Toán học

Bùi Tử Hiên hai chân hơi run rẩy, trên trán lấm tấm những hạt mồ hôi nhỏ, cậu đã đứng ở văn phòng được một tiếng đồng hồ rồi.

Toán học luôn là điểm yếu của cậu, vậy mà học kỳ này lại xui xẻo thế nào lại được làm lớp trưởng môn Toán, từ đó, cậu bắt đầu cuộc sống lớp trưởng "nước sôi lửa bỏng".

Kể từ khi làm lớp trưởng, giáo viên dạy Toán đặc biệt "quan tâm" đến cậu, mỗi lần trước khi công bố điểm thi đều gọi cậu lên văn phòng. Chẳng biết giáo viên dạy Toán có sở thích quái đản gì, cứ nhất quyết phải chấm bài ngay trước mặt cậu, đây chẳng phải là đang tra tấn cậu sao?

Cậu muốn biết điểm, nhưng lại sợ biết điểm.

Sợ biết điểm, không chỉ là lo mình thi không tốt, mà còn lo hậu quả của việc thi không tốt. Cậu chỉ cần nghĩ đến hậu quả của lần thi Toán trước... không kìm được rùng mình một cái, đôi chân vốn dĩ đã run rẩy giờ lại càng run dữ dội hơn.

Đúng lúc này, bên ngoài văn phòng truyền đến tiếng bước chân, tiếng đế giày da ma sát với sàn nhà ngày càng gần, ngày càng rõ, Bùi Tử Hiên theo tiếng mở cửa đi kèm mà run lên bần bật.

Tưởng Trạch ôm một chồng bài thi bước vào văn phòng, liếc nhìn lớp trưởng đang đứng ở góc tường, "Sao, hôm nay chủ động đến văn phòng phạt đứng thế?"

Bùi Tử Hiên có chút muốn khóc, cậu biết lần thi Toán này mình làm bài không tốt. Khi đối chiếu đáp án sau khi thi, cậu phát hiện vì cẩu thả mà sai mấy câu liền, cậu biết trận đòn này mình chắc chắn không tránh khỏi. Chẳng bao lâu nữa, cậu phải tự giác cởi quần, chủ động dâng hai khối thịt mông trắng nõn của mình đến trước mặt Tưởng Trạch để nhận hình phạt.

Vì thế lúc này cậu chỉ nghĩ làm sao để thái độ nhận lỗi tốt một chút, đến phạt đứng trước, lát nữa tranh thủ được sự khoan hồng.

Cậu quay đầu nhìn Tưởng Trạch, mang theo vẻ sợ hãi và lấy lòng, giọng hơi run rẩy, "Thầy... em... em đến đợi thầy trước ạ..."

Học sinh này của mình Tưởng Trạch quá quen thuộc rồi, nhìn dáng vẻ của cậu là Tưởng Trạch biết ngay chắc chắn lần thi này làm bài không tốt.

Tưởng Trạch cười lạnh một tiếng, cũng không bóc trần, "Cởi quần ra, tự mình đứng đó mà nghĩ kỹ xem lần này chỗ nào làm không tốt."

Gương mặt Bùi Tử Hiên đỏ bừng, trước đây không phải chưa từng cởi quần trước mặt thầy, nhưng trước kia đều là lúc chịu đòn, còn lần này... còn chưa bị đánh mà đã phải cởi trần mông ra đứng phạt trước rồi, cậu có chút ngượng ngùng cúi đầu, thật là xấu hổ quá đi...

"Sao, lúc phạm lỗi thì tự nhiên, lúc nhận phạt thì lại ngượng ngùng?" Giọng của Tưởng Trạch hơi lạnh lùng.

"Không... không phải đâu thầy ạ..." Bùi Tử Hiên bị Tưởng Trạch hỏi đến mức luống cuống tay chân.

"Tự em nói xem, em có đáng bị phạt không?"

"Đáng ạ... Tiểu Hiên... đáng bị phạt ạ..."

Tưởng Trạch xoay người đóng cửa văn phòng lại, "Vậy em tự nói xem em nên bị phạt như thế nào?"

Bùi Tử Hiên hận không thể vùi đầu xuống đất, nhẫn nhịn sự xấu hổ nói: "Tiểu... Tiểu Hiên nên cởi... cởi trần mông phạt đứng, sau... sau đó xin thầy đánh... đánh mông trần của em ạ..."

"Ồ? Vậy dùng cái gì đánh?" Tưởng Trạch biết rõ còn hỏi.

Mặt Bùi Tử Hiên càng đỏ hơn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Thầy muốn dùng cái gì... cũng được ạ..."

Tưởng Trạch thấy dáng vẻ lớp trưởng nhà mình mặt đỏ bừng, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống, cảm thấy thật là đáng yêu.

"Đã như vậy, còn không mau lên."

"Vâng... vâng thầy ạ..."

Bùi Tử Hiên không dám chậm trễ thêm nữa, nếu còn dây dưa không biết thầy sẽ còn làm cậu xấu hổ thế nào nữa.

Cậu vội vã quay người, tìm một chỗ trong góc tường để đứng phạt úp mặt vào tường, rồi hai tay kéo quần của mình xuống. Cảm nhận được thun quần đồng phục cọ xát dần xuống trên mông mình, cuối cùng dừng lại ở chỗ giáp ranh giữa mông và đùi, tiếp đó gió mát lạnh thổi vào bờ mông mềm mại của cậu, cậu không kìm được khẽ run rẩy.

"Xuống nữa." Tiếng nói nghiêm khắc truyền đến từ phía sau.

Mặt Bùi Tử Hiên đỏ đến tận chân tóc, hai tay run rẩy chậm rãi kéo lớp vải quần đồng phục giữa mông và đùi xuống lần nữa. Lớp vải trượt theo độ cong cúi người của cậu, từng chút từng chút lướt qua khe mông, rồi lại ma sát qua đùi, cuối cùng dừng lại ở kheo chân.

"Khép hai chân lại." Mệnh lệnh của Tưởng Trạch phía sau lại truyền đến.

Bùi Tử Hiên đỏ mặt, khép hai chân lại.

Hai chân vừa khép lại, chiếc quần vốn đang ở kheo chân lập tức trượt xuống tận mắt cá, toàn bộ nửa thân dưới hoàn toàn phơi bày trong không khí, điều này khiến trong lòng cậu trào dâng một nỗi xấu hổ không thể kiềm chế.

"Quần lót." Không ngờ Tưởng Trạch vẫn chưa hài lòng, tiếp tục ra lệnh.

Bùi Tử Hiên cảm thấy toàn thân mình như sắp bốc cháy, ngón tay hơi run rẩy, mò mẫm đặt lên chiếc quần lót cotton của mình, từng chút từng chút kéo xuống.

Tưởng Trạch không thúc giục, nhưng cũng không bảo dừng.

Chỉ cần Tưởng Trạch không bảo dừng, Bùi Tử Hiên cũng không dám tự ý dừng lại.

Cuối cùng... khi quần lót và quần đồng phục của Bùi Tử Hiên cùng tụ lại ở mắt cá chân, Tưởng Trạch cuối cùng cũng mở lòng từ bi bảo dừng.

"Tự đối mặt vào tường mà kiểm điểm cho kỹ."

"Vâng... thầy ạ... Tiểu Hiên sẽ... sẽ kiểm điểm kỹ ạ..." Bùi Tử Hiên chỉ cảm thấy phía sau nổi lên một tầng da gà, cậu đỏ mặt đứng úp mặt vào tường phạt đứng.

Mà phía sau, truyền đến tiếng Tưởng Trạch lật bài thi.

Bùi Tử Hiên vừa phạt đứng vừa dỏng tai lên nghe động tĩnh phía sau, điều này cũng thật không trách cậu được, dù sao... chẳng có học sinh nào trước em số điểm sắp lộ ra mà vẫn có thể giữ bình tĩnh được.

Bùi Tử Hiên nghiêng tai nghe, cậu thậm chí có thể đếm được Tưởng Trạch đã gạch chéo hay tích vào bài thi này mấy lần. Cuối cùng, khi Tưởng Trạch lật đến một tờ bài thi thì khựng lại. Bùi Tử Hiên cảm thấy Tưởng Trạch phía sau liếc nhìn về phía mình mấy cái, cậu sợ đến mức lập tức điều chỉnh tư thế đứng, cố gắng đứng cho thẳng tắp.

Tưởng Trạch không nhìn cậu nữa, tập trung chấm bài.

Bùi Tử Hiên rõ ràng cảm thấy Tưởng Trạch khi chấm tờ bài thi này đã trở nên nóng nảy hơn không ít, ngay cả lực gạch chéo cũng mạnh hơn vài phần, cậu không kìm được bắt đầu sợ hãi.

"Qua đây." Phía sau truyền đến giọng nói giận dữ của Tưởng Trạch.

Tim Bùi Tử Hiên thắt lại, vội quay đầu, nhìn thấy sắc mặt thầy quả nhiên không tốt lắm.

Cậu kéo quần lên định đi qua.

"Không được kéo." Dù sao lát nữa vẫn phải cởi, bây giờ kéo cũng là thừa thãi.

"Vâng... thầy ạ..." Quần treo ở mắt cá chân, Bùi Tử Hiên chỉ có thể từng chút từng chút lết qua đó, đoạn đường từ chỗ đứng đến bàn làm việc chỉ vài bước chân, vậy mà cậu lết mất một phút mới qua được.

Tưởng Trạch đập tờ bài thi lên bàn, "Em tự nhìn xem em thi được cái gì đây!"

Bùi Tử Hiên nhìn về phía bàn, một con số "0" chói mắt đang nhe nanh múa vuốt tỏa sáng.

"Lớp trưởng môn Toán, hử?" Giọng trầm thấp của Tưởng Trạch kìm nén sự tức giận.

Bùi Tử Hiên có chút không dám đối diện với bản thân, danh xưng lớp trưởng môn Toán đối với cậu quả thực là sự châm biếm. Tổng điểm 0, ngay cả một nửa cậu cũng chưa đạt được, sao còn dám mặt dày làm lớp trưởng môn Toán này chứ.

"Câu đầu tiên, câu cơ bản mà em cũng sai được, kiến thức thầy dạy em đều bị chó ăn cả rồi hả?"

"Lần trước thầy nói với em cái gì? Có phải còn chê mông lần trước sưng chưa đủ dữ dội không?" Ngữ khí của Tưởng Trạch bắt đầu trở nên nguy hiểm.

Bùi Tử Hiên suốt cả quá trình cúi đầu cởi trần mông đứng bên cạnh Tưởng Trạch. Khi giáo viên chấm bài xong chỉ ra lỗi sai cho cậu, cậu vốn dĩ không được phép mặc quần, vì cậu phải trả giá cho lỗi sai của mình bất cứ lúc nào.

Cậu ấp úng nói: "Thầy lần trước nói... nói câu cơ bản kiểu tặng điểm thế này không cho phép sai..."

"Sai rồi thì sao?"

Mặt Bùi Tử Hiên đỏ bừng ngay lập tức, "Sai rồi, sai rồi thì phải... phải cởi quần, tự đánh vào mông trần... của chính mình mười... mười cái..."

"Vậy còn chần chừ gì nữa?" Giọng Tưởng Trạch mang theo sự áp bức nhàn nhạt.

"Ưm... thầy, thầy em sai rồi ạ..." Bùi Tử Hiên nhỏ giọng nhận lỗi, đôi mắt cậu không ngừng liếc về phía cửa ra vào. Đây là văn phòng đấy, bắt cậu cởi quần ở văn phòng rồi tự đánh mình thật sự quá xấu hổ mà...

Hơn nữa, mặc dù cửa văn phòng đóng nhưng không có chốt từ bên trong, vì thế cậu luôn lo lắng liệu có ai quên gõ cửa rồi đẩy cửa từ bên ngoài vào hay không.

Nhưng Tưởng Trạch lại không chiều theo bao nhiêu cái tật xấu ấy của cậu, sắc mặt anh âm trầm, "Sao? Lần trước em tự hứa giờ muốn nuốt lời?"

"Không... không phải ạ..." Bùi Tử Hiên sắp khóc đến nơi rồi.

Cậu đỏ mặt lết lên phía trước vài bước, nửa thân trên nằm sấp lên bàn làm việc, đôi mắt căng thẳng không biết nhìn đi đâu, chỉ đành nhìn chằm chằm vào cái bàn trước mặt.

Tay phải giơ cao lên phía sau, rồi đột ngột hạ xuống.

"Chát—"

Tiếng bàn tay rơi xuống thịt mông trong trẻo vang dội, nổ bùng trong văn phòng.

Nghe thấy âm thanh này mặt Bùi Tử Hiên càng đỏ hơn, cái tát này giáng xuống, khối thịt trắng nõn bị đánh trở thành màu đỏ, bàn tay cậu vì phản lực cũng chuyển thành màu đỏ, còn mặt cậu vì xấu hổ cũng chuyển thành màu đỏ...

"Tiếp tục."

Tưởng Trạch muốn chính là hiệu quả này, chính là muốn Bùi Tử Hiên ghi nhớ cảm giác xấu hổ này, lần sau còn dám phạm lỗi cấp thấp như thế này nữa, thì hãy nghĩ xem mình có thể chịu đựng lại chuyện xấu hổ thế này một lần nữa không.

"Vâng... thầy ạ..."

"Chát— chát— chát—" Bùi Tử Hiên nhắm mắt lại, những cái tát liên tục giáng xuống phía sau.

Cậu giữ vững nguyên tắc "chết sớm siêu thoát sớm", không để bàn tay mình dừng lại.

Có thầy ở đây, cậu không dám nương tay chút nào, mỗi cái đều dốc hết sức bình sinh, rất nhanh, khối thịt mông bên phải của cậu đã biến thành màu đỏ tươi.

Mười cái kết thúc rất nhanh, mông phải của cậu là màu đỏ, nhưng thứ còn đỏ hơn mông phải của cậu chính là mặt cậu...

Nếu nói mông cậu lúc này giống như một quả đào đỏ, vậy thì mặt cậu giống như mông khỉ, cả hai đỏ ngang ngửa nhau.

Tưởng Trạch nằm trên bàn, giọng nói bí bách, "Thầy... mười cái em đã đánh... đánh xong rồi ạ..."

"Ừm, dậy đi." Tưởng Trạch lên tiếng.

"Vâng." Bùi Tử Hiên chật vật đứng dậy, cởi trần mông tiếp tục đứng bên cạnh Tưởng Trạch.

Đây mới chỉ xem một câu, cậu biết, việc kiểm tra bài thi hôm nay còn lâu mới kết thúc.

Tưởng Trạch cũng không quan tâm đến cậu, tiếp tục xem bài thi của Bùi Tử Hiên, không biết nhìn thấy cái gì mà lông mày anh nhíu lại.

Anh chỉ vào một câu trắc nghiệm, cơn giận bùng lên dữ dội hơn, "Câu này lần trước thầy đã giảng cho em dạng tương tự rồi đúng không?"

Bùi Tử Hiên cẩn thận liếc nhìn câu trắc nghiệm thứ sáu, sau đó mặt trắng bệch ra, bởi vì câu này cậu nhớ rất rõ, thầy lần trước đã giảng cho cậu hai lần rồi.

Cậu có chút lắp bắp, "Giảng... giảng rồi ạ thầy..."

"Vậy mà em còn sai?" Tưởng Trạch quát lớn.

"Chát— chát— chát—"

Cũng chẳng đợi Bùi Tử Hiên trả lời, bàn tay của Tưởng Trạch trực tiếp giáng lên mông Bùi Tử Hiên, từ trên xuống dưới tát mạnh xuống, hai khối thịt mềm mại trắng nõn của Bùi Tử Hiên run rẩy nổi lên từng đợt sóng thịt màu đỏ.

Bùi Tử Hiên bị bàn tay của Tưởng Trạch tát đến mức cơ thể đổ về phía trước, cậu vội vàng đỡ lấy cái bàn.

Cái bàn vốn dĩ đã ở phía trước cậu, như thế này, mông cậu thuận thế vểnh cao lên, đúng lúc ở vào vị trí thuận tiện cho Tưởng Trạch trừng phạt.

Những cái tát của Tưởng Trạch rơi đều đặn lên mông trái của cậu, rất nhanh mông trái cũng nhuốm màu đỏ, toàn bộ bờ mông đỏ ửng, giống như một quả đào mật tươi rói sắp rỉ nước.

"A... ưm... thầy em... em sai rồi ạ..." Bùi Tử Hiên không kìm được kêu lên.

"Bây giờ kêu còn quá sớm, lát nữa có cái cho em đau đấy!"

Những cái tát như giông bão phía sau đột ngột dừng lại, nhưng mông Bùi Tử Hiên vẫn nóng ran, chẳng hề giảm bớt chút nào vì việc ngừng tát.

Tưởng Trạch đập tờ bài thi trước mặt Bùi Tử Hiên, "Tự mình nhìn xem, có bao nhiêu câu không đáng sai?"

Bùi Tử Hiên lúc này trên trán mồ hôi lạnh đầm đìa, lòng bàn tay cũng nhớp nháp, cậu lau mồ hôi trên tay vào áo, cầm tờ bài thi lên, ép mình tập trung nhìn vào những câu sai.

Bên cạnh, truyền đến giọng nói nghiêm khắc của Tưởng Trạch, "Bùi Tử Hiên, nếu vì đề khó mà em làm sai, thầy không đánh em, cũng sẽ không trách e ."

"Hôm nay, thầy chỉ đánh những câu mà vốn dĩ em có thể làm đúng nhưng lại không làm đúng, em nói cho thầy xem, tổng cộng có mấy câu?"

Tưởng Trạch nói như vậy thực ra là giao quyền quyết định số lượng hình phạt cho Bùi Tử Hiên, chỉ có một câu không đáng sai và có mười câu không đáng sai thì số lượng đòn phạt chắc chắn khác nhau.

Bùi Tử Hiên mím mím môi, thầy... đây là tin tưởng cậu hoàn toàn...

Cậu nhìn chằm chằm vào những câu hỏi trên bài thi, lúc này khối thịt mông phía sau vẫn đau nóng rát, cậu vẫn có thể cảm nhận được cơn đau nhói từng đợt.

Cậu xem đi xem lại bài thi, cúi thấp đầu, như đang đấu tranh tâm lý.

Cuối cùng... cậu ngẩng đầu lên, như đã quyết tâm, "Thầy... tổng cộng... mười hai câu không đáng sai ạ..."

Nghe thấy em số này, Tưởng Trạch không hề vì cậu làm sai nhiều mà tức giận hơn, ngược lại, sắc mặt của Tưởng Trạch trông có vẻ như đã khá hơn một chút, không biết có phải là do cậu nhìn nhầm hay không.

"Sợ bị đánh không?"

Lòng Bùi Tử Hiên thắt lại, "Sợ ạ..."

"Vậy mà còn nói số lượng nhiều như thế?" Giọng Tưởng Trạch hơi trầm thấp.

Bùi Tử Hiên cắn cắn môi, "Thầy tin tưởng em, em... không muốn nói dối..."

Cậu đỏ mặt tiếp tục nói: "Hơn nữa, em biết thầy đánh em là... là vì tốt cho em... em đáng bị đánh ạ..."

Nghe thấy lời này, Tưởng Trạch gật gật đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười, nhưng nụ cười này thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức không ai bắt kịp.

Giây tiếp theo sắc mặt anh lại khôi phục sự nghiêm nghị, "Một câu năm cái, mười hai câu, tổng cộng bao nhiêu cái?"

Đây là một bài toán rất đơn giản, Bùi Tử Hiên đương nhiên sẽ không tính sai, cậu đỏ mặt, "Thầy... tổng cộng... tổng cộng đáng đánh sáu... sáu mươi cái ạ..."

"Tay chống lên bàn, nằm sấp xuống."

"Vâng." Bùi Tử Hiên lết vài bước lên phía trước, cẩn thận nằm sấp lên bàn làm việc.

"Mông, vểnh cao lên."

"Vâng... thầy ạ..." Hai tay cậu chống lên bàn làm việc, cố gắng vểnh cao hai khối mông vốn dĩ đã đỏ rực của mình ra ngoài, những đợt sóng thịt màu đỏ run rẩy phập phồng trong không khí.

Đột nhiên cậu cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo truyền đến trên mông, cậu vô thức co rúm người lại.

Cậu có thể cảm nhận được, đây tuyệt đối không phải cảm giác của lòng bàn tay, cảm giác của lòng bàn tay là ấm nóng.

Vì thế cậu lấy hết can đảm nhìn ra phía sau, phát hiện thầy không biết từ đâu tìm ra một cây mây (roi mây), lúc này cây mây đang vuốt ve trên mông mình.

Cơ thể cậu run rẩy một trận.

"Thả lỏng."

Còn chưa bị đánh Bùi Tử Hiên đã sắp khóc rồi, roi mây vuốt ve phía sau thế này, sao mà thả lỏng được chứ?

Roi mây không ngừng du ngoạn phía sau cậu, đợi đến khi cậu dần thả lỏng, phía sau truyền đến giọng của Tưởng Trạch, "Nể tình thái độ của em khá tốt, giảm giá cho em 20%."

"Làm tròn, năm mươi cái, vểnh mông cho tốt vào."

"Vâng... cảm ơn thầy ạ..." Bùi Tử Hiên vươn nửa thân trên về phía trước, hai khối thịt phía sau vểnh cao hơn nữa.

"Chát—"

"Báo số." Tưởng Trạch lạnh lùng ra lệnh.

"Ưm... một..."

"Chát—"

Roi mây không như bàn tay, một nhát quất xuống, trên mông Bùi Tử Hiên lập tức xuất hiện thêm một vết lằn màu đỏ, vết lằn màu đỏ nằm ngang trên quả đào mật đỏ tươi, có một vẻ đẹp đặc biệt.

"Chát—"

"Ưm... ba..." Nhát này đặc biệt đau, Bùi Tử Hiên suýt chút nữa hét lên, nhưng cậu luôn ghi nhớ đây là văn phòng, vì thế đem tiếng hét nuốt ngược trở vào, biến thành tiếng rên rỉ thấp.

Roi mây của Tưởng Trạch rơi xuống rất đều đặn, từ trên xuống dưới phủ xuống, nhát này nối tiếp nhát kia.

Hai đám mây đỏ phía sau Bùi Tử Hiên bị đánh đến đau nóng rát, chẳng bao lâu đã sưng vù lên một vòng.
"Khi bị đánh thì tự mình kiểm điểm cho tốt xem những câu này em có đáng sai không." Tưởng Trạch vừa đánh vừa giáo huấn.

Bùi Tử Hiên run rẩy cơ thể, giọng mang theo tiếng khóc, "Vâng... xin lỗi ạ... em... em không nên làm sai... xin thầy hãy đánh thật mạnh vào mông Tiểu Hiên ạ..."

Nói đến đây, cậu vểnh mông lên cao hơn nữa.

"Chát— chát— chát—"

Tưởng Trạch cũng chẳng khách khí với cậu, roi mây nhát sau nặng hơn nhát trước.

Mấy chục nhát roi mây xuống, mông Bùi Tử Hiên đã từ màu đỏ biến thành màu xanh tím, cậu rên rỉ, cuối cùng khi một nhát roi mây khác đập xuống, cậu không kìm được hét lên.

"A... thầy... đau... thầy, em sai rồi ạ... hu hu hu... em không dám nữa rồi..." Cậu ra sức vặn vẹo mông vài cái.

"Chát—" một nhát càng hung ác hơn giáng xuống.

"Em thật đúng là lớp trưởng tốt của thầy đấy, một tờ bài thi chỉ có ba mươi câu, em có một nửa không nên sai hả?!"

"Em còn mặt mũi mà kêu? Quy tắc quên hết rồi? Em vặn vẹo mông cho thầy thử một lần nữa xem!" Giọng Tưởng Trạch lạnh đi.

Anh giơ cao roi mây, quất mạnh vào cái mông vừa không ngừng vặn vẹo của Bùi Tử Hiên.

"A... không... hu hu hu... thầy em sai rồi... em sai rồi ạ..."

Nước mắt Bùi Tử Hiên trào ra, từng giọt từng giọt rơi trên mặt bàn, nhưng cậu không dám dùng tay lau.

"Chát— chát— chát—"

Mông cậu bị roi mây đập cho lõm xuống, rồi lại từ từ nảy lên, cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự đau đớn sắc nhọn phía sau, chỉ cảm thấy hai khối thịt phía sau ngày càng nóng, ngày càng đau.

Phía sau như bị dầu nóng rưới qua, cậu hận không thể cắt cái mông đi, hai khối thịt phía sau bốc hơi nóng, sưng lên như cái bánh bao hấp.

"Hu hu hu... thầy, thầy em không cố ý... a a a... em sai rồi thầy... em không vặn vẹo nữa... em không bao giờ vặn vẹo mông nữa..."

Bùi Tử Hiên nằm sấp trên bàn gào khóc thảm thiết, cũng chẳng màng đây là văn phòng nữa, thật sự là đau quá rồi, thật sự không kìm được nữa.

Roi mây phía sau không vì tiếng kêu của Bùi Tử Hiên mà dừng lại, vẫn chăm chỉ giáng xuống.

"Chát—"

"Ưm... bốn... bốn mươi tám..." Bùi Tử Hiên vừa khóc vừa báo số.

"Chát—"

"Sau này còn dám cẩu thả bất cẩn nữa không?"

"Ưm... không bao giờ dám nữa... bốn mươi chín..."

"Chát—" nhát cuối cùng vắt ngang qua hai bên mông.

"Lần sau còn phạm nữa thì làm sao?"

"A... năm... năm mươi..." Bùi Tử Hiên nằm sấp trên bàn thở hổn hển từng ngụm lớn, nước mắt làm ướt sũng tờ bài thi trước mắt.

"Lần... lần sau phạm nữa thì thầ... thầy hãy đánh nát mông em đi ạ..."

"Đây là do tự em nói đấy, lần sau còn dám phạm thử xem."

Bùi Tử Hiên co rúm người lại, giọng mang theo sự ướt át đậm đặc, "Tiểu Hiên không... không dám đâu ạ..."

"Cạch" một tiếng, Tưởng Trạch tùy tiện ném cây roi mây trong tay xuống đất.

Tưởng Trạch tùy tiện bê một cái ghế, đặt cạnh bàn làm việc bên cạnh cậu.

"Đi, ngồi vào đó, tự mình sửa lại các câu sai trước đi, sửa xong đưa thầy xem."

Bùi Tử Hiên nhìn chằm chằm vào cái ghế gỗ cứng đó, nước mắt vừa mới dừng lại lại trào ra khỏi hốc mắt. Cậu vừa bị đánh xong, bây giờ bắt cậu ngồi xuống chẳng khác nào một hình phạt tàn khốc khác.

"Thầy... em có thể đứng sửa được không ạ?"

Sắc mặt Tưởng Trạch âm trầm, "Em nghĩ sao?"

"Em... em ngồi... em ngồi sửa, thầy đừng giận ạ..."

Quần của Bùi Tử Hiên vẫn còn treo ở mắt cá chân, lúc này cậu phơi cái mông đỏ ửng ra, cau mày nhìn cái ghế gỗ cứng, hít sâu một hơi, cuối cùng quyết tâm tử vì đạo mà ngồi xuống.

"A..." Cái mông sưng đỏ vừa chạm vào ghế cậu đã bật dậy, đau quá!

"Hửm?" Tưởng Trạch lạnh lùng nhìn cậu.

Cơ thể Bùi Tử Hiên co rúm lại, "Xin... xin lỗi thầy... em ngồi ngay đây..."

Bùi Tử Hiên run rẩy cơ thể, run rẩy ngồi xuống, vừa ngồi xuống trên trán cậu đã toát ra những hạt mồ hôi lạnh nhỏ li ti.

Cậu nhẫn nhịn cơn đau, cầm bút lên, ngồi trên ghế bắt đầu sửa lại các câu sai.

Hôm nay, mông cậu định sẵn là phải chịu khổ rồi...

Comments

Popular Posts