn Khâu Thụ hoàn toàn là kẻ mù tịt, vậy mà anh không chút do dự nhảy xuống.
Khi hai người được vài người đi tìm cùng cứu lên, Sài Dực đã sợ đến ngây người. Cậu không ngờ Khâu Thụ có thể không chút do dự nhảy xuống cứu mình, cũng không ngờ bản thân lại đáng để anh cất công tìm kiếm như vậy.
Sài Dực đứng ở cửa, đứng không xong mà quỳ cũng không được, cứ lúng túng như vậy gần nửa tiếng. Khâu Thụ cuối cùng cũng đóng máy tính, uống cạn tách trà còn sót lại, xoay ghế nhìn về phía Sài Dực.
"Tôi, tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng chúng ta có lẽ thực sự không hợp để sống cùng nhau. Sự xuất hiện của tôi dường như chỉ làm cậu thấy khó chịu hơn. Ngày mai tôi sẽ trình bày tình hình với nhà trường, chúng ta sẽ không sống cùng nhau nữa." Khâu Thụ nói rất uyển chuyển, nhưng trong lời nói đầy vẻ thất vọng. Sài Dực trong khoảng thời gian sống chung với anh đã ăn không ít đòn, lần nào bị đánh cũng hận chết tên này, giờ nghe anh nói vậy lại thấy đau lòng muốn chết.
Những điều tốt đẹp, sự quan tâm chăm sóc của Khâu Thụ dành cho cậu thời gian qua ùa về trong tâm trí. Sài Dực cau chặt mày, tiến lên một bước vội vàng nói: "Học trưởng, không phải như vậy. Em, em sai rồi. Em chạy trốn là vì không muốn bị đánh. Bây giờ em... không phải, anh, anh đánh em đi..."
"Tôi sẽ không phạt cậu nữa. Quyền thể phạt là do nhà trường giao cho tôi, với tư cách là người quản giáo của cậu tôi mới có tư cách phạt cậu. Mối quan hệ giữa chúng ta chấm dứt, tôi cũng không có lý do gì để phạt cậu nữa."
"Học trưởng, cầu xin anh, tha thứ cho em..." Sài Dực không hiểu tại sao mình lại đi níu kéo một kẻ quản giáo mình, hành động này gần như là theo bản năng. Khâu Thụ đứng dậy, im lặng rất lâu mới hỏi: "Cậu nghĩ kỹ chưa? Tôi sẽ phạt rất nặng, cậu chắc chắn muốn chịu đựng chứ?"
Sài Dực gật đầu ngay lập tức.
Khâu Thụ thở dài nhẹ, đôi mắt đang nhắm lại khi mở ra đã thêm vài phần trầm đục. Anh chỉ vào giường mình ra lệnh cho Sài Dực: "Lên giường quỳ vểnh mông lên."
Sài Dực liếm môi, dứt khoát cởi quần, lôi cả quần lót ra, để trần nửa thân dưới leo lên giường quỳ ngay ngắn. Cậu nghe thấy tiếng Khâu Thụ đi lấy dụng cụ. Ngoài nỗi sợ hãi và sự tủi nhục vẫn còn đó, không hiểu sao lại có thêm một chút cảm giác yên tâm.
"Tự vạch ra." Khâu Thụ không nói nhiều, dùng thước mây điểm vào khe mông. Khâu Thụ hít sâu một hơi, quả nhiên vẫn là phải phạt hậu môn. Anh cũng biết nếu học trưởng hôm nay còn chịu phạt mình, thì chắc chắn sẽ giáo huấn sâu vào trong. Cậu hạ quyết tâm đưa tay ra sau vạch hai cánh mông ra, để lộ cái lỗ nhỏ màu nâu nhạt.
Vết thương lần trước chưa lành hẳn, hậu huyệt vẫn còn ánh đỏ nhạt. Thước mây của Khâu Thụ vung lên, dứt khoát quất một roi vào khe mông. Anh không để Sài Dực có thời gian nghỉ ngơi, từng roi từng roi như mưa rào quất vào hậu môn, khiến cái lỗ nhỏ và những nếp gấp xung quanh dần đỏ sưng lên.
Sài Dực cau mày, là chính cậu muốn chịu phạt, làm gì có chuyện vừa mới bắt đầu đã cầu xin. Sài Dực cố gắng nhẫn nhịn một lúc, nhưng thước mây của Khâu Thụ thực sự quá khó chịu đựng. Cái lỗ nhỏ bé xíu ấy bị quất đi quất lại đến nóng ran. Tiếng thước mây vung lên giòn giã, mỗi roi đều dồn hết sức lực quất vào khe mông. Sài Dực run rẩy theo từng nhịp rơi của thước mây, mấy lần cậu có ảo giác rằng phía sau mình đã bị đánh đến nát bươm rồi.
Khâu Thụ đánh đủ 50 roi mới dừng tay. Dù đang rất giận nhưng anh cũng không đánh hỏng Sài Dực. Hậu huyệt sưng nặng, đỏ rực như một đóa hoa thịt lồi ra, nhưng chưa đến mức rách da chảy máu.
Sài Dực đẫm mồ hôi, tiểu huyệt đau đến mức cậu ước giá như mình không có cái cơ quan đó để Khâu Thụ phạt. Cậu thận trọng ngước mắt nhìn Khâu Thụ, mở miệng nói đầy uất ức: "Học trưởng, đừng giận nữa..."
Khâu Thụ xoay người chọn dụng cụ. Anh không hề là kiểu "lạt mềm buộc chặt". Trước khi Sài Dực vào nhận lỗi và níu kéo, Khâu Thụ thực sự cảm thấy mình không thể giáo dục tốt Sài Dực được nữa. Thằng bé muốn rời xa anh như vậy thì cứ thuận theo ý nó, dù sao cưỡng cầu cũng không hạnh phúc. Không ngờ sau khi quay lại, Sài Dực như đột nhiên khai sáng, ngoan ngoãn lạ thường.
Có lẽ sự quan tâm chưa từng có của anh dành cho cậu đã chạm đến trái tim cậu. Khâu Thụ nghe lời xin lỗi đáng thương của đứa nhỏ, lòng mềm nhũn ra, nhưng lúc này không được thể hiện ra, thằng nhóc hỗn xược này dám bỏ trốn, phạt nặng một trận là điều bắt buộc.
"Quỳ lên, quỳ thẳng người." Sài Dực ngửi thấy mùi gừng, lòng lại sợ hãi. Hậu môn vừa bị đánh xong, sao lại phải dùng gừng nữa.
"Học trưởng..." Sài Dực nhìn thấy miếng gừng quen thuộc, cơ thể lập tức hụt hơi.
"Tự cầm lấy, dùng thế nào không cần tôi phải nói chứ?"
Đây là muốn cậu tự nhét vào. Sài Dực mếu máo, cửa huyệt đã sưng vù, mở miệng muốn nói gì đó, Khâu Thụ đã nói trước hộ cậu: "Cửa huyệt đã đánh rồi, bên trong hậu môn không nên phạt sao?"
"Nên phạt..." Sài Dực bĩu môi, cầm miếng gừng tìm cái lỗ đang sưng vù phía sau. Vừa chạm vào đã bị kích thích đến run rẩy, thử vài lần không thành, cuối cùng vẫn là Khâu Thụ giúp cậu nhét vào.
"Cay, cay quá..."
"Tự cầm lấy phần đuôi, rút ra đút vào 10 cái, mỗi lần đều phải rút ra hoàn toàn rồi mới đút lại, nghe rõ chưa?" Khâu Thụ dặn dò xong, đứng trước mặt Sài Dực, ra hiệu cho cậu vòng tay ra sau.
"Học, học trưởng..."
"Tiểu Dực, đứa trẻ không nghe lời là phải bị phạt đánh mông." Khâu Thụ nhìn cặp mông trắng nõn của đứa nhỏ, ngón tay quẹt quẹt vào rãnh mông, khiến da thịt nơi đó ửng hồng.
"Miếng gừng không được dừng lại!" Khâu Thụ ra lệnh bằng giọng trầm thấp. Bàn tay anh giơ lên, nhắm vào phần thịt mềm trên mông Sài Dực dùng lực, "bốp" một phát vào chính giữa.
"A!!!" Sài Dực đau đến gập cả người, miếng gừng phía sau bị đẩy sâu vào trong, lại kích thích đến toàn thân run bần bật.
"Học trưởng, hu hu hu học trưởng..."
"Quỳ cho nghiêm chỉnh." Khâu Thụ nhẫn tâm, tiếp tục bắt lấy cặp mông của cậu, nhắm vào hai bên mà tát mạnh hai cái liên tiếp. Sài Dực khóc to hơn, phía trước phía sau đều đau muốn chết, là hình phạt do chính mình cầu xin nên dù khóc cũng phải chịu đựng cho xong.
"Cảnh cáo cậu, lát nữa kiểm tra miếng gừng, rút ra đút vào không đúng chỗ thì cẩn thận làm lại lần nữa." Khâu Thụ nhìn làn da trên mông đứa nhỏ bị đánh đến đỏ ửng lên, sưng đủ để đau mấy ngày rồi.
Phần mông bị đánh liên tiếp, miếng gừng phía sau cũng rút ra đút vào 10 lần. Khi Khâu Thụ buông tha cho cậu, Sài Dực gần như quỳ không vững, phải chống tay phía trước mới không đổ gục.
Khâu Thụ đi ra phía sau kiểm tra cửa huyệt, lật ra xem, lớp thịt non bên trong quả nhiên cũng bị ma sát đến đỏ ửng. Đứa nhỏ đã chịu đủ giáo huấn, đau đến choáng váng. Khâu Thụ ném miếng gừng vào thùng rác, nhẹ nhàng ôm đứa nhỏ vào lòng.
"Em sai rồi..." Sài Dực thút thít trong lòng học trưởng. Khâu Thụ xoa nắn cửa huyệt đang sưng tấy của cậu, xoa một lúc lại đưa tay xuống giữa hai chân, véo lấy một mảng thịt non ở bẹn rồi vặn mạnh.
"Ư..." Sài Dực đau thấu tận xương, nhưng lại càng áp sát chặt vào lòng Khâu Thụ.
"Phạm sai lầm thì phải phạt, tự nói xem có nên phạt không?" Khâu Thụ ôm đứa nhỏ, tay không hề nương tình, véo ở bẹn 4-5 lần khiến Sài Dực khóc nức nở.
"Tiểu Dực, cậu có thể phạm sai lầm, có thể không vui, nhưng tôi muốn cậu chấp nhận tôi." Khâu Thụ cuối cùng cũng rút tay khỏi đùi trong đỏ rực của Sài Dực. "Phạt xong rồi, lần sau còn dám tái phạm, tôi đảm bảo cậu một tuần không xuống được giường."
"Biết rồi, không dám nữa anh..." Sài Dực vùi đầu vào lòng Khâu Thụ, cậu biết Khâu Thụ sẽ không rời xa cậu nữa.
Comments
Post a Comment